26.8.09

Oh, it's a sin!


Trên blog của mình, nhà báo Huy Đức - blogger Osin vừa thông báo nghỉ việc ở tờ Sài Gòn Tiếp Thị.
Trong "bản tin" này, Osin, vẫn như mọi khi, buông những câu ngắn gọn nhưng ý tứ sâu xa.
Ông viết: "Nhưng, đôi khi người làm báo vẫn phải có những quyết định không phải do mình lựa chọn."
Có thể hiểu "sự nghỉ" này là ngoài ý muốn của ông.
Với cá nhân tôi, nhà báo Huy Đức và blogger Osin là một trong số các nhà báo (và blogger) có hầu hết các bài viết đều đáng đọc, dẫu không phải tôi tán đồng tất cả luận điểm của ông (đôi lúc tôi thậm chí còn bất đồng sâu sắc). Thật đáng tiếc là một người như vậy không còn tung hoành trên mặt báo nữa.
Hy vọng ông sẽ trở lại sớm, như niềm tin mà ông bày tỏ trên blog của mình.

21.8.09

+ vật biện chứng...

Sáng hôm kỉa hôm kia, tên Nam Anh the Kid mới tỉnh dậy, cứ lăn qua lăn lại trên giường.

Thấy quả chim của cu cậu thượng lên rất hoành tráng, sợ rằng chốc lát nữa hắn sẽ làm ướt nệm, tớ mới bảo:

- Hey, nhóc, ra toa lết đái phát đi cho nó nhẹ đồng chí chim.

Nó đáp:

- Không đái. Chưa có nước trong chim. Không đái được.

Cái tư duy của một thằng nhóc ba tuổi mới lô dích làm sao!

Hic!

20.8.09

Hic!

Giáo sư Tuấn ở Úc vừa có bài viết rất sinh động.
Tôi đọc mà cười ra nước mắt.
Cái mà bác Tuấn ngạc nhiên và ngứa mắt thì nó đã trở thành điều hiển nhiên ở Việt Nam rồi.
Bác ấy kết thế này:
"Sống ớ nước ngoài lâu, tôi chưa bao giờ chứng kiến cái cảnh bộ trưởng hay phó thủ tướng đi mà có xe cảnh sát dọn đường, chưa bao giờ chứng kiến cảnh bộ trưởng, thậm chí thủ tướng, ăn trên ngồi trước. Tôi cũng từng có cơ duyên gặp một hay hai bộ trưởng Úc nên thấy được phong cách bình dân của họ như thế nào. Thủ tướng Úc đi công tác các tiểu bang chỉ có 2 người (ông ấy và bảo vệ) và đi trên chuyến bay dân sự như mọi người dân khác. Còn ở Việt Nam, tôi thấy các quan chức cứ như là những ông trời hay thần thánh sao ấy".

Chavez!

Chavez for the planet


2. Lời Nhận tội của Lê Công Định:
Vào cuối tháng 3 năm 2009, tôi với Nguyễn Sỹ Bình và Trần Huỳnh Duy Thức có gặp nhau tại Thái Lan và bàn về việc viết một cuốn sách mang tên là con đường Việt Nam để trình bày những kiến nghị về thay đổi xã hội và Nhà nước Việt Nam. Tôi cũng đã tham gia vào tổ chức Đảng Dân chủ Việt Nam và là thành viên của Ban thường vụ của Tổ chức này và từ đó tới khi bị bắt, thì tôi cũng đã có những việc làm liên quan tới việc tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam. Thứ hai, là tôi cũng đã nhiều lần gặp gỡ và có quan hệ với một số quan chức ngoại giao. (VTV)

Cái ý "thứ hai" của ông Lê Công Định rất đáng chú ý.

Bản "xả băng” trên trang của VTV không ghi lại đầy đủ ý của Lê Công Định khiến tôi băn khoăn khái niệm “một số quan chức ngoại giao” ở đây là quan chức ngoại giao Việt Nam hay là quan chức ngoại giao của nước nào khác (chẳng hạn mấy ông ở đại sứ quán, lãnh sự quán…). Khi xem lại đoạn băng, thì nghe rõ ràng ông Định đã nêu đích danh một số vị quan chức ngoại giao Mỹ, trong đó có Đại sứ Michael Michalak, nhân vật chính trong một bài báo trên Tuổi Trẻ.

Ông Định đã nhận tội và nêu đích danh những người Mỹ liên quan trong một cuốn băng được phát sóng rộng rãi trên truyền hình. Nếu chuyện này xảy ra bên nước Hugo Chavez thì chắc chắn sẽ có màn trục xuất quan chức ngoại giao, lên án này nọ.

Nhưng ở đây, tôi nghĩ sẽ không có chuyện đó.

