30.6.11

Phản đối tạp chí khoa học của Ý


Bức thư của người VN gửi tạp chí khoa học tại Ý (đã đăng bản đồ lưỡi bò của Trung Quốc). Anh Nguyễn Hùng, ở Úc, người chuyển cho tôi bức thư này, cũng là một trong những người đã thông báo cho tôi vụ Hội Địa lý Quốc gia Mỹ in bản đồ sai sự thật về Hoàng Sa trước đây.

Nhiệt tâm của những người như anh Hùng khiến tôi vừa thán phục (vừa tự thấy xấu hổ vì không thường xuyên "phụ họa" được với họ).

------------------

25 June, 2011

Professor Raffaello Cossu
IMAGE (Environmental Engineering) Department
Università degli Studi di Padova
Lungargine Rovetta 8, 35127Padova, Italy
Email: wmeditorinchief@gmail.com

Dear Professor Cossu:

We are a group of Vietnamese academics and professionals currently living in various parts of the world. We would like to join Professors Van Tuan Nguyen (Garvan Institute of Medical Research, Australia) and Tuan Quang Pham (The University of New South Wales, Australia) in expressing our concern, if not outrage, about the bias shown in the map of China (i.e. deletion of neighboring countries such as Vietnam, Malaysia, Indonesia, The Philippines…and inclusion of the disputed waters and islands to the east of Vietnam) contained in the paper
Municipal solid waste source-separated collection in China: A comparative analysis authored by Tai et al. recently appearing in your journal .

In the interest of scientific integrity as well as the true facts of the East Sea of South East Asia, we would appreciate your putting out a correction as requested by the Professors or at least printing their letters in full so the readers of your journal can make up their minds about the bias in the paper written by Tai et al.

Yours sincerely,

Khoa Ba Ngo, M.B.A., USA

Mai Tran, Ph.D, , Australia

Tuyen Gia Do, B.E. Elect, Saudi Arabia

Phuong Minh Tran, M. Tech, Australia

Long Viet Bui, B.E. Mech, Vietnam

Ba Tuoc Tran, M. Com., Vietnam

Long Quang Le, B.E. Mech, New Zealand

Xa Van Nguyen, M.E. Civil, USA

Tu Van Nguyen, M.Com. (Econ.), New Zealand

Lap Q Nguyen, Ph.D.,USA

Han Huu Huynh, B.S. Tech (Food), USA

Tuyet Van Duong, M.Com. (Econ.), USA

Danh Cong Bien, M.E. Elect, New Zealand

Triet Minh Ngo, P.E. Civil, USA

Kho Huu Nguyen, Ph.D.(Chem Eng), P.E. (USA)

Nham Truong, Ph.D, Australia

Ngoc Bich Tran, Ph.D. (Econ.), CFP, E.A. (USA)

Hong Ba Le, M.Sc, Australia

Huynh Tung Ngo, B, Agr.Sc, Australia

Hung The Vu, B.S. Comp., USA

Ngon Danh Nguyen, P.E. Civil, USA

Mai Chi Thi Nguyen, B.Com., USA

Khanh Tuoc Trinh, Ph.D., New Zealand

Bich Lien Nguyen, B.A. Edu., USA

Mui Dinh, B.A. Edu., Australia

Tuan Sy Bui. Ph.D, MBA, MSCIS, USA

Duong Thanh Tran, B.A.Edu, New Zealand

Chau Bich Bui, M.A., USA

Nga Thien Nguyen, B.S. Comp., New Zealand

Thi Nhung Do, B.A. Edu., USA

The Hung Nguyen, Ph.D., Uni of Danang, Vietnam

Hung Nguyen, B.E. Chem., Australia

Tara T. VanToai, Ph.D., USA

Norman N. VanToai, Ph.D., USA

Ngoc Diep Vuong, M.Com.,Economics, USA

Thanh Truc Vuong, B.A.Edu, USA

Long Phan Pham, P.E, Viet Ecology Foundation, USA

Quyet Vu, M.A.Edu., USA

Marie Dung Burns, M.A. Edu., New Zealand

Lieu Thu Le, B.E. Chem, New Zealand

Ngoc Bich Becker, MTA. CANDMED, Germany

Van Hao Nguyen, M.E. Civil, Australia

Thi Tinh Tien Le, M.Com, Economics, Australia

Mong Trinh Thi Nguyen, B.A, New Zealand

Thomas Hung Ngoc Dang, M.B.A, CPEng, Australia Khanh

Nguyen-Do, Ph.D., Australia

Kim Ngoc Truong, B.E. Chem, USA

Disguised and fabricated map of China without the countries of South East Asia

True regional map of South East Asia

Cập nhật:

Phía tạp chí Ý đã trả lời:

Dear Hung Nguyen,
Thank you for your e-mail. The Editor in Chief is evaluating the matter as a priority and will publish a note on the next issue of our Journal.

Best regards,

Managing Editorial Office
Waste Management

29.6.11

Rừng xưa đã khép...

Năm ngoái năm kia, tôi đặt cuốn Prisoner of the State: The Secret Journal of Zhao Ziyang - Triệu Tử Dương - Người tù của nhà nước qua mạng Amazon thì hàng được chuyển về êm xuôi.

Bây chừ, tôi đặt mua cuốn U.S.-Chinese Relations: Perilous Past, Pragmatic Present - Quan hệ Mỹ - Trung: Quá khứ chông chênh, hiện tại thực dụng - thì Amazon từ chối chuyển hàng, với thông điệp như sau: "We're sorry. This item can't be shipped to your selected destination. You may either change the shipping address or delete the item from your order by changing its quantity to 0 and clicking the update button below". - "Chúng tôi xin lỗi. Món hàng này không thể chuyển đến địa chỉ mà bạn chọn. Bạn cần thay đổi địa chỉ hoặc là hủy mục hàng này trong đơn hàng của mình bằng cách đổi số lượng về 0 và bấm nút cập nhật bên dưới".

Có vẻ như tình hình ngày càng ngột.

Chợt nhớ cách đây vài năm, cuốn Time Magazine mà tôi đặt mua khi chuyển về tới nơi thì bị "ai đó" dùng kéo xén mất mấy trang.

Ngột thật!

Cập nhật:
Như góp ý của bác Goldmun, bài viết này có một số (không phải toàn bộ) quy kết vội vã. Rất xin lỗi.

28.6.11

Du lịch Hoàng Sa, tại sao không?

