24.7.11

Vài suy nghĩ rời rạc về dân chủ

Tôi cảm thấy rất thú vị trước ý này và bài này của nhà báo Hannah Beech khi cô bàn về dân chủ ở châu Á, giữa lúc các phong trào áo vàng - áo đỏ đang xuống đường rầm rộ ở Thái Lan cách đây chưa lâu.

"They called themselves the people's Alliance for Democracy (PAD), but their aims were hardly democratic. During their 192-day protest campaign, the PAD paralyzed Thailand, blockading the capital's two airports for eight days and besieging the Prime Minister's office complex for months."

"Họ tự gọi mình là Liên minh Nhân dân vì Dân chủ (PAD), nhưng mục đích của họ khó có thể coi là dân chủ được. Suốt 192 ngày của cuộc phản đối, PAD đã làm tê liệt Thái Lan, phong tỏa hai sân bay của thủ đô trong tám ngày và vây hãm văn phòng Thủ tướng hàng tháng trời".

Beech dẫn chuyện ở Thái như là một ví dụ sinh động cho điều mà bà cần nói: dân chủ - theo khái niệm của phương Tây - đang vật lộn trong cuộc sinh tồn trên xứ sở châu Á. Sau khoảng chưa đầy một thế kỷ rưỡi kể từ khi người châu Âu bắt đầu mang theo những hình thái dân chủ, pháp quyền sơ khai tới Á Đông; và sau chỉ chưa đầy vài chục năm kể từ khi các mô thức dân chủ hiện đại đơm mầm, người Á Đông vẫn đang cố gắng làm quen với dân chủ. "Không hiểu sao nền dân chủ Thái Lan lại ra thế này", Thitinan Pongsudhirak, một giáo sư chính trị tại đại học Chulalongkorn ở Bangkok băn khoăn.

Niềm băn khoăn của Thitinan là dễ hiểu, khi mà PAD, vốn luôn nêu cao khẩu hiệu dân chủ, ủng hộ phong trào dân chủ 1992, thì lúc bấy giờ lại đang ra sức ủng hộ một mô thức bầu nghị sĩ phi dân chủ.

Và Thái Lan không phải là một ví dụ đơn lẻ, những điều tương tự cũng xảy ra, thi thoảng hoặc khá thường xuyên, ở những xã hội dân chủ Á Đông khác, như Hàn Quốc, Đài Loan, Philippines...

Điều đáng chú ý là, một số biểu hiện chệch choạng cụ thể này của dân chủ, đã làm gia tăng mối hồ nghi trong dân chúng về các giá trị dân chủ phương Tây. Ở Thái Lan, một bộ phận trong tầng lớp trí thức đã bắt đầu đồng cảm với quan điểm của Samuel P. Huntington rằng, một nền dân chủ phương Tây phổ quát (một kiểu trang phục one-size-fits-all) chỉ là ý chí chủ quan của phương Tây. Họ hồ nghi về tính phổ quát đó, và họ đã vặc lại bằng một câu cắc cớ quen thuộc: "Tại sao chúng tôi lại phải mang đôi giày dân chủ kiểu Âu - Mỹ? Chúng tôi có hình thức dân chủ phương Đông của chúng tôi".

Tồi tệ hơn, một số chệch choạng hiện tại, theo Beech, đã làm nảy sinh tâm lý hoài cổ trong dân chúng. Họ tiếc nuối những nhà độc tài bị lật đổ thuở xưa. Thật là một cái vòng luẩn quẩn! Chính những con người từng có khát vọng, hơn ai hết, lật đổ độc tài, thì giờ đây tâm hồn đang luẩn quẩn ở đâu đó trên chuyến tàu ngược về quá khứ. Tâm lý này là dễ hiểu. Khi người ta có một chút gì đó, có thể ít thôi, thất vọng về hiện tại, người ta sẽ sống với quá khứ nhiều hơn, người ta sẽ nhớ về những điều tốt đẹp và bỏ qua những u ám của quá khứ. Ở đâu cũng vậy.

Nhưng nếu tâm lý hoài cổ chỉ phảng phất đâu đó, thì có một sự thực rất thực, đó là người Á Đông vẫn còn bỡ ngỡ với dân chủ kiểu phương Tây, sau chừng ấy thời gian tiếp thu và vận dụng. Điều này cũng giống như một gã Á Đông cứ mãi cảm thấy chật chội trong chiếc áo com lê, nên cơi nới chỗ này, chắp vá chỗ kia. Thành ra chiếc com lê lịch lãm phương Tây khi đến tay gã đã trở thành một món trang phục nửa mùa, một thứ dấm dớ nào đó, đông chẳng ra đông, tây chẳng ra tây. "Chúng tôi có hình thức dân chủ phương Đông của chúng tôi", vì thế, là một ngụy biện, một sự chống chế.

