Bản đồ do người Hà Lan vẽ cuối thế kỷ 16, cho thấy Hoàng Sa thuộc Việt Nam
Sử sách Trung Quốc có ghi lại sự kiện đô đốc Lý Chuẩn được lệnh ra "Tây Sa" vào năm 1909. Chuyến đi này được gọi là "thị sát Tây Sa". Mạng của Bộ Đối ngoại Đài Loan thì viết: "Năm 1909, Thống đốc Trương Nhân Tuấn của tỉnh Quảng Đông sai vị phó của mình là tướng Ngô Kính Vinh cùng một hải đội 170 người ra khám phá quần đảo. Họ đã thượng quốc kỳ ở đấy." Tức là, theo tài liệu của Trung Quốc và Đài Loan, thì vào năm 1909, hai vị tướng Trung Quốc là Lý Chuẩn và Ngô Kính Vinh đã ra Hoàng Sa (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa) để "thị sát" và "thượng kỳ" (có nơi còn thêm chi tiết "bắn súng").
Theo sử sách và các bản đồ Trung Quốc, thì trước năm 1909, Trung Quốc chưa biết gì về Hoàng Sa, chứ đừng nói tới Trường Sa rất xa ở phương nam. Giới hạn xa nhất về phía nam của đất nước Trung Quốc là đảo Hải Nam, như đã thể hiện trên nhiều tấm bản đồ thời Thanh. Nói hết vấn đề thì rất phức tạp và mình không đủ khả năng. Ở đây chỉ đặt ra một dấu hỏi: Năm 1909, Chuẩn và Vinh đã ra Hoàng Sa làm gì?
Báo Tuổi Trẻ mới đây khi viết về chuyến đi của Lý Chuẩn đã nhận xét rằng: "Đó chỉ là chuyến đi mang tính chất “cưỡi ngựa xem hoa”, không hề lưu dấu hay để lại một dấu tích hoặc luận chứng lịch sử cụ thể trên những điểm mà họ đi qua.“ Tức là Chuẩn (và Vinh) chỉ ra hóng hớt một chặp rồi về, chẳng có ý khẳng định chủ quyền gì cả.
Bác Nguyễn Kim cũng viết ở đây: "Có thể khẳng định rằng chuyến “thị sát Tây Sa” của Đô đốc Lý Chuẩn vào năm 1909 không có ý nghĩa pháp lý nào, không phải là hành vi xác lập chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và càng không thể được coi là chứng cứ chứng minh Chính phủ Trung Quốc đã tiến hành “quản hạt sớm nhất và thực thi chủ quyền sớm nhất” đối với quần đảo này."
Tiến sĩ Nguyễn Hồng Thao thì cho rằng Lý Chuẩn khi lên đảo đã bắn pháo và thượng kỳ, thể hiện sự tuyên bố về chủ quyền (như thông tin mà sử sách Đài - Trung đã viết), tức là chuyến đi này không phải "cưỡi ngựa xem hoa". Từ đó, ông Thao chỉ ra: "Sự kiện này cho thấy sự mâu thuẫn trong lập luận của Trung Quốc. Nếu quần đảo Hoàng Sa đã được Trung Quốc chiếm cứ thực sự từ lâu đời, thì tại sao phái đoàn của Lý Chuẩn lại không biết điều này và hành xử như thể lần đầu tiên phát hiện ra quần đảo?" (Kiểu như Côn Đảo từ lâu đã là của Việt Nam rồi, một hôm đẹp trời nào đó, bác Phùng Quang Thanh đi chuyên cơ ra sân bay Cỏ Ống, thượng cờ rồi bắn đại bác tuyên bố chủ quyền, như vậy thì thật là "quỡn").
Nếu như đặt luận cứ của ông Thao vào hoàn cảnh lịch sử là trong giai đoạn đầu thế kỷ 20 (tức là khoảng thời gian Chuẩn ra Hoàng Sa), Việt Nam (thuộc Pháp) đang có chủ quyền trên Hoàng Sa (kế thừa chủ quyền của các đời vua chúa nhà Nguyễn trước đó), thì sẽ thấy rõ ràng Chuẩn đã lần đầu tiên tuyên bố chủ quyền trên một lãnh thổ đã có chủ (Việt Nam), tức hành động tuyên bố chủ quyền đó là phi pháp.
Tiến sĩ Nguyễn Thừa Hỷ, trên mạng của Bộ Thông tin - Truyền thông Việt Nam, cũng viết rằng năm đó Chuẩn ra đảo với ý định tuyên bố chủ quyền (lần đầu tiên).