Tại hội thảo “Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch đến năm 2020, tầm nhìn 2030” vào ngày 16.6, Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Nguyễn Văn Tuấn đã nhấn mạnh ưu tiên du lịch biển đảo, trong đó có nói đến việc tổ chức du lịch Trường Sa, Hoàng Sa.

Bác Tuấn Khanh ở trên Tiền Vệ đã phê phán ông Tuấn kịch liệt, đại ý là đem dân ra đó du lịch thì khác nào đưa đẩy vào miệng cọp. Ông Tuấn và gia đình ông có đi thì xin mời, chứ đừng xúi dân đi, tác giả Tuấn Khanh nói thế.

Chợt nhớ, năm ngoái năm kia, chính phủ của Thủ tướng Dũng cũng đã lên định hướng xây cảng cá ở Hoàng Sa, khiến nhiều bác trên mạng tá hỏa, thắc mắc rằng bác Dũng "tỉnh hay mê" đây, bởi Hoàng Sa rõ ràng đã bị Trung Quốc chiếm đóng rồi.

Chuyện định hướng phát triển du lịch ra Hoàng Sa lần này, cũng tương tự định hướng xây cảng cá ở Hoàng Sa của ông Dũng trước đây, thực ra là những bước đi chính trị. Mục đích của nó là nhằm thể hiện ý chí thực thi chủ quyền Việt Nam tại những vùng đất bị nước khác chiếm đóng trái phép, nhằm thế hiện rằng Việt Nam không bao giờ thừa nhận sự chiếm đóng của Trung Quốc ở Hoàng Sa và luôn đưa Hoàng Sa vào các kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội của mình. Đây là một chiêu thức chính trị chứ không phải là một kế hoạch thực tiễn. Từ "định hướng", "tầm nhìn" phải được hiểu như thế.

Trong khi mà đối với vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam đang gặp rất nhiều khó khăn trước nước láng giềng Trung Quốc, thì những tuyên bố chính trị kiểu này, thiết nghĩ, cũng cần.

27.6.11

Ông Lê Doãn Hợp nói



Việc một quan chức cấp cao Việt Nam nói chuyện với "báo chí hải ngoại" - ở đây là Phố Bolsa TV và Việt Weekly - ngay tại California là một điều tích cực. Nó cho thấy sự cởi mở và khá tự tin của quan chức Việt Nam - đặc biệt là ở một người quản lý truyền thông, một lĩnh vực có rất nhiều vấn đề "nhạy cảm", như tự do báo chí, tự do phát ngôn...

Bản thân ông Hợp - người được/bị coi là cha đẻ của khái niệm "lề phải" - lâu nay có một hình ảnh khá xám trong mắt báo chí "lề trái". Giờ đây, ông đã chịu đối thoại, mở lòng ở một chừng mực nào đó thì cũng có thể coi là tích cực.

Theo lời giới thiệu của anh Trần Nhật Phong, cuộc gặp này dường như là một sự chủ động từ phía giới chức Việt Nam: "thông qua sự giới thiệu của Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại San Francisco". Khi giới chức Việt Nam chủ động đề nghị nói chuyện với báo chí tại nơi được coi là "quê hương của tự do báo chí" - và tại nơi mà một số mâu thuẫn liên quan tới lịch sử chiến tranh Việt Nam vẫn còn âm ỉ cháy, thì có thể nói là họ đã dám đối mặt với nhiều vấn đề mà lâu nay họ luôn coi là nhạy cảm và thường né tránh.

Nhìn từ góc độ này, sẽ thấy cuộc trả lời của ông Hợp là tích cực.

Tuy nhiên, nếu đi vào nội dung các phát ngôn của ông Hợp, chúng ta sẽ thấy rất nhiều "vấn đề", mà chỗ này, chỗ kia nhiều người đã chỉ ra.
Ở đây tôi chỉ chú ý một điểm sau:
Khi được hỏi về báo chí tư nhân, ông Hợp đã đưa ra ba nguyên nhân - hay ba vật cản - để báo chí tư nhân chưa thể ra mặt ở Việt Nam.
1. Pháp lý chưa đầy đủ.
2. Đội ngũ làm báo chưa chuyên nghiệp.
3. Dân trí thấp.
Cả 3 điều trên đều thiếu thuyết phục - và nghiêm trọng hơn, rất xúc phạm.
Pháp lý chưa đầy đủ? Nếu thế thì đó là trách nhiệm của những người như ông. Nếu pháp lý chưa đầy đủ, thì ông Hợp và những người cầm quyền phải có trách nhiệm làm cho nó đầy đủ, hoàn thiện. Nhưng tôi nghĩ, vấn đề không phải ở chỗ hệ thống pháp lý đã hoàn thiện hay chưa, mà ở chỗ người ta có muốn cho phép báo chí tư nhân hoạt động hay không, bởi "đầy đủ", "hoàn thiện" là một khái niệm hết sức mơ hồ, chả ai đo đếm được.
Đội ngũ làm báo chưa chuyên nghiệp? Nói điều này thì cũng giống như chuyện ông bố không cho con ra đường, vì "nó quá nhỏ dại". Không cho nó ra đường thì làm sao nó trưởng thành được! Lý do này từng được đưa ra để bảo vệ cho chính sách đóng cửa nhiều lĩnh vực ở thì quá khứ.
Dân trí thấp? Tôi không biết ngoài Việt Nam ra thì có xứ sở nào mà quan chức lại chê "dân ngu" hay không! Một sự xúc phạm cực kỳ nghiêm trọng!

Đừng để những lá cờ cản trở mục tiêu chính của chúng ta là phản đối Trung Quốc xâm lăng












Nhà văn Nguyễn Á Độc Lập: "Đừng để những lá cờ cản trở mục tiêu chính của chúng ta là phản đối Trung Quốc xâm lăng."

Một cuộc trò chuyện rất xúc động. Những con người trong cuộc thảo luận kia, về mặt này hay mặt kia, có thể khác quan điểm với tôi. Nhưng khi nói tới dân tộc, tới đất nước, họ có những suy nghĩ giống như tôi.

Họ sẵn sàng bỏ qua những lấn cấn cũ, để chung tay cùng nhau đối mặt với kẻ thù chung. Vậy thì chính quyền ở đất nước này, còn chờ gì nữa?!?!?!

Trung Quốc lấn át Việt Nam là một cơ hội để chúng ta xích lại gần nhau hơn ===> Bác gì trong đó nói rứa, tôi cũng nghĩ như rứa.
(Nhưng cơ hội này đã bị bỏ lỡ nhiều rồi, không biết bao giờ mới tận dụng được. Trong Hậu Chí Phèo tập 1 tôi cũng từng nói tới.)

