Cách đây đâu 10 năm, hơn 10 năm một tí, tụi tôi đi Nha Trang. Những con người trẻ tuổi lần đầu tiên sổ lồng, khỏi phải nói cũng biết cái độ hưng phấn của nó. Chim chóc phải nói là cứ bay bổng loạn xạ cả lên, tất nhiên là sau khi ăn đồ biển.
Tôi nhớ, khi cả bọn ra tới Hòn Tằm, thấy nàng tiên cá ngồi bên bãi biển, trắng toát, tôi đã leo tót lên đặt tay ngay khe hở của núi đôi, để chụp hình.
Tấm ảnh trứ danh đó giờ nằm đâu đó trên Tân Bình, lâu chưa có thời gian đi lấy lại.
Một thời tuổi trẻ thoáng cái đã bay đâu mất.
*
Hơn mười năm sau...
Tự nhiên một hôm, tôi thấy mình ngồi trên chuyến bay tới Đan Mạch. Xứ sở này có nàng tiên cá ngây ngô với tình yêu mãnh liệt đã chấp nhận cắt đuôi cá để theo giai, nhưng rốt cuộc giai chạy theo gái đẹp, nàng vỡ mộng phải bay lên trời đi làm từ thiện. Xem ra cô cá cũng chẳng khác gì chị Mị Châu nhà mình. Chị Châu đã cắt đất (hay đại khái là nhổ lông gì đó) cho giai Tàu. Rốt cuộc chị Châu bị cha tuốt kiếm phang cho một nhát còn cha chị thì lặn ngắm san hô với cụ Rùa. Đất đai hiển nhiên là về tay Tàu. (Ham giai phải chăng là một đặc tính của phụ nữ?!?!?!?!?!?!?!)
*
Hôm qua lăn tăn vô cái lâu đài Rosenborg. Phải nói là choáng. Nhìn bên ngoài, cái lâu đài này cũ rích và xấu. Nhưng bên trong mới thực là ác liệt. Cái nước Đan Mạch này nó giữ được long bào, long đao, long kiếm (không biết có lông cu hay không), thậm chí vạt áo thấm máu của một nhà vua chết từ đời tám hoánh. Vàng bạc, châu báu thì ôi thôi rồi, ngắm mà ham.
Lâu đài này do một ông vua vui tính xây dựng. Đó là vua Christian IV, trị vì Đan Mạch và Na Uy từ ngày 4..4.1588 tới ngày 28.2.1648. Ông này có nhiều sở thích, trong đó đặc biệt là thích đánh nhau và thích đất nước Thụy Điển. Ông vẽ ba con sư tử, ngụ ý là muốn làm vua của ba nước Đan Mạch, Na Uy, Thụy Điển, nhưng rốt cuộc thì ông chỉ trị vì được hai thằng đầu.
Thích đánh nhau là vậy, nhưng Anh Tư hễ động binh là thua, chỉ thắng được một hai quả gì đó. Kết cục là mất rất nhiều đất về tay lân bang, như đảo Gotland, thành phố Malmo… ngày nay của Thụy Điển một thời đều là của Đan Mạch hết. Mãi đánh nhau, Anh Tư thậm chí còn đánh mất cả vương miện, về sau báo hại con cháu phải đi chuộc. Có lẽ vì thành tích bách chiến bất thắng của Anh Tư mà đến nay nước Đan Mạch chỉ còn một dúm đất bé tẹo (tất nhiên ngoại trừ đảo Greenland đang nhấp nhổm đòi độc lập).
Nhắc lại chuyện Christian IV dài dòng lê thê vậy bởi tớ thấy có điều chi đó là lạ ở đây.
*
Thực tế lịch sử cho thấy Đan Mạch mất rất nhiều đất vào tay hàng xóm láng giềng, nhưng cái tên hướng dẫn viên ở lâu đài Rosenborg khi diễn giải mấy điều này chẳng có mắm môi mắm lợi gì cả. Anh ta cười cợt, vui vẻ, nói chung là coi chuyện mất mát nhẹ tựa lông hồng. Mà anh ta không phải là cá biệt. Nghe đâu dân chúng Đan Mạch ngày nay cũng coi mấy vụ mất mát đó rất vui vẻ. Ngay cả mấy chính trị gia đôi lúc hứng lên cũng đem chuyện mất đất ra để mà hài hước chơi. Tình cảm của anh Đan với mấy anh Thụy, anh Na, anh Phần ở vùng Scandinavia nhìn chung rất là tình thương mến thương. Thậm chí có tới 40% người Thụy Điển sử dụng cái sân bay Copenhagen để đi nước ngoài vì nó quá gần.
Quả là chẳng thể hiểu bọn Đan Mạch này nó quan niệm thế nào về lãnh thổ, chủ quyền... nữa. Hoặc là bọn chúng đã trở thành Phật. Hoặc là bọn chúng tân kỳ tân quý quá, coi chuyện mất trinh không phải là “mất cái ngàn vàng”.
Có trời mà biết được.
*
À, mà chắc vài hôm nữa tớ lại luồn tay vào khe núi của nàng tiên cá Đan Mạch để tìm lại cảm giác xưa mới được. Có điều nàng tiên bên Tây da đen thui, không trắng trẻo như cái cô ngồi xổm ngoài Hòn Tằm.