Theo Beech thì dự án Barometer châu Á, một chương trình thăm dò ý kiến công chúng về chính trị, đã tìm thấy kết quả trong một cuộc thăm dò rằng: số đông người châu Á ủng hộ các giá trị dân chủ, nhưng tỉ lệ dân chúng mong muốn giảm bớt quyền lực của lãnh đạo thấp hơn nhiều so với châu Âu, thậm chí còn thấp hơn cả vùng Nam Sahara. Tức là, tinh thần dân chủ châu Á chưa triệt để bằng châu Phi. Chẳng hạn như ở Hàn Quốc, có tới hai phần ba những người được hỏi đồng ý rằng nên trao cho những nhà lãnh đạo tốt bụng quyền được làm bất cứ gì ông ta muốn, dù việc đó có thể phạm luật, một kiểu xuất hóa đơn khống vậy. Đây là một tàn dư, hay một giá trị, của tinh thần Khổng giáo.

Dân chủ, theo cách hiểu phổ thông hiện nay, là một giá trị mà người phương Tây sáng tạo ra. Giá trị đó không phải chỉ mới xuất hiện từ Cách mạng Hà Lan thế kỷ 16 hay từ khi Charles-Louis de Secondat, Nam tước xứ Montesquieu, xây dựng lý thuyết tam quyền phân lập. Nó đã được gieo mầm từ thời cổ đại, từ nhà nước Cộng hòa La Mã hay những thuyết luận của Aristotle. Nó là một phần của phương Tây, hay chính xác hơn, nó chính là phương Tây và phương Tây chính là nó.

Người phương Tây duy lý ít tin vào một nhà lãnh đạo tốt bụng, nhưng họ tin có thể lập ra những thiết chế để hạn chế ở mức cao nhất mặt tiêu cực của nhà lãnh đạo. Đó chính là tư duy pháp trị. Trong khi đó, người Hàn Quốc, trong ví dụ ở trên, tin rằng nên trao quyền lực vô biên cho những nhà lãnh đạo tốt bụng. Đấy chính là khoảng cách trong cách hiểu dân chủ giữa người phương Đông và phương Tây.

Việt Nam, nằm ngay trên lộ trình Đông tiến của người châu Âu, đã va chạm rất sớm với nền văn minh phương Tây. Nhưng bánh xe lịch sử trớ trêu đã đẩy đất nước này đi theo một lối khác với Hàn Quốc, Thái Lan, Nhật Bản, Philippines... Thay vì nhập khẩu dân chủ phương Tây, Việt Nam chọn chủ nghĩa cộng sản - cũng là một sản phẩm nhập cảng từ phương Tây nhưng đến nay đã thất bại ngay chính trên mảnh đất mà nó sinh ra.

Vì hoàn cảnh này của Việt Nam, và đặc biệt hơn nữa là sau khi chuỗi nhà nước cộng sản ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, mà ham muốn dân chủ phương Tây bung ra như một lẽ tự nhiên, ngày càng mãnh liệt. Trước hết là ở tầng lớp trí thức tinh hoa, sau đó tới số đông dân chúng.

Nhưng cũng tương tự như các ví dụ ở trên, về Thái Lan, Hàn Quốc..., người Việt Nam sau chừng ấy năm dường như vẫn còn bỡ ngỡ, lúng túng trước cái khái niệm dân chủ, pháp quyền, xã hội dân sự... Trong hành vi hằng ngày của những người cổ súy dân chủ, có thể nhận ra những tàn tích của tư tưởng Khổng giáo, hoặc quán tính của một thời gian dài sống dưới chế độ cộng sản. Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ là một ví dụ sinh động về sự giằng xé nội tại trong cùng một con người.

Được đào tạo bài bản ở phương Tây, và trưởng thành trong thời buổi thoái trào của chủ nghĩa cộng sản tại châu Âu và Nga, ông Cù Huy Hà Vũ có tất cả những điều kiện và lý do để theo đuổi con đường mang hạt giống dân chủ phương Tây gieo xuống xứ sở này. Và chính ông đã mạo hiểm bản thân để thực hiện điều đó. Khi ông kiện chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong vụ bôxít Tây Nguyên, tôi không dám chắc rằng ông tin hành động đó sẽ dẫn tới một phán quyết của tòa án, đừng nói tới một phán quyết theo chiều hướng ông mong muốn, nhưng tôi tin rằng bằng hành động ấy, ông muốn thúc đẩy nhận thức về một xã hội pháp quyền, nơi mọi công dân đều công bằng trước pháp luật, đều phải trả lời pháp luật về hành động của mình. Khi ông hô hào đa đảng trên các báo đài hải ngoại, đó là lúc ông muốn có một nền dân chủ phương Tây ở đây. Ông là một con người vừa có khát vọng, vừa dám dấn thân, vừa có tư duy, vừa có ý chí. Thế nên, ông dễ dàng trở thành nguồn cảm hứng, thần tượng của đám đông đang khao khát những anh hùng dân chủ.

Nhưng mặt khác, cũng chính trong con người của tiến sĩ Vũ, tôi thấy vẫn còn phảng phất hình bóng của một đứa con cưng trong lòng chế độ cộng sản. Hay nói cách khác, quán tính của ngày trước đang giằng co với tư duy dân chủ của hôm nay. Sau vụ đập tường gạch nhà ông Vũ, ông đã vác đơn chạy thẳng lên Văn phòng Trung ương Đảng để tìm gặp ông Tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Hình ảnh này hình như hơi đá nhau với chủ trương dân chủ, pháp quyền mà ông luôn nhấn nhá. Hay chẳng hạn như, lúc này, ông cổ súy dân chủ, tự do cá nhân, tự do báo chí, đả phá sự độc đoán của chính quyền, lúc khác, ông lại kêu gọi chính cái chính quyền mà ông cho rằng độc đoán ấy sử dụng công cụ độc đoán để ngăn cản một bộ phim mà theo ông là "giống Tàu". Kêu gọi tẩy chay, phê phán một bộ phim là quyền tự do công dân, điều bình thường trong một xã hội đa nguyên, nhưng cầu viện tới chế độ mà mình cho là độc đoán để thực thi một biện pháp độc đoán đối với một bộ phim, tôi e rằng là chưa thật ổn về mặt lập trường dân chủ. Dân chủ, pháp quyền không phải là những khái niệm có thể du di, ở chỗ này thì thế này, chỗ kia thì thế kia (*).