Năm ngoái năm kia, tôi có nói tới ý chính quyền cần tôn vinh những người lính đã ngã xuống trong trận Hải chiến Hoàng Sa 1974. Giờ đây, tôi nghĩ điều này cần phải được thực hiện nhanh hơn nữa. Đó không chỉ là một cử chỉ hòa giải, đó là một hành động khẳng định chủ quyền và lên án bá quyền.

Đơn giản, đó là một việc phải làm.

20.6.11

Một chút tự sự(ớng) và lời cảm ơn chân thành



Liên kếtEntry này có tính chất tự sự(ớng) một tí, nên chi các bác đừng chửi em nhé.

Sau một thời gian viết lách lung tung, em tập hợp lại một số bài và viết thêm một số bài nữa để mần nên một cuốn sách.

Cuốn sách này không thể ra mắt được nếu như không có sự động viên (lẫn thúc ép, hehehe) của chị Bích Ngân.

Em vốn ưa viết lách lung tung, nhưng viết xong lại quăng ở xó xỉn nào đó, hoặc là đăng báo xong rồi quên.

Một hôm chị Ngân bảo em tập hợp lại cho chị một cuốn sách đi. Nghe thì ham thật nhưng cái sự lười nhác trong cơ thể nó đâu phụ họa mình.

Thế là em à ơi dzí dzầu cả năm trời mới xong, tập hợp bài cũ, viết thêm bài mới. Mấy lần định bỏ cuộc. Hức, ngồi đọc lại bài cũ, mới giật thót sao mình lại viết nhạt như nước ốc vậy, và khô như cái gì mà ai cũng biết là cái gì.

Tẩn mẩn ngồi gọt giũa, thế rồi cũng ra được một mớ, mà đóng lại thành cuốn sách cũng hòm hòm 300 trang. Hehehehehe.

Chị Ngân lại động viên, em viết hay đấy (chắc là chị chiếu cố thôi).

Bác Mai Quế Vũ lại ưu ái trình bày cho một quả bìa hoành tráng. Lại được chị Ánh Tuyết đọc kỹ càng. Nói chung ơn này không biết để đâu cho hết.

Cũng không thể quên được sự giúp đỡ của tên Huy Tường vô cùng yêu dấu. Thằng ku này đẹp trai, hát hay, giỏi võ cực kỳ, bay song phi dưới ánh chiều của Mũi Hảo Vọng mình chụp được mấy quả hình nức nở luôn. Nó chỉ có một khía cạnh cực kỳ kém cỏi là không biết nhậu. Bù lại quả tình tính tang của nó thì nghe giang hồ đồn là vô địch trong làng phóng viên thể thao. Nghe đâu nó áp dụng võ thuật để bế quan tỏa cảng dài dài. Hehe!

Nói dài nói dai chẳng qua nói rứa. Nếu chẳng may có bác nào bạn bè của em đi đâu tình cờ qua nhà sách thì bỏ ra ít tiền mua ủng hộ. Hoặc không hẹn nhau ra quán nhậu em kính biếu. Hehehehehe!

Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam dù tinh thần em chưa được cách mạng lắm cũng cho em ăn theo chút chút.

Có chỗ nào chưa chuẩn, cần phải chỉnh, các bác hoặc là chỉnh hoặc là lượng thứ giúp em ạ.

Đội ơn và chúc tất cả các bạn của em tràn đầy hưng phấn!

18.6.11

Cờ



Ông Kirsan Ilyumzhinov, sau khi thôi làm tổng thống nước cộng hòa Kalmykia, coi bộ rảnh hung. Ông xách bàn cờ đi đấu khắp nơi (ông cũng là chủ tịch Liên đoàn Cờ vua Thế giới).

Mới mấy hôm trước, thấy ông còn đấu với Đại tá Muammar Gaddafi, thì hôm qua, đã thấy ông đấu với bác Sáu Phong nhà mình.

Cuộc đấu Ilyumzhinov - Gaddafi diễn ra trong không khí coi bộ khá hiu quạnh. Còn cuộc đấu Ilyumzhinov - Sáu Phong lại khá xôm tụ, với UV BCT, UV TƯĐ e lệ đứng bên cạnh xem. Chắc hẳn là luôn có những tràng vỗ tay hoặc lời tán thưởng rôm rả.

Cập nhật: Cảm ơn các bác góp ý rất đúng. Em đã sửa ạ.

15.6.11

Biểu tình 4: Về tấm hình lịch sử

Tấm hình trên cho thấy cái anh mùa-hè-chiều-thẳng-đứng võ công rất thâm hậu, chẳng khác gì mấy tay hiệp khách Trung Hoa cắp người vào nách mà chạy được miêu tả trong truyện Kim Dung.

Rất tiếc tôi không chụp được hình này, nhưng chính một nhân vật trong bức hình - cái anh chàng nằm-nghiêng-nghiêng-trong-kháng-chiến-trường-kỳ ấy - đã lên tiếng.

Pha kungfu trong ảnh - nói về độ ấn tượng thì - chẳng kém tấm hình ở đây.

Thế nên, không có gì ngạc nhiên khi tấm hình trở nên "hot nhất" trong sự kiện 12.6. Từ đông sang tây, từ nam chí bắc đã bàn tán chuyện này.

Tôi nghĩ, sau nhiều năm nữa, pha kungfu ấy sẽ đi vào sách sử.

Đọc trên mạng tôi thấy có câu thắc mắc: "Pha võ đẹp như phim trong ảnh không biết tại sao nó lại được áp vào chuyện biểu tình vì hôm chủ nhật đoàn tuần hành không đi ngả này".

Tôi muốn khẳng định là: ngày chủ nhật vừa qua - 12.6 - đoàn biểu tình có đi qua chỗ này. Đây là lúc đoàn vừa đi bọc từ Bưu điện TP.HCM sang mặt hậu Nhà thờ Đức Bà và bắt đầu bị tách ra làm hai - một nhóm chủ trương đi về phía Thảo Cầm Viên theo đường Lê Duẩn; một nhóm lại ngoặt sang phía công viên Cây xanh trước Dinh (vì sao có vụ đôi-ngã-chia-ly thì chắc các bạn cũng biết).

Sau một hồi lừng khừng, đoàn kéo sang công viên - chỗ cà phê bệt ấy. Lúc này xảy ra một số vụ bắt bớ - với nhiều luồng thông tin trái ngược nhau. Có thông tin kể về chuyện móc túi, gây rối, xyz... Tôi không chứng kiến toàn cục, nên không thể làm chứng toàn bộ. Tôi chỉ có thể chứng kiến gần như mọi việc trong phạm vi bán kính vài mét xung quanh tôi. Trong phạm vi ấy, có một phụ nữ bị bắt - bị kéo từ đám đông ra rồi đặt lên xe máy - hai gã đàn ông ngồi kẹp hai phía rồi phóng vù xuống hướng tòa nhà Metropolitan.

