
Trong cuốn sách nổi tiếng - The Clash of Civilizations and the Remaking of World Order - Sự va chạm giữa các nền văn minh và tiến trình sắp xếp lại trật tự thế giới, Samuel Phillips Huntington (1927 – 2008) đã xây dựng lý thuyết chủ đạo của mình: xu hướng chính trị thế giới trong gian đoạn hiện nay và sắp tới sẽ là: các quốc gia, khu vực, các cộng đồng người có chung nền văn minh sẽ dần xích lại gần nhau; sự xung đột chủ đạo sẽ là giữa các nền văn minh - không phải giữa những khối ý thức hệ, những khu vực địa lý...
Từ sự tiên quyết đó, Huntington cho rằng những khối, liên hiệp mà các thành viên không cùng nền văn minh - như ASEAN chẳng hạn - sẽ rất khó khăn tạo được một sự kết dính chặt chẽ. Nói chung ASEAN là một sự kết hợp khiên cưỡng - khác xa một EU với bộ khung văn minh phương Tây giờ đã có đồng tiền chung, có hiệp ước chung, nghị viện chung, và sắp tới có "tổng thống" chung, nói chung là đang dần trở thành một "nhà nước liên bang".
Huntington viết: "Multicivilizational international organizations like ASEAN could face increasing difficulty in maintaining their coherence" (Những tổ chức quốc tế đa văn minh như ASEAN có thể đối mặt với khó khăn ngày một tăng trong việc duy trì sự kết dính).
Huntington cho rằng tổ chức các nước Đông Nam Á ra đời vào năm 1967 - với một nước thuộc văn minh Trung Hoa (Singapore); hai thuộc văn minh Hồi giáo (Indonesia, Malaysia), một Thiên chúa giáo (Philippines) và một Phật giáo (Thái Lan) - này có mục tiêu ban đầu là chống Cộng sản Bắc Việt và Trung Quốc, trong kỷ nguyên mà xung đột ý thức hệ là chủ đạo trong ngoại giao toàn cầu. Cùng với sự phát triển của lịch sử, ASEAN đã được mở rộng và cái tính chất đa văn mình càng được gia cố: một Việt Nam thuộc văn minh Trung Hoa, một Lào, Campuchia và Myanmar thuộc thế giới Phật giáo, một Brunei thuộc văn minh Hồi giáo.
Theo ý của Huntington thì ASEAN là một tập hợp hỗn tạp, cố gắng tìm kiếm một vài điểm chung có thể chia sẻ được để cùng đứng bên nhau trong một mối quan hệ kiểu "bè"; và hiện nay, sau hơn 40 năm tuổi đời, ASEAN vẫn đang loay hoay trong việc duy trì kết dính.
Những diễn biến mới đây nhất càng phụ họa cho lý thuyết của Huntingt0n. Nếu như các nước ASEAN đều nhấn mạnh quyết tâm hướng tới một cộng đồng kết dính, một khối cộng đồng chung kiểu EU, thậm chí đã cho ra một bản hiến chương; thì giữa họ vẫn không ngừng nảy sinh mâu thuẫn. Campuchia lên tiếng ủng hộ chủ trương không quốc tế hóa vấn đề Biển Đông - ngược lại với lập trường của Việt Nam và thuận theo lập trường Trung Quốc. Mới đây nhất, Philippines tìm mua vũ khí Trung Quốc.
Một khối ASEAN kết dính sẽ có vị thế cao hơn trong mối quan hệ với Trung Quốc và với các nước, tổ chức khác ngoài khu vực. Đó là lý thuyết. Nhưng một ASEAN kết dính cao luôn bị đe dọa bởi những bước đi "ngẫu hứng" kiểu như Campuchia hay là Philippines.
Chắc hẳn, Trung Quốc luôn lợi dụng điều đó để tác động chia rẽ. Một tòa nhà chính phủ cho Campuchia, một khu trụ sở hoành tráng cho các bộ ngành Đông Timor, một loạt giao kèo làm ăn với Philippines...; đó chính là vũ khí cơ bản của Trung Quốc để "phân hóa nội bộ ASEAN", đó là chưa kể họ có một cộng đồng Hoa kiều cực lớn ở Đông Nam Á.
-----------
Bên lề:
Người Việt Nam mình - dù theo Huntington là nằm trong bóng râm văn minh Trung Hoa - nhưng lại luôn vùng vẫy để thoát ra. Xu hướng gần đây là cố gắng tạo sự gắn kết ASEAN bằng những việc cụ thể, chẳng hạn như né việc nhấn nhá những xung khắc, tranh chấp với Philippines, Malaysia... Nỗ lực "thành lập Biển Đông Nam Á" - thay cho Biển Đông nghe hơi "sô-vanh Việt Nam" - là một ví dụ khác.
Hồi trước trò chuyện với tiến sĩ Nguyễn Nhã, tôi nghe bác ấy bảo là dạo này bác ấy tập trung nghiên cứu ẩm thực. Bác ấy nói đang đi theo hướng nghiên cứu ẩm thực Việt Nam và Đông Nam Á, tìm ra điểm chung giữa các món ăn - thịt chó mắm tôm với lại satay chẳng hạn (tui) - để từ đó kéo các nước, dân tộc Đông Nam Á xích lại gần nhau. Nói gì thì nói chứ ngồi chung một bàn nhậu là dễ trở thành anh em lắm. Nhậu xong sương sương hè nhau ra quật thằng Trung Quốc. Hehehehehe!
Hình như cái Viện nghiên cứu ẩm thực trên Phú Nhuận của bác Nhã có liên quan đến công cuộc này (?!)
Tôi không biết đánh giá các nỗ lực trên như thế nào cho phải. Không biết đâu là hướng đi hợp lý, đâu là nỗ lực khiên cưỡng.