Tôi không cho rằng ông Vũ là một con người hai mặt. Nhưng tôi thấy rằng, trong cơ thể ông đang có một sự giằng xé nội tại, một bên là ý thức đấu tranh cho dân chủ, dân quyền, một bên là tâm lý con cưng chế độ vẫn còn rơi rớt lại. Đây là một sản phẩm lịch sử và nó vượt ra ngoài ý thức chủ quan của chủ thể.

Sự giằng xé này không chỉ tồn tại trong những cá nhân. Nó cũng tồn tại trong những xã hội. Chẳng hạn như một xã hội Thổ Nhĩ Kỳ luôn chịu sự giằng xé giữa một bên là các giá trị Hồi giáo và bên kia là tinh thần hướng Âu. Hay một xã hội Việt Nam luôn chịu sự giằng xé giữa truyền thống và hiện đại.

Thực ra, ông Vũ chỉ là một trong rất nhiều ví dụ về sự giằng xé ở những con người chủ trương dân chủ tại Việt Nam. Rất gần thôi, ở trên thế giới mạng này, có thể dễ dàng gặp các văn nghệ sĩ, các nhà khoa học, các trí thức cấp tiến, lúc này họ hô hào tôn trọng quyền tự do sáng tạo, họ lên án việc cấm Rồng Đá, Thời Của Thánh Thần, nhưng lúc khác họ lại cầu viện tới hội đồng xét duyệt văn học, hội đồng kiểm duyệt điện ảnh của cái nhà nước luôn bị họ ta thán ấy, kêu gọi các quan chức sa lông và ít có hiểu biết cũng như tinh thần trách nhiệm ra tay để loại bỏ tác phẩm này, tác phẩm kia khỏi giá sách, khỏi rạp chiếu phim, vì vong bản, vì lai Tàu, vì tầm thường, vì dâm tục - như Sợi Xích của Lê Kiều Như hay Hội Thề của Nguyễn Quang Thân chẳng hạn. Một số người, sau một thời gian đấu tranh, lại thấy mình như đang trở về cái thời hoàng kim của đấu tố.

Một xã hội đa nguyên, một xã hội dân chủ lành mạnh là một xã hội mà trong đó những tư tưởng khác nhau, thậm chí đối nghịch nhau có thể cùng tồn tại, dù va chạm nhau chan chát. Một người Mỹ vác súng sang chiến trường Iraq, đó là một người Mỹ yêu nước (Mỹ). Nhưng đồng thời, một người Mỹ xuống đường chống việc đưa quân sang Iraq, đó cũng là một người Mỹ yêu nước (Mỹ). Người lính ra trận vì họ tin rằng tiến hành cuộc chiến tranh này là tốt cho nước Mỹ, là nhằm bảo vệ lợi ích của nước Mỹ. Sinh viên xuống đường chống chiến tranh bởi không muốn nước Mỹ phải tốn máu, tốn tiền (còn tình yêu hòa bình, lòng trắc ẩn nào đó đối với người dân ở đất nước Iraq "nào đó" thì là điều xa xỉ). Những luồng tư tưởng đối nghịch đó cùng tồn tại và nước Mỹ vẫn không ngừng đi lên.

Từ góc độ của người quan sát, tôi từng thấy, trong số các "elite" dân chủ ở Việt Nam, một luật sư Lê Công Định với những ý thức dân chủ triệt để, không bị giằng xé giữa cái tôi độc đoán và luật chơi của dân chủ. Hay nói cách khác, ông hiểu rất rõ những giá trị mà ông theo đuổi (**). Nhưng ở ông lại thiếu mất sự sôi nổi, hào nhoáng của một nhà hoạt động hàng "elite", trong cái thời buổi mà người ta cần nhất sự sôi nổi, hào nhoáng này. Dễ hiểu vì sao ông ít tạo ra được cảm hứng mãnh liệt từ đám đông.
Và bây giờ thì ông cũng không còn "hot" nữa.

* Không mấy liên quan, nhưng không hiểu sao tôi chợt nhớ tới bộ phim hành động Blitz có tay diễn viên Jason Statham đóng vai người hùng cảnh sát. Gã giết người hàng loạt (mà toàn giết công an mới mấu chứ) bị sa lưới với rất nhiều thứ gần như là bằng chứng. Nhưng rốt cuộc, ba ngày sau, khi Statham và đồng sự không tìm ra bằng chứng nào đủ thuyết phục, thì cảnh sát buộc phải trả tự do cho Blitz. Nhân vật do Statham đóng nhận thấy, nếu để thằng Blitz này sống cho tới khi cảnh sát tìm ra bằng chứng đủ thuyết phục, thì e rằng sẽ có thêm nhiều cảnh sát nữa bị hạ. Thế là Statham dùng luật rừng để xử. Một phát súng trên sân thượng và thế là mọi việc kết thúc. Tôi thấy ở câu chuyện này một tinh thần pháp trị rất cao, đó là, trong mọi trường hợp, hãy lôi luật ra mà làm việc. Còn nếu không, anh hãy chọn luật rừng. Hoặc là luật pháp, hoặc là luật rừng, không có chuyện du di, linh hoạt.