Vụ bắt giữ Duy Nguyên xảy ra cùng thời điểm này (qua mạng, sau ngày 12.6, tôi mới biết tên của hai anh chàng).

Duy và Nguyên chính là hai trong số ba chàng trai mà tôi đã đề cập ở đây: "... khởi đầu là hai chàng thanh niên khoảng ngoài 20 và một chàng khoảng ngoài 30 mặc áo cờ tổ quốc và áo HS – TSa. Đó chính là những người châm ngòi cho cuộc biểu tình, giữa lúc mọi người đang lạnh sống lưng."

Tôi không biết họ có phải là những tên thanh niên lưu manh hành nghề móc túi hay quậy phá trong đám đông như một số tin đồn hay không. Nhưng theo cảm nhận - và hơn thế nữa - của riêng tôi, họ là những con người dũng cảm.

Hãy hình dung thế này: Buổi sáng, ở góc cà phê Highland, sau vụ bắt giữ Mạc Quảng Thịnh ngay giữa quán - không khí đang tê cóng. Có cả trăm cái bộ đàm trong một phạm vi vài chục mét vuông. Chúng tôi đứng đó, nói chuyện cũng không dám nói to. Chợt có ba chàng trai đi từ bên kia đường qua. Họ đứng vào một góc trước quán Highland. Họ mặc áo cờ Tổ quốc, áo in hình Hoàng - Trường Sa vào, rồi họ đứng yên đó, ngay trước mặt công an chìm nổi, và ngay trước mặt những người nhát gan như tôi. Họ cười và nói chuyện với nhau một cách tự nhiên. Họ chẳng hô hào gì. Một lát sau, có người tới mời họ đi. Anh chàng Duy nói bọn em chỉ đứng đây, đâu có vi phạm luật lệ gì đâu. Đúng là bộ ba của Duy không vi phạm luật lệ gì - vì trên người họ là cờ tổ quốc và họ đứng giữa Tổ quốc mình. Nhưng có người không muốn họ đứng đó. Cuộc mời mọc tiến triển theo chiều hướng trầm trọng, có điều lúc này thì đám đông xung quanh đã kịp tụ lại và cuộc tuần hành bắt đầu, không gì cưỡng lại được.

Có người thắc mắc tại sao trong tấm ảnh kungfu lại không có nhiều người biểu tình xung quanh. Câu trả lời là: lúc này người biểu tình đã kéo hết sang công viên cây xanh, nhường đường phố lại cho xe cộ lưu thông bình thường.

Nếu có điều gì muốn nói về tấm ảnh kungfu thì tôi xin nói là công an chúng ta rất giỏi võ, nếu đem ra sử dụng để oánh Tàu thì hay biết mấy.

Hehe!

(Bài viết này có thể được xuất bản tự động sang các trang Multiply, Facebook và ở những trang đó tôi không chắc tất cả các đường liên kết sẽ được hiển thị đầy đủ).


13.6.11

Biểu tình 3: Về một chính quyền thiếu tự tin

Gã không bao giờ dám tin vào người yêu của mình.
Gã luôn nghi ngờ cô, dù cô luôn hết mình với gã.
Lòng gã cứ nơm nớp lo sợ rằng rồi một lúc nào đấy, cô sẽ thay lòng đổi dạ.
Khi cô nói yêu gã, gã cảnh giác. Khi cô trách cứ gã, gã sa sầm mặt mày.
Trong cơn hoang mang, gã đã xúc phạm cô ghê gớm. Gã tát vào mặt cô, khi cô đang cố lên tiếng bảo vệ gã trước sự xấc láo của thằng sếp bụng bự. Cô đau ngất, nhưng vẫn chịu đựng, tự nhủ rằng gã đánh cô cũng chỉ vì đại cuộc - giữ cho gia đình yên ấm.
***
Cô đã chịu đựng, đã tha thứ cho gã không biết bao nhiêu lần mà kể. Nhưng cô càng tha thứ, gã càng trì trệ.
Cho đến một ngày, cô đâm căm thù gã.
***
Đánh mất lòng tin vào con người chính là biểu hiện của niềm tin vào chính mình sụp đổ - hay là không có sự tự tin.
Và khi mà bạn không còn niềm tin vào người khác, thì mong gì sẽ nhận được điều đó từ phía họ.

8.6.11

Biểu tình 2: Về niềm tin vào chính mình

Lúc đó đã rất trưa. Mọi người đã đi bộ hơn 2 tiếng. Nhưng không ai mệt cả*. Ai cũng hừng hực khí thế.
Đoàn người đi dọc đường Lê Duẩn, theo hướng từ dinh Thống Nhất về Thảo Cầm Viên. Tôi đi sau một anh chàng mập mạp, khoác cờ.
Chợt một nhóm người, hai nhóm người, rồi ba nhóm người dừng lại, quay những khẩu hiệu phản đối Trung Quốc, khẩu hiệu ca tụng hòa bình vào phía lãnh sứ quán Mỹ.
Chàng mập mập trước mặt tôi thét lớn: "Kìa các bạn, sao lại cầu cạnh người nước ngoài. Chúng ta hôm nay đến đây là để thể hiện sức mạnh của mình, thể hiện quyết tâm của mình. Chúng ta phải tin vào chúng ta chứ. Sao lại đi cầu cạnh người ngoài!".
Tôi nghe lời chàng trai mà rưng rưng và rạo rực.
Rưng rưng vì xúc động.Liên kết
Rạo rực vì vui.
Tôi quên hết mệt nhọc, tiếp tục dấn bước.
Hãy luôn tin vào chính mình - lời chàng trai đã soi rọi cho tôi một chân lý.
Từ đó tới cuối cuộc hành trình - của ngày 5.6 không thể quên ấy - tôi không gặp lại chàng trai trẻ ấy nữa.
Nhưng lời anh ta đã tiếp thêm niềm tin để tôi lại sẽ xuống đường vào chủ nhật tuần kế tiếp - sau khi Trung Quốc tiếp tục gây hấn.

* Trừ tôi, vì chưa ăn sáng, lại tráng ruột bằng một ly cà phê sữa ở quán Napoly (tôi gọi sữa mà cô phục vụ lại bưng ra cà phê sữa).