Tất nhiên là năm đó Chuẩn ra để "cưỡi tàu xem cá" hay là tuyên bố chủ quyền thì đều không thay đổi được sự thực là lúc bấy giờ Hoàng Sa đã thuộc chủ quyền của Việt Nam (từ lâu rồi). Nhưng việc đánh giá đúng bản chất chuyến đi của Chuẩn có thể giúp Việt Nam có nhiều cơ sở vững chắc hơn để bẻ gãy các luận cứ áp đặt của Trung Quốc.

Về công hàm năm 1958 ông Phạm Văn Đồng thừa nhận: "Vì hồi đó là chiến tranh nên tôi phải nói như thế". Theo công ước Quốc tế thì sau hiệp định Gioownevo 1954 thì VN là một nhà nước nhưng tồn tại 2 thế chế và việc cần làm của VNDCCH năm 1958 sau khi Trung Hoa ra tuyên bố về lãnh hải là cần tái khẳng định chủ quyền của mình thì lại đi thừa nhận rồi đổ thừa do chêến tranh.
ReplyDeletehe he. Vay nợ rồi gán đất mua vũ khí lại còn đổ thừa.
Vấn đề bác nói không liên quan mấy đến chuyện tôi nói. Cứ như thế thì cũng chẳng tới đâu cả.
ReplyDeleteMấy tấm bản đồ không có giá trị bằng thái độ rõ ràng của Nhà nước VN. Nhưng xem ra có muôn điều khó nói của lịch sử để lại.
ReplyDeleteBác viết một bài vế thái độ nhà nước để chúng ta cùng bàn luận tới nơi tới chốn. Còn ở đây nói vụ Lý Chuẩn cho ra nhẽ. Tất nhiên bàn gì là chuyện tự do ngôn luận của bác, nhưng tôi thấy nếu cứ như vậy thì cũng chả đi đến đâu.
ReplyDeleteTheo thiển ý của em thì mấy tấm bản đồ thời cổ không là căn cứ pháp lí khi đưa ra Quốc tế. Thế nên việc viện dẫn bản đồ từ 1904 hay từ thế kỉ 15,16 gì đó là thiếu cơ sở. Điều quốc tế thừa nhận căn cứ trên cơ sở chính quyền gần nhất thừa nhận nó sao.
ReplyDelete"Nhưng việc đánh giá đúng bản chất chuyến đi của Chuẩn có thể giúp Việt Nam có nhiều cơ sở vững chắc hơn để bẻ gãy các luận cứ áp đặt của Trung Quốc."
Điều này em thấy nó mơ hồ bác Mít tờ Đỗ ạ. Phiền bác khai trí thêm để bớt đi một kẻ tối tăm như em.
Cái mà bạn nói là "thiển ý" thì là một chuyện khác, nằm ngoài phạm vi bài viết này. Một bài viết ngắn chỉ có thể giải quyết một vấn đề nhỏ thôi. Viết về ngực khủng của Thủy Top thì thôi đừng bàn chuyện thuần phong mỹ tục. Muốn bàn về thuần phong mỹ tục thì viết một bài khác. Chứ một thứ mà ôm đồm quá, vừa bay, vừa chạy, vừa nhảy, vừa bơi thì chỉ là con vịt, chả hơn được. Ý mình là vậy.
ReplyDeleteCòn câu bạn trích dẫn, thì nó đơn giản thôi. Trung Quốc luôn đưa ra những luận cứ của họ để khẳng định họ có chủ quyền trong lịch sử, bây giờ mình đem chính những sự kiện mà họ cho là căn cứ đó ra phân tích, mổ xẻ, để làm nổi bật sự bịa đặt của họ. Nếu làm được điều đó, thì ít nhất mình thắng họ trên khía cạnh lý luận.
Chuyện đưa ra tòa án quốc tế là một vấn đề khác, không bàn ở đây.
Mr.Do viết ít nhưng dễ lọt tai.
ReplyDeleteCảm ơn bác Mr.Do.
ReplyDeleteNói thật tôi thù bọn chinese dog lắm rồi. Tôi làm dịch vụ karaoke ở Côn Đảo, kể cả lúc ế chỏng lên mà mấy thằng Khựa đến là tôi đếch tiếp. Nói thẳng vô mặt nó là " về nhà hai thằng Tập và Hồ" chúng mày mà rú lên
ReplyDelete