(**) Nhưng giờ ông đang ở tù. Giả sử ông thay cái tủ sách rất lớn ở nhà bằng tủ rượu thì chắc giờ này vẫn sống khỏe re. Khổ thế. Thời đại của những tủ rượu!

23.7.11

Giải thích

Một số trao đổi liên quan tới kỹ thuật và có chút chút về quan điểm. Những chuyện khác, nặng mùi lập trường quan điểm hơn, thì mình viết bài, không phải giải thích thế này.

1. Nhiều bạn phàn nàn sao còm không được, mình lâu nay cũng không hiểu tại sao. Mãi hôm nay đọc một cái còm bên blog Dong A mới biết rằng Blogspot có chế độ tự lọc. Một số còm mà nó nhận thấy có dấu hiệu gì đấy của spam thì nó sẽ đưa vào thư mục spam, tức không hiển thị sau bài viết. Từ phát hiện đó, mình đã vào thư mục spam và phục hồi một số còm (không phải tất cả).
2. Thuở ban sơ, mình chủ trương không xóa bất kỳ cái còm nào hết, vì tinh thần của tự do ngôn luận. Mình nghĩ, ngoài đời, trong công việc, mình đã bị kiểm duyệt không biết bao nhiêu mà kể rồi, chừ trên thế giới blog này, mình lại tự kiểm duyệt nữa thì còn ra cái gì nữa. Tuy nhiên, sau này, với sự ra đời của thông tư mấy mấy đó, mình buộc phải xóa một số còm mà theo mình là vi phạm pháp luật (mình chia sẻ vụ này với bác Osin trong entry, gì nhỉ, "Các bạn thì ảo, còn tôi..." đại khái thế). Ngoài ra, một số còm mà mình thấy không phù hợp với mục đích tranh luận, đả kích một cá nhân nào đó không liên quan tới blog này..., mình cũng xóa (rất tiếc là như vậy). Mọi cái còm mình xóa đều để lại dấu vết, để các bạn biết mình đã xóa (Blogspot có hai chế độ xóa: xóa để lại dấu vết và xóa mất tiêu). Mình làm điều gì thì mình chịu trách nhiệm với điều đó, không làm thì không chịu trách nhiệm.
3. Tất cả các bạn trên blog, hơn tuổi mình hay kém tuổi mình, địa vị cao hơn hay thấp hơn, mình vẫn cư xử tương đương và tương tự nhau. Mình coi mỗi cái nick, mỗi blogger trên đây là một thực thể mạng, một công dân mạng, không quan trọng người đó ngoài đời có địa vị gì. (Tất nhiên là trừ mấy người mà mình biết ngoài đời thì đôi khi mình suồng sã...).
4...
5...
6...

Tạm thời rứa đã, mình chúc tất cả các bạn cuối tuần vui vẻ.

22.7.11

Chào các Mr. Quyền

Người ta hay nói tới Thần quyền và Cường quyền như là những ông Quyền rất đáng sợ.

Thần quyền tức là uy quyền của thần linh, của thế lực siêu nhiên. Đụng vào thần linh thì ai dám!

Cường quyền là quyền lực của kẻ mạnh, kẻ áp bức. Cái này thì người Việt mình đã nếm trải từ mấy ngàn năm qua và đến nay vẫn còn chưa thoát khỏi.

Giờ đây, tôi nghĩ Quần quyền cũng đáng sợ không kém hai ông Quyền nói trên. Quần quyền tức quyền lực của đám đông. Đám đông luôn luôn đúng, chân lý luôn thuộc về họ. Những ai chống lại đám đông sẽ ngay lập tức trở thành vật tế thần. Sức mạnh của đám đông sẽ chà nát những gì nằm trên đường đi.

Khi sợ Thần quyền, người ta ngoan ngoãn phục tùng.
Khi sợ Cường quyền, người ta cũng ngoan ngoãn phục tùng, hoặc ở mức độ cao hơn - cúi luồn, ton hót.
Khi sợ Quần quyền, người ta sẽ phải hòa mình vào nó, tan chảy vào nó, và chạy theo nó, tung hê với nó, rốt cuộc chấp nhận để nó cuốn đi, bản chất cũng là một kiểu ngoan ngoãn phục tùng, cúi luồn, ton hót.

Sự khiếp sợ Quần quyền khiến người ta không bao giờ có tiếng nói của chính mình.

"Không phải quyền lực làm cho tha hóa, mà chính là sự khiếp sợ", Aung San Suu Kyi nói thế. Khi người ta sợ các ông Quyền, đặc biệt là Cường quyền và Quần quyền, người ta sẽ dễ dàng tha hóa, tức chiều theo ý chí của Mr. Quyền, thỏa hiệp vô điều kiện với Mr. Quyền.