(Còn đây là truyện Hậu Chí Phèo tớ sáng tác hồi năm 2007, sau những ngày phản đối Tam Sa. Sau ngày 12.6 năm nay, đột nhiên tớ nhớ lại, bới lên treo đây chơi. Thật là buồn khi phải tái bản nó.)

Đồng hành cùng nhân dân 2

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết thăm quân và dân huyện đảo Cô Tô, Quảng Ninh  Ảnh: Đ.P
Ảnh: Tiền Phong

Tin trên Tiền Phong cho hay Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết vừa đi thăm huyện đảo Cô Tô ở Quảng Ninh. Ông Triết đã "nói chuyện với quân dân huyện đảo". Ông nhắn nhủ quân dân rằng "không ngừng đề cao cảnh giác, bảo vệ vững chắc vùng biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc".

Tiếp sau ông Triết, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã đến Nha Trang dự sự kiện Tuần lễ Biển - Hải đảo Việt Nam 2011. Tại đây, người đứng đầu Chính phủ nói: "Việt Nam có đủ ý chí, quyết tâm và sức mạnh tổng hợp của cả dân tộc để giữ gìn, bảo vệ các vùng biển và hải đảo của mình".

Không thể khẳng định rằng những phát biểu này sẽ mang lại một hiệu quả cụ thể và tức thời nào đó đối với vấn đề Biển Đông đang rất nóng bỏng. Nhưng ít ra, phát ngôn của hai trong số những vị lãnh đạo cao nhất Việt Nam có tác dụng như một lời tâm tình, sẻ chia với người dân. (Những động thái này lẽ ra được thực hiện sớm hơn khi mà vấn đề Biển Đông đang khiến người dân cực kỳ bức xúc. Nhưng muộn còn hơn không.)

Trong khi đối ngoại là một bài toán đòi hỏi một sách lược khôn ngoan, cặn kẽ và dài lâu mà không phải bất kỳ người dân nào cũng có thể hiểu được, thì những phát biểu trên nếu được đưa ra đúng lúc sẽ cực kỳ có tác dụng ở góc độ củng cố niềm tin của dân chúng. Người dân sẽ thấy rằng lãnh đạo đang chung suy nghĩ với họ, đang sống cùng họ, đang đồng hành cùng họ, chứ không phải "đang ở đâu đâu", đầy tớ gì mà chủ kêu gào khản cổ chẳng thấy thưa trình gì cả.

what we are fighting for...



Nghe một bài hát để thư giãn, điều hòa kinh mạch (not nguyệt), cũng là để khẳng định điều mà chúng tôi mong muốn.

6.6.11

Biểu tình 1: về lòng tin vào con người

(Entry này, như một lời xin lỗi, tới những ai tôi từng e dè.)
**
Nhiều ngày trước, cuộc tuần hành mới chỉ là những câu rao trên Facebook, những tin nhắn qua Yahoo! MSG, hay những cái "tuýt" nho nhỏ trên Twitter. Những người bạn "ảo" của tôi, chưa gặp mặt bao giờ, chỉ biết nhau qua "bí danh" trên mạng, đã nhanh chóng tiếp sức truyền đi thông điệp tuần hành vào ngày chủ nhật.
Và cũng rất nhanh, những sáng kiến đã được đưa ra.
Tôi nhớ có một chàng trai trẻ xung phong in áo, khi tôi hỏi đặt hàng, cậu ấy nói "với Mít Tờ Đỗ thì em biếu không". Hehehehe, tôi lêu bêu rứa mà uy tín hè. Rất chi là cảm động nhá.
Mấy hôm sau nữa, khi không khí đang sôi sùng sục - bất chấp có những thông tin trái chiều - bạn trẻ ấy nhắn đưa áo cho tôi vào chập tối thứ bảy. "Em ghé tới rồi đi liền. Cũng cần cẩn thận", cậu ấy bảo. Tôi okie ngay, nhưng sau quả gật đầu đó, phải nói là lòng cũng gợn chút lăn tăn.
Một người không quen biết gì đưa một gói áo cho mình, giữa lúc trời nhá nhem tối. Nếu như trong đó không chỉ có áo mà còn một thứ gì khác thì sao? Một cái bẫy nào đó chẳng hạn. Nhưng rốt cuộc, mình tự nhủ: nếu ngay cả lòng tin vào con người mà mình cũng đánh mất nữa, thì cuộc sống còn ý nghĩa quái gì nữa. Đến đây thì tôi thở phào, cực kỳ vô tư lự nhé.
Và rồi buổi hoàng hôn ấy cũng tới, tôi đã gặp bạn ấy, nói chuyện một vài câu, bắt tay rồi vội vã chia tay. Hẹn buổi sáng hôm sau trước cổng sứ quán Trung Quốc.
**
Tôi nhớ, một buổi tối cận ngày N, một cái nick lạ hoắc tự dưng nhảy vào Yahoo! MSG của tôi.
A (6/2/2011 3:18:30 PM): anh Hùng ơi, làm sao kiếm được mấy cái áo thun có chữ Trường Sa - Hoàng Sa của Việt Nam vậy anh?
Mr. Do (6/2/2011 3:18:03 PM): hehehe, ai vậy?
A (6/2/2011 3:19:09 PM): em là một friend anh trên FB; chưa gặp anh lần nào
Mr. Do (6/2/2011 3:18:38 PM): hêhhe. Thực sự thì anh cũng ko biết kiếm đâu. hehe, nói chung cứ làm một cái tờ khẩu hiệu hoành tráng là ngon rồi.
A (6/2/2011 3:19:54 PM): sáng CN em với mấy thằng bạn rủ nhau ra đó ủng hộ; anh làm bên báo TN ko sợ bị rắc rối sao? em thì ko liên quan gì nên ko lo
Mr. Do (6/2/2011 3:20:05 PM): có làm gì đâu mà rắc rối! hehehehe. mình nghĩ mình làm đúng với lương tâm thì cứ làm
A (6/2/2011 3:20:14 PM): em cũng nghĩ vậy
Mr. Do (6/2/2011 3:20:26 PM): nếu sợ rắc rối với cơ quan hoặc chính quyền hay đại loại thế, thì mình lại phải sống trái với niềm tin của mình sao...
A (6/2/2011 3:20:46 PM): đúng rồi
Mr. Do (6/2/2011 3:21:05 PM): thế nên mình thấy việc phải thì cứ làm, miễn là đừng có làm gì phạm pháp là ổn
A (6/2/2011 3:21:11 PM): e thấy mình chả nghe theo ai hay phe phái nào; chỉ là thể hiện lòng yêu nước thôi
Mr. Do (6/2/2011 3:21:35 PM): anh cũng nghĩ thế; giống một công dân bình thường, thấy chuyện cần lên tiếng thì lên tiếng
A (6/2/2011 3:22:06 PM): kỳ này bọn Tàu nó càng lấn tới nóng máu thiệt
Mr. Do (6/2/2011 3:23:14 PM): ừ; quá lấn tới luôn
A (6/2/2011 3:23:17 PM): ngày nào em cũng đi ngang sứ quán; cứ muốn ném cái gì đó vào
Mr. Do (6/2/2011 3:24:15 PM): hahahahaha (đây gọi là bạo lực cách mạng hử?! - câu này mình thêm vào sau)
....
Mr. Do (6/2/2011 3:24:24 PM): thực ra anh ko quan trọng nhiều hay ít; một mình anh anh cũng ra; phản đối xong rồi về
A (6/2/2011 3:24:56 PM): em cũng vậy; phản đối xong em đi đá bóng
Mr. Do (6/2/2011 3:25:33 PM): ừ, có lẽ xong anh dẫn con đi chơi, rồi chiều có khi nhậu cũng nên. nhưng chắc chắn buổi sáng phải đứng ở đó; lên tiếng, giơ cao khẩu hiệu
A(6/2/2011 3:26:04 PM): okie, hi vọng bữa đó gặp anh
Mr. Do (6/2/2011 3:28:54 PM): okie; vậy nhé. anh làm việc chút đã. hẹn gặp sáng chủ nhật
A (6/2/2011 3:29:13 PM): okie anh, nice day nhé; hẹn anh sáng CN...

Thú thực là ban đầu tôi cũng còn có chút ngần ngại, nhưng rốt cuộc, cũng như với cái chàng thanh niên tặng áo, tôi đã xua đi được mớ lăn tăn trong đầu. Giữa cái thế giới này, vô chừng, có những con người tôi chưa từng biết mặt, sẵn sàng chia sẻ những mối quan tâm với tôi. Vì họ và tôi có điểm chung, thế thôi. Tại sao lại để cho lòng nghi kỵ làm bức tường ngăn cách?

***
Buổi sáng hôm ấy, rất vui, tôi đã được gặp lại họ. Họ đã đi suốt cuộc hành trình, từ sáng sớm đến trưa.

***
Tôi nhập cuộc lúc khoảng 8 giờ, khi mới có một nhóm nhỏ ở bên hông góc giữa sứ quán Trung Quốc và Thành Đoàn (chỗ ngày xưa bác Điếu Cày đứng, hehehehehe), lúc này ông Mẫm đang đứng trước đoàn biểu tình nói gì đó. Tôi lôi câu khẩu hiệu tiếng Việt - Bồ Đào Nha kèm cái lưỡi bò bị cắt ra giơ lên "hãy đập tan...", còn một mớ biểu ngữ tiếng Việt, Đức, Anh... tôi đưa cho mấy người bên cạnh, sau không thấy đâu hết nữa, hình như... đưa nhầm địa chỉ.
Tôi nhớ, vào đầu cuộc biểu tình, khi mọi người vừa băng đường sang nhà văn hóa Thanh Niên để đi vòng qua NTMKhai, phía đối diện với lãnh sứ quán, tôi gặp ông Hồ Cương Quyết. Tôi bắt tay và hoan hô ông Tây Việt Nam. Một chặp thì có một ông già già tới kéo ông Quyết đi. Tôi hỏi nhỏ: "Cái ông kia là bạn của bác hay công an vậy?". Ông nói: "Công an đâu. Bạn chiến đấu xưa của bác đấy." Tôi an mười cái tâm nhé.
Tới khi sang bên kia đường, lúc này lực lượng đã rất đông. Chợt có bạn gái đang hét hò rất sung hỏi tôi: "Ơ, anh trông quen quen." Tôi cười, hỏi lại: "Chị ở đâu?". Cô ấy liền rụt đi liền. Lúc này tôi mới giật mình trước câu hỏi hớ hênh. Giữa lúc mọi người đang cảnh giác thì tôi lại hỏi về nhân thân. Hehehehehe. Một kinh nghiệm nhá.
Vào cuối cuộc biểu tình, khi mọi người bị chặn lại ở đường NTMKhai, không băng qua phía sứ quán được nữa, thấy đám đông bắt đầu tản dần, tôi mới nảy ra “sáng kiến”: "Hay là hô khẩu hiệu xong rồi giải tán khi đang còn đông, kiểu cầu thủ từ giã sân cỏ lúc đang đỉnh cao phong độ, thì hình ảnh sẽ đẹp hơn. Chứ để cho biểu tình teo dần, teo dần thì hình ảnh sẽ không ép phê nữa". Tôi mới mở miệng nói chưa hết câu thì bị một bác chỉ vào mặt: "Ông là công an chìm". Bác bên cạnh cũng hùa theo: "Anh này nói đúng đấy. Ông là công an chìm". Tôi ngao ngán. Nhưng rồi bực quá, nên vặc lại: "Người Việt mình mà nghi kỵ lẫn nhau tùm lum, thế thì làm sao đánh Tàu được nữa." Nói xong, tôi thấy tinh thần mọi người đang quá sung, dù không còn đông đúc nữa, thế nên tôi không tiếp tục với "sáng kiến" ban nãy. Một kinh nghiệm nữa nhé.
Chặp sau, lên trên vỉa hè, gặp bác Đinh Kim Phúc, bắt tay bắt chân, đột nhiên bác Phúc cũng nói cái ý tưởng như tôi ban nãy. Tôi mới nói khó lắm, dễ bị người ta chụp một quả mũ to tướng lên đầu lắm. Bác Phúc bảo: "Nếu anh xưng danh xong rồi nói với mọi người được không". Tôi bảo: "Anh uy tín có thể được, nhưng cũng hên xui à. Hay cho mọi người chiến đấu thêm chút nữa đi". Hehehehe.
****
Xuyên suốt cuộc tuần hành rất đẹp của ngày hôm qua, tôi thấy cái không khí nghi kỵ cứ âm âm ỉ ỉ. Mọi người đều không biết người đứng cạnh mình là ai, nên hay có tâm lý cảnh giác.
Cái này cũng xuất phát từ môi trường. Nơi mà biểu tình - ngay cả biểu tình ái quốc - là một phạm trù nhạy cảm, thậm chí cấm kỵ thì người ta cứ luôn phải cảnh giác cho chắc ăn. Ngẫm mà rầu. Người biểu tình cảnh giác với nhau. Người biểu tình cảnh giác với chính quyền. Và chính quyền cũng cực kỳ cảnh giác với người biểu tình - thậm chí sợ rằng "họ có động cơ khác", "biến tướng"...
****
Ngay trước cuộc biểu tình hôm 5.6 ở TP.HCM và Hà Nội, tại Úc, các sinh viên Việt Nam, chỉ vài chục người thôi, đã tổ chức một cuộc biểu tình nho nhỏ trước cơ quan ngoại giao Trung Quốc. Họ đã tới đó, đứng trật tự, truyền xong thông điệp của mình rồi về, không quên cảm ơn các vị cảnh sát Úc đã nhọc công canh chừng.
Khác xa nhỉ!
Biết bao giờ đi biểu tình mới là chuyện bình thường ở xứ ta, để những người yêu nước không phải cảnh giác cao độ, với nhau và với chính quyền?
Nhỉ!?