Nỗi sợ đó có thể "... là sản phẩm của sự khiếp sợ cảnh nghèo túng hoặc sợ làm phật lòng những người mình yêu quí, sự khiếp sợ bị vượt qua, bị lăng nhục hoặc thương tổn theo cách nào đó có thể xô đẩy con người đến những ác ý. Cũng khó có thể xua tan u mê trừ phi có tự do theo đuổi chân lý và không bị trói buộc bởi sự khiếp sợ. Với quan hệ gần gũi đến thế giữa sự khiếp sợ và tha hóa, không có gì phải ngạc nhiên là ở bất kỳ xã hội nào, khi sự khiếp sợ lan tràn, tha hóa dưới mọi hình thức sẽ bám rễ sâu trong lòng xã hội", Aung San Suu Kyi nói như thế.

Tôi thấy San Suu Kyi đã nói được cái cốt lõi của nỗi sợ dẫn tới tha hóa. Dù ở đây bà chỉ nói về nỗi sợ Cường quyền, nhưng tôi nghĩ áp dụng cho Quần quyền cũng không sai.

Bởi suy cho cùng, Quần quyền là một dạng Cường quyền. Thậm chí, trong nhiều trường hợp, Quần quyền còn phát triển tới một tầm mức cao hơn Cường quyền. Khi đó, Quần quyền là Bạo quyền.

1. Mới nhận được bản dịch tiếng Việt: Chết dưới tay Trung Quốc, để dành kỳ cuối tuần này xơi cho hết.
2. Cuốn sách học tiếng Hoa có in đường lưỡi bò của Nhà xuất bản Thanh Niên vẫn được bán đầy trong nhà sách Nguyễn Văn Cừ (chỗ đường Nguyễn Văn Cừ, TP.HCM). Tôi nghi đây là một cuốn sách dịch, nhưng người dịch lập lờ để làm như mình biên soạn ấy. Còn đường lưỡi bò trong sách thì lại là một đống rác nữa phải dọn.

21.7.11

Về chữ U

Một người bạn gọi điện nói cho tôi hỏi, tôi mới chú ý trên mạng có cái còm này:

Trích: Bổ sung, 9h45′, một độc giả phản hồi lúc 9h35: “Mr. Do viết “For U Forever” … Những người yêu nước của quốc tổ đang muốn cắt cái lưỡi bò hình chữ U thì một người Trí Thức học cao hiểu rộng thành thạo Anh ngữ tuyên bố “For U Forever” và cười người yêu nước là ‘Man Rợ’…” Hết trích

Trời ơi, không biết tại sao người ta lại có kiểu quy chụp như vậy! Cái câu xì lô gân này tôi làm từ hồi nảo hồi nao, khi mới chạy nạn từ Yahoo 360 sang đây, lúc đó tâm trạng đang "lâng lâng" nên ghi vậy để dành tặng cho một người. Và lâu rồi cũng quên mất câu đó rồi, chẳng còn nhớ trong blog mình còn treo những câu kiểu đó nữa.

Giờ người ta lại quy nó ra thành chuyện khác, chụp mũ kiểu đó thì ghê quá!

Kiểu này, bây giờ tôi cua một cô gái, tôi nhắn I Love U chắc cũng dễ bị cô ấy đá lắm (và bị đám đông ném đá nữa, huhu).

Nếu bây giờ mà tôi hẹn ai đó: See U, chắc sẽ được hiểu là "mong thực thi đường lưỡi bò".

Cái kiểu quy chụp này còn man rợ hơn kiểu quy chụp, đấu tố thời giữa thế kỷ 20 ở nước ta. Quy chụp kiểu này tôi nghĩ là đủ tư cách để được tuyển vào một số cơ quan đường lối rồi đấy.

* Chuyện tôi sử dụng từ "man rợ" thì là thế này. Lúc tôi thấy một người ám chỉ người đồng chủng của mình là "chó" thì tôi thấy ghê sợ quá, nên gọi là "man rợ". Và càng sợ hơn, khi một người xướng lên, có nhiều người ủng hộ.

---------------

* Cảm ơn bác Đinh Kim Phúc đã có bài dành gửi em.

20.7.11

Về pha đạp mặt người bị bắt


BBC nói cái này đúng, và đó chính là điều đáng xấu hổ ở xứ này (tôi cũng xấu hổ):

"Hiện chưa rõ công an Việt Nam đã có lời xin lỗi anh Đức hay có công an nào bị xử lý trong vụ này chưa.

Báo chí Việt Nam hoàn toàn im tiếng trong vụ công an hành hung người dân lần này.

Trong khi đó họ đưa tin một cô gái ở thành phố Hồ Chí Minh sẽ bị khởi tố vì tát công an.

Cũng trong ngày 20, VnExpress chạy tin 'Hạ gục kẻ bắn chết một công an' trong đó không hề nói cảnh sát đã cố gắng tới đâu để có thể bắt sống người gây án.

Cảnh sát Việt Nam đã nhiều lần bị tố cáo sử dụng bạo lực quá mức cần thiết và lạm dụng quyền hành."