3.6.11

Đồng hành cùng nhân dân

Từ đầu năm đến nay, Tổng thống Benigno Aquino III đã hơn chục lần công khai nói về vấn đề Biển Đông, về những cuộc va chạm giữa Philippines và Trung Quốc ở vùng biển này cũng như lập trường của Manila đối với một số vùng biển đảo tranh chấp. Ông còn công bố quyết định chi gần 12 tỉ peso (tức khoảng 280 triệu USD) để tăng cường vũ khí bảo vệ lợi ích Philippines ở Biển Đông.

Những phát biểu của ông Aquino, lúc mềm mại, lúc cương quyết, nhưng nói chung đều nằm trong lập trường chủ quyền Philippines là không nhượng bộ đối với các vùng biển đảo mà họ tuyên bố chủ quyền, giải quyết tranh chấp bằng hòa bình là ưu tiến số 1… Các trợ lý của ông Aquino như Bộ trưởng Quốc phòng, Ngoại giao… cũng như các vị chủ chốt ở nghị viện cũng liên tục lên tiếng.

Trong khi vấn đề tranh chấp ở Biển Đông là cực kỳ phức tạp và một vài tuyên bố của nguyên thủ cũng chả giải quyết được gì nhiều, thì việc ông Aquino III thường xuyên lên tiếng cho thấy ông đang “sống” cùng người dân nước mình. Tâm tư, tình cảm, những nỗi bức xúc về chủ quyền đất nước của thần dân luôn được người đứng đầu đất nước chia sẻ, bằng những thông điệp được đưa ra đúng lúc. Người dân qua đó sẽ thấy rằng lãnh đạo cũng có suy nghĩ như họ, đang đồng hành cùng họ. Lãnh đạo thực sự là CỦA họ. Những nghi kỵ nhằm vào lãnh đạo vì thế ít có cơ hội nảy nở, lây lan. Có thể nói, tuyên bố của người đứng đầu cực kỳ quan trọng và không chỉ nhằm mục đích đối ngoại.

Ở Việt Nam, từ khi các hành động gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông leo thang trong thời gian gần đây, người có chức vụ cao nhất lên tiếng có lẽ là bà Phương Nga – người phát ngôn Bộ Ngoại giao – hàm vụ trưởng (mà ở nước ta thì chắc phải có đến mấy trăm vụ trưởng!). Còn lại tất cả mấy vị ở BCT đều không thấy nói gì, thậm chí những tuyên bố chung chung (như hồi trước), chẳng hạn “giữ từng tấc đất, tấc biển của cha ông”… cũng không xuất hiện.

Không thể suy diễn rằng việc ông Aquino và thuộc cấp nói nhiều chứng tỏ chính phủ của ông làm nhiều hơn giới lãnh đạo Việt Nam. Cũng không thể kết luận rằng cái cách phát ngôn liên tục của giới lãnh đạo Philippines có hiệu quả cụ thể và tức thời về ngoại giao hơn phương cách âm thầm và lặng lẽ của chính quyền Việt Nam. Trong những ngày qua và ngay lúc này, có thể các lãnh đạo cao nhất Việt Nam đang chạy toát mồ hôi, suy nghĩ nát cả đầu và họp lên họp xuống để tìm phương cách tốt nhất bảo vệ chủ quyền, bảo vệ ngư dân. Nhưng họ không muốn chia sẻ với người dân, và như một hệ quả, người dân không hề biết điều đó. Sự bức xúc của người dân vì thế càng có lý do để dâng lên. Người dân thấy rằng chỉ có họ mới quan tâm tới chủ quyền, còn lãnh đạo thì không. Bằng chứng là lãnh đạo “im re” đấy thôi. Người dân thấy rằng lãnh đạo không sống cùng họ, không đồng hành cùng họ.

Từ bức xúc, uất ức, người dân đâm ra nghi ngờ. Những ý kiến kiểu như “chính quyền nhu nhược!”, “chính quyền đang thỏa hiệp?”… trở nên ngày một phổ biến hơn. Khoảng cách giữa chính phủ và người dân, vì thế, ngày một doãng ra (em rất ghét từ doãng này, vì nó rất lạ, nhưng bác Sáu Phong từng dùng).

Có thể “âm thầm lặng lẽ” là một đặc trưng của chính thể này, cũng có thể mối quan hệ đặc biệt giữa Việt Nam và Trung Quốc đòi hỏi lãnh đạo cấp cao phải giấu kín cảm xúc, không huỵt toẹt như Philippines được. Có thể cách làm việc này từng phát huy hiệu quả.

Tuy nhiên, tôi e rằng giờ đây phương cách này cần phải được điều chỉnh. Một chính quyền đối ngoại khôn ngoan cỡ nào mà bất lực trong “đối ngoại với nhân dân” thì cũng là một chính quyền thất bại. Khi nhân dân không hiểu chính quyền, thì chính quyền thực sự đã đánh mất chỗ dựa lớn nhất của mình rồi. Mà không có chỗ dựa nhân dân, không có sức mạnh nhân dân thì làm sao đối ngoại với mấy gã cơ bắp cuồn cuộn nổi!

Tuần hành

Có nhiều ý kiến nhát ma những người có ý định xuống đường tuần hành ôn hòa vì chủ quyền đất nước.
Chẳng hạn như ý kiến này:
"Và bạn đã từng thấy hàng ngang xe tăng chuẩn bị để làm chuyện thảm sát cuộc biểu tình sinh viên hồi 1989 ở Sài Gòn chưa?