Nhưng cái dưới đây thì BBC trình bày không được rõ ràng lắm, vì tấm hình cho thấy ông áo sơ mi màu sáng đúng là đang chỉ trỏ, hướng dẫn cho ông áo màu sữa, nhưng không rõ đó có phải là ra lệnh "mày tới đạp vào mặt thằng kia đi" hay là đang chỉ đạo cái gì khác:

"BBC được biết người đạp vào mặt anh Nguyễn Chí Đức là một đại úy trong khi người chỉ đạo là thượng tá công an ở Hà Nội".

Câu này của BBC cũng tương tự như mấy anh bình luận viên bóng đá VTV hay nói: "Thưa các bạn, HLV Calisto vừa chỉ đạo cho Trọng Hoàng đá lùi xuống", mặc dù có tai thánh thì tay bình luận viên cũng chẳng nghe được thầy Tô nói với cậu Hoàng câu gì.

Biểu tình, ừ thì biểu tình...


------
1. Trong khi không ít người trong chính quyền có lối hành xử đáng bị lên án thì một số người biểu tình cũng thế. Người phụ nữ trong đoạn hình trên không biết có ý thức được hết những điều mình nói ra hay không. Và những người hùa theo nữa. "Lòng yêu nước" được thể hiện dưới một hình thức thật man rợ.


2. Hình ảnh người đàn ông với tấm biểu ngữ này cũng thế, cứ như một cú vả vào mặt những ai xuống đường vì hòa bình, công lý cho Biển Đông (như nhiều khẩu hiệu đã viết). Lúc đầu tôi bị sốc trước khẩu hiệu trên, nhưng khi biết ông Đỗ Xuân Thọ là chủ nhân thì tôi thấy cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Trong nhiều năm qua, từ hồi Yahoo 360, ông Thọ đã luôn nói về các học thuyết Tâm Vũ Trụ cũng như chủ trương đánh vào huyệt TAN của Trung Quốc mà ông dày công xây dựng. Khi bị đánh vào huyệt TAN thì Trung Quốc bị "xẻ ra thành nhiều quốc gia độc lập", theo ông Thọ thì đại khái là thế. Không biết đến nay công cuộc tập hợp các lực siêu nhiên để đánh Trung Quốc của tiến sĩ Thọ đã đến đâu rồi mà gã khổng lồ phương bắc càng ngày càng hung hăng. Hay là tiến sĩ đánh nhầm vào huyệt HỢP?

Trong công cuộc huy động thần linh đánh giặc Tàu, có vẻ như ông Thọ mới tìm được một đồng minh đáng kể, đó là ông Phạm Viết Đào. Thời gian gần đây, thấy ông Đào hay nói chuyện với người cõi âm (đại khái thế) về vận nước, về phương cách chống Tàu. Không biết "dưới kia" (hay chính xác hơn "trên kia", như lời nhân vật đối thoại với ông Đào) sắp tới có ủng hộ Việt Nam quả tên lửa hay cục tàu chiến nào không.

Nếu đặt các hiện tượng này dưới lăng kính tâm lý học, có lẽ chúng sẽ được gọi tên là "khủng hoảng niềm tin", hay "mất phương hướng". Khi không tự tin vào sức mạnh của chính mình, khi hoang mang, mất phương hướng, thì người ta buộc phải mượn thế lực siêu nhiên để giải tỏa ước nguyện.
----------
3. Hơn 1 tháng sau cuộc biểu tình lần 1 (ngày 5.6), tôi thấy tình hình hiện tại là: hình ảnh chính quyền càng bết; các cuộc biểu tình càng ít người tham gia; hình ảnh của biểu tình bắt đầu có những vệt xám (như một số khẩu hiệu kích động, phát ngôn tục tĩu...); mâu thuẫn giữa (một bộ phận) người dân và chính quyền càng thêm sâu.
Nếu như xác định biểu tình là vì chủ quyền đất nước, là để chống lại sự lấn át của Trung Quốc, thì có lẽ nên suy nghĩ xem tình hình hiện tại là có lợi hay có hại cho... Trung Quốc, để từ đó có những điều chỉnh thích hợp: biểu tình tiếp hay thôi, nếu biểu tình tiếp thì hình thức sẽ như thế nào, hay là tạm thời thôi biểu tình mà đi hô hào quyên tiền cho ngư dân...?
Bởi vì biểu tình là một hoạt động chính trị, nên cần phải đặt nó dưới lăng kính chính trị để xem xét xem mục tiêu chính trị của nó đến đâu rồi, để mà có thể tính tới chuyện tiến thoái. Chính trị hay bất cứ cái gì cũng cần có lúc tiến, lúc thoái, lúc sung, lúc xìu, chứ không phải chỉ biết lao thẳng về phía trước.
(Tất nhiên, nếu đặt mục tiêu của biểu tình khác đi - không phải chống Trung Quốc mà là để cổ súy cho đời thường hóa, dân sự hóa hoạt động biểu tình chẳng hạn - thì là một câu chuyện khác).

Mượn đầu Vương Hậu



Hình ảnh đạp vào mặt người bị bắt này cùng với mấy vụ vác người biểu tình như vác heo hồi trước thật không thể có lời nào tả nổi.
Không biết dịp này chính quyền có đủ dũng cảm để xin lỗi hoặc ít ra cũng dùng chiêu "mượn đầu Vương Hậu" của Tào Tháo để gỡ gạc lại hình ảnh hay không.