Nếu bạn chưa thấy những cảnh ấy thì ai là công dân Việt Nam? Bạn xúi trẻ đi vào chỗ chết để bạn hưởng lợi à? Dân tộc này chưa đủ đổ máu và thương đau để bạn bỏ đi "cái văn hóa chiến tranh" đã ăn sâu vào trong máu bạn à?"

Tôi nghĩ rằng đây là những kiểu đánh tráo khái niệm, tung hỏa mù và ngụy biện rất nguy hiểm, dưới một vỏ bọc cực kỳ nhân văn.

Xe tăng có thể từng được huy động (dự phòng) để đàn áp người biểu tình ở Sài Gòn năm 1989 (nếu như thực sự có chuyện huy động), nhưng điều đó không có nghĩa là nó sẽ lặp lại vào thế kỷ 21 này. Chính quyền ngày nay (cứ cho là tà đạo đi) cũng đủ khôn ngoan để không thực hiện một phiên bản Thiên An Môn.

Có người còn tỏ ra thương cảm, lo lắng cho những người tham gia tuần hành ôn hòa, nói rằng họ sẽ gặp rắc rối này nọ với công an, chính quyền.

Tôi không có quyền buộc tội hay lên án ai, nhưng trong lòng không khỏi gợn lên chút hồ nghi. Bằng hành động này, những người phát ngôn đó một mặt làm nản lòng người yêu nước, một mặt ly gián những người này với chính quyền. Và Trung Quốc sẽ là kẻ đắc lợi.

Với tôi, như đã nói hôm nọ, chỉ coi chuyện tới trước cơ quan ngoại giao Trung Quốc để phản đối hành động côn đồ trên biển là một chuyện bình thường, của một con người bình thường. Ngày chủ nhật, một mình, tôi vẫn đến. Bày tỏ thái độ xong rồi về. Tôi không kỳ vọng vào một làn sóng tuần hành rầm rộ, vì thế tôi cũng sẽ không thất vọng nếu như chỉ có mình tôi. Tôi cũng không nghĩ đó là "đi vào chỗ chết".

Và tôi tin, sẽ chẳng có ai làm gì tôi cả, khi tôi bày tỏ thái độ của mình.

2.6.11

Lửa cháy trước đại sứ quán Trung Quốc



Nguồn ở đây.

Thiêu xe trước đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội để phản đối lệnh cấm đánh bắt cá ngang ngược của Bắc Kinh. Hy vọng chiếc xe bị đốt là Wave Tàu! (Thời điểm là tháng 4.2011).

1.6.11

Khảo cứu sự xuất hiện, phát triển và biến mất của một số từ trong tiếng Việt

Cá nục cuốn bánh tráng, một món ăn phổ biến của cư dân Việt đầu thế kỷ 21. Hiện nay, món này đã được đổi thành cá thát lát cuốn bánh tráng. Ảnh: Viện cổ học Quốc gia Việt Nam

Vào thập niên đầu tiên của thế kỷ 21, bấy giờ Việt Nam có biển Đông mênh mông, dân Việt có câu thành ngữ: "Nhục như con cá nục".
***
Sau đó chừng 30 năm, câu thành ngữ này không còn, thay vào đó là: "Nhục như que củi mục".
***
Nguyên do là vì lúc bấy giờ nước Việt không còn biển nữa nên trong từ điển của con cháu Lạc Long Quân không còn mục từ "cá nục".
***
Hehehe!

Chuyển bến



Hôm trước ở bài Vậy nghe, ông Cụ!, tôi có đề cập đến chuyện một bác nghiên cứu lão thành cãi nơi cụ Hồ ra đi là bến Sài Gòn chứ không phải bến Nhà Rồng. Nhà nghiên cứu nói ông đã trình công trình của mình lên hơn mười năm rồi, nghe đâu ra tới Bê Xê Tê rồi, mà người ta còn phân vân chưa quyết.
Sau nhà nghiên cứu cũng có nói với tôi: "Gần đây có vẻ họ đã chấp nhận kết quả nghiên cứu của bác. Sắp tới họ tổ chức hội thảo..."
Thì bây giờ thấy hội thảo đã diễn ra. Và cái bài báo này đã gọi là cảng Sài Gòn. Có điều chắc sẽ không có đính chính đâu. Chỉ âm thầm thay đổi thôi.
Tôi nhớ trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, có một tay quân sư nói với một tay quân sư khác về chúa công của họ. "Chúa công sai nhưng chúa công không bao giờ thừa nhận sai lầm. Biết sai, sửa sai nhưng không nhận sai".

Có tổ chức hay không có tổ chức?

Tôi đọc trên mạng thấy thông tin đại khái như thế này: "Nhật Ký Yêu Nước kêu gọi tuần hành ôn hòa phản đối trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội và Tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại TP.HCM"...

===> Tôi nghĩ trong hoàn cảnh hiện nay, nhân danh một tổ chức, một tập thể để kêu gọi tuần hành - dù ôn hòa - là không nên chút nào.

Vì sao?

Biểu tình có tổ chức luôn luôn đáng sợ đối với chính quyền. Chính quyền không bao giờ muốn một tổ chức, đoàn thể nào (ngoài họ) lấy điểm trước nhân dân. Chính quyền sợ những đảng "phản động" sẽ nhân dịp này lập công, hoặc thậm chí lèo lái cuộc biểu tình thành một cuộc chính biến kiểu Ai Cập, Tunisia.

Nếu thực sự các bác muốn biểu tình như là một cách gửi thông điệp mạnh mẽ của người dân Việt Nam tới Trung Quốc, thì tốt nhất hãy để nó xảy ra như là một ý nguyện "tự phát" của đông đảo người dân, sự gặp gỡ của những tinh thần yêu nước luôn sẵn sàng bùng cháy ở mỗi người dân bình thường.

Nếu các bác thực sự muốn biểu tình chống hành động bá quyền của Trung Quốc được diễn ra thành công, thì tôi nghĩ, đừng nhân danh bất cứ tổ chức, đoàn thể nào. Bởi như vậy càng làm cho khả năng biểu tình diễn ra càng thấp, và càng làm cho những người tham gia đứng trước hiểm nguy.

(Riêng tôi, là một công dân sống trên mảnh đất mà cha ông đã mất bao máu xương, mồ hôi để khai khẩn, giữ gìn, khi chứng kiến một ngoại bang trắng trợn xâm lấn, nghĩ mình phải có nghĩa vụ lên tiếng. Ngày chủ nhật, tự phát tới trước tòa lãnh sự Trung Quốc để biểu thị thái độ là điều bình thường, bình thường như người ta mót đái thì đi đái, mót ỉa thì đi ỉa vậy.)