18.7.11

Không phải biểu tình




1. Y hẹn, 9 giờ sáng hôm ni, bác Quang Đạt tới gặp mình triển khai vụ đi xe Vespa xuyên Việt vì chủ quyền biển đảo (tất nhiên là bác ấy đi, mình không đi).
Mình tặng bác ấy áo Hoàng Sa - Trường Sa, kí kiếc các thứ. Mình nghĩ, những hoạt động "PR" chủ quyền biển đảo là luôn luôn cần thiết, và nên được tiến hành thường xuyên, thế nên mình ủng hộ bác Đạt.
Mình đề xuất với bác Đạt đi từ Bắc vào Nam, mỗi tỉnh ghé thăm một số nơi, sưu tầm một số chữ ký (chẳng hạn của bộ đội biên phòng, hải quân, ngư dân, nhà nghiên cứu biển Đông, các cựu chiến binh từng bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa... ở các tỉnh), sau về bán đấu giá vật phẩm ủng hộ vào quỹ vì biển Đông (một quỹ nào đó). Nếu có thể thì tổ chức các "ì ven" nhỏ ở một vài nơi trong hành trình, chẳng hạn ở Đà Nẵng, Lý Sơn... Dọc hành trình, tới từng điểm một, nếu bạn trẻ các nơi ủng hộ thì có thể thực hiện bằng cách đơn giản: đua xe theo bác Đạt một vài chặng cho khí thế.
2. Bác Đạt nì hay. Hồi trước mần một chiếc Vespa, sưu tầm toàn chữ ký nghệ sĩ nổi tiếng, sau giao cho thằng cha doanh nghiệp gì đó bán đấu giá từ thiện. Không ngờ có trục trặc. Giờ đang kiện tụng tùm lum. Sau bác còn làm thêm mấy hành trình nữa: Rước Bác Hồ vào Nam (đi Vespa rước tượng cụ Hồ vào miền Nam; bác Đạt bảo ngày xưa bác Hồ luôn có tâm nguyện vào Nam, nhưng do chiến tranh nên mới tới Quảng Bình, giờ hòa bình rồi, bác Đạt rước bác Hồ vào Nam, hehehehe...); Xuyên Việt vì an toàn giao thông (đi Vespa xuyên Việt, sưu tầm chữ ký của cảnh sát giao thông khắp các vùng miền...). Con xe này hình như thứ 3 hay thứ 4 gì đấy.
3. Trong người bác Đạt đậm đặc máu nghệ sĩ. Màu mè các thứ. Ngông các thứ. Ưa làm những chuyện cộng đồng, hay kiểu như người ta mỉa là vác tù và hàng tổng. Nói cho cùng, bác ấy là một nghệ sĩ, chơi hết mình và ít khi nghĩ tới mình. Và cũng do máu nghệ sĩ nên các chương trình bác ấy mần thường thiếu hiệu quả về tác động truyền thông và tài chính (chẳng hạn như có cuốc xuyên Việt bác ấy hết tiền đổ xăng...). Mong rằng cuốc này sẽ thành công, tạo hiệu ứng tốt.

7.7.11

Biểu tình 5: Nhẹ tựa lông hồng

"Sáng nay, anh chủ nhà trọ kêu CA phường nói với anh ấy không nên cho mình thuê nhà nữa. Cái trò hèn này minh đã tiên liệu trước rồi, nên không có gì bất ngờ, việc gì đến đã đến.

Mình nghĩ cái trò này chẳng qua là đùn đẩy trách nhiệm thôi, CA phường cứ mỗi thứ 7, chủ nhật lại phải xuống nhà tìm, nên cũng mệt, đẩy mình đi nơi khác thì có thằng khác lo. hihi. Khỏi bị mấy anh bên an ninh cứ gọi xuống bắt phải đi kiểm tra, xác minh thôi.

Cũng không hiểu nỗi, các anh ấy cũng được học hành đây đủ... sao không dùng cái đầu nghĩ chuyện gì có ích, mà suốt ngày vắt óc để nghĩ ra mấy trò hèn này để đối phó với nhân dân đang đóng thuế nuôi mình ha.

Mình cũng may mắn, gặp anh chủ nhà hiểu biết, tốt bụng và không hèn, nên anh đã không chấp nhận lời yêu cầu của CA phườngi, chứ không là mình phải vô gia cư rồi, hihihi"

Đây là tâm sự mà Phan Nguyên chia sẻ trên Facebook về nỗi phiền toái mới nhất của anh. Điều tôi "kết" nhất ở chàng trai này chính là cái nhìn nhẹ nhàng về những sự việc rất nghiêm trọng.

Sau khi bị vác chạy vào ngày 12.6, anh chàng đã trần tình trên Facebook, trả lời BBC..., tất cả đều với một tông điệu vừa phải, có trách móc cũng thoảng qua chứ không phải là những lời búa bổ giáng thẳng vào mặt những người đã xử tệ với anh.

Trong lời tâm sự mới nhất, khi nói về việc công an phường tác động để chủ nhà trọ "hủy kèo", Phan Nguyên cũng cố tìm một lời giải thích nhẹ nhàng nhất có thể đối với hành động của các anh công an. Anh kết luận những người công an phường đó là "hèn", vì sợ gánh nặng trách nhiệm này nọ, mà không hề nâng quan điểm lên để chỉ trích cả một hệ thống.

Tôi tự hỏi vì sao chàng trai này lại luôn giữ được thái độ bình thản như vậy.

Tôi không bao giờ quên cái buổi sáng ngày 12.6 ấy, khi mọi người đang lạnh sống lưng, thì Nguyên và hai người bạn của mình thản nhiên bước ra bày tỏ thái độ chống hành động bá quyền của Trung Quốc, ngay giữa một rừng công an.

Họ thản nhiên bước vào cuộc biểu tình nóng bỏng và thản nhiên đối mặt với mọi bất trắc chỉ với một lẽ giản đơn rằng, bày tỏ quan điểm yêu nước - hay bày tỏ quan điểm cá nhân một cách ôn hòa - không phải là điều gì to tát, đó chỉ là một việc phải làm của một công dân. Trong xã hội dân sự, bày tỏ quan điểm bằng hình thức ôn hòa là một điều bình thường.

Chính cách tiếp cận vấn đề dung dị như thế, nên Phan Nguyên đã luôn có một cái nhìn nhẹ nhàng, nhẹ nhàng với cả những con người đã từng nặng tay với anh.

Phản ứng của Phan Nguyên là một trong rất nhiều điều mà tôi học được từ những cuộc biểu tình vừa qua (ý tôi là hai cuộc biểu tình ngày 5 và 12.6 ở Sài Gòn).

5.7.11

THE BEWILDERED HERD



Noam Chomsky gọi đó là THE BEWILDERED HERD - đám đông ngơ ngác (hoặc ngu muội, nếu bạn muốn nặng đô).
BEWILDERED có xuất xứ từ động từ BEWILDER - làm cho ai đó lúng túng, ngơ ngơ cà lơ phất phơ.
Khi để ở thể quá khứ phân từ và được dùng làm tính từ, BEWILDERED sẽ có tác dụng "bị hóa" danh từ mà nó bổ nghĩa, tức là THE BEWILDERED HERD phải được hiểu một cách đầy đủ là: ĐÁM ĐÔNG (BỊ LÀM CHO) NGƠ NGÁC, ĐÁM ĐÔNG (BỊ LÀM CHO) NGU MUỘI, ĐÁM ĐÔNG BỊ DẮT MŨI...
Tôi chợt nhớ tới Chomsky và cuốn sách mỏng (như ngực Kate Moss) của ông: Media Control - Kiểm soát báo chí - sau khi theo dõi một câu chuyện nho nhỏ trên báo chí Việt Nam.
Trên Tuổi Trẻ mới đây có tin: "Cô giáo rớt viên chức do thiếu số đo vòng ngực" với lời dẫn: "Trong số 215 hồ sơ đăng ký dự xét tuyển viên chức sự nghiệp giáo dục mầm non ở huyện Tân Sơn (Phú Thọ) năm học 2011, có 12 hồ sơ đã bị hội đồng xét tuyển loại thẳng thừng dù có số điểm rất cao".
Cái tít và bản tin này không có gì sai, nhưng dễ gây ngộ nhận, rằng mấy cô giáo kia bị đánh rớt do... ngực lép (có thể dễ dàng liên hệ tới cái vụ [đề xuất] ngực lép không được lái xe gắn máy trên bao nhiêu phân khối gì gì đó hồi năm kỉa năm kia...)
Nhưng nếu đọc kỹ bản tin thì người đọc sẽ thấy không phải vậy. "Thiếu số đo vòng ngực" ở đây phải được hiểu là trong hồ sơ sức khỏe, mục về số đo vòng ngực bị bỏ trống (tức là không được kê khai). Hồ sơ trong trường hợp này đã không được kê khai đầy đủ. Khoan nói tới chuyện nội dung của hồ sơ có hợp lý hay không hợp lý, mục này mục kia trong hồ sơ có cần thiết hay không, nhưng hồ sơ không được kê khai đầy đủ thì bị đánh rớt âu cũng là chuyện thường tình.
Bạn khai hồ sơ xin nhập cảnh Mỹ, khai đăng ký tài khoản Facebook, Yahoo, Blogspot..., ở những mục đánh dấu sao, bạn bắt buộc phải khai, nếu không khai thì hồ sơ bạn bị đá văng và xin đừng hỏi tại sao.
Câu chuyện "cô giáo bị đánh rớt do thiếu số đo..." tưởng chỉ dừng ở đó, nhưng chưa, vào ngày hôm sau nữa, tờ báo lại đăng một bài tập hợp ý kiến bạn đọc "Số đo vòng ngực liên quan gì nghề giáo?" *, trong đó nhiều ý kiến phản đối chuyện đánh rớt giáo viên "do ngực lép", hoặc là "xúc phạm nhân cách nhà giáo"... Vân vân và vân vân.
Đám đông dường như đang bị dẫn dắt vào một cuộc chửi rủa loạn xạ, hoặc vô tình, hoặc cố ý.

* Khi tôi đưa đường dẫn lên, Facebook lại hiển thị: "Ngực lép có tội hay không?". Thì ra trên TTO, url được đặt là: http://tuoitre.vn/Ban-doc/445229/Nguc-lep-co-toi-hay-khong.html