Ung thư

Cô bé sang Anh học.
Tương lai rộng mở.
Mơ ước tràn đầy.
Tuần trước, cô bé gửi thư về cho bạn thân: "... mình buồn quá... chỉ biết tâm sự với bạn thôi... gia đình mình chưa biết tin... mình bị ung thư máu giai đoạn cuối... tóc rụng hết rồi... phát hiện chậm quá...".
Cô bạn ở Việt Nam cắt mái tóc dài gửi sang Anh để chia sẻ.
Cả hai mới đôi mươi.
------------------
(Từ câu chuyện có thật, theo lời kể của bạn Tuấn, mình viết lại, để chia sẻ với một đồng nghiệp)

19.8.09

Nhận tội và XYZ

Ông Jim Webb từ đồi Capitol sau một hồi bay vòng vòng qua Lào, Miến, Thái đã đến Việt Nam vào hôm 18.8.
Chiều 19.8 ông gặp gỡ báo chí tại Hà Nội.Vào hôm qua, hai tờ báo TN và TT đồng loạt đăng bài "cắt" lưỡi bò Trung Quốc.
Và...
Tối nay, các ông Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Anh Kim , Lê Công Định lên VTV.
Những sự kiện này liên hệ với nhau như thế nào?
*
Khi ông Webb đến Việt Nam, báo chí "gãi ngứa" anh Trung Quốc phát để thu hút sự chú ý của anh Mỹ. Trong chương trình thời sự tối 19.8, VTV cũng có nhắc đến, dù rất nhạt, chi tiết bác Webb quan tâm đến tình hình Biển Đông.
Nhưng chắc chắn, ông Webb không phải bay mấy chục tiếng đồng hồ từ đồi Capitol sang đồng bằng Sông Hồng chỉ để nói chuyện Biển Đông.
Trong các câu chuyện của ông, món dân chủ, nhân quyền, bất đồng chính kiến là không thể thiếu.
Thế nên, chính phủ Việt Nam buộc phải tung ra nước cờ của mình.
*
Xem đoạn phim nhận tội của bốn vị Trung, Kim, Thức, Định, tôi thấy họ đều thừa nhận “đã vi phạm luật phát nước CHXHCN Việt Nam”. Điều này thì rõ rồi, bởi luật pháp hiện tại của Việt Nam quy định những việc làm như trong lời khai của bốn vị trên là vi phạm pháp luật. Với việc phát cảnh nhận tội nói trên, Việt Nam đã chính thức trả lời Mỹ (chắc chắn là trả lời Mỹ) rằng “chúng tôi xét xử người vi phạm pháp luật chứ không phải người bất đồng chính kiến, dân chủ, nhân quyền này nọ”. Đây là điều đã được phía Việt Nam lặp đi lặp lại nhiều lần. Chỉ khác là lần này họ sử dụng “hiệu ứng âm thanh hình ảnh” rất trực quan (và sinh động).
*
Bằng việc cho phát những lời nhận tội nói trên, Việt Nam cũng nhấn mạnh rằng tôi không chùng xuống trước áp lực của Mỹ. Điều này là rất quan trọng, nhất là sau khi đã cho báo chí chửi Trung Quốc một chặp. Tức là, thông điệp từ các lời nhận tội này cũng nhằm thẳng tới Trung Nam Hải. Thông điệp đó là, tôi chửi anh xấu, nhưng không vì thế mà tôi chạy theo Mỹ, tôi vẫn cưỡng lại thằng Mỹ đó thôi. Tóm lại là tình đồng chí, sông núi nối liền vẫn được chúng tôi trân trọng. Không, hoặc chưa, có cái gọi là viễn giao cận địch (cận công? unlikely). Lưu ý là trong lời khai của một số vị trên VTV, có một số ý gián tiếp nói đến chính phủ Mỹ, đại khái là “chúng tôi muốn vận động chính phủ Mỹ…”. (Hôm qua tôi nghe chưa hết lời ông Lê Công Định. Té ra ông Định đã nêu đích danh một loạt quan chức Mỹ, thế nên cái tính chất "tố Mỹ" nó càng tăng lên một cách trầm trọng). Lời của phát thanh viên Hoài Anh rất xinh đẹp cũng có chứa những cụm từ như “thế lực thù địch bên ngoài”…
Tức là, có thể hiểu vấn đề như thế này, sau khi chửi anh Hai thì cũng nên chửi thằng đối thủ anh Hai một phát cho anh Hai bớt giận, hoặc ít ra là bớt nghi kỵ.
*
Tiếc là tôi không thể biến thành ông Webb trong một chốc để xem các lời thú tội được phát trên truyền hình kia nó tác động tới ý thức của mình như thế nào. Một nhà lập pháp Mỹ nghĩ gì khi đài truyền hình của một quốc gia cho công bố hình ảnh cùng lời nhận tội của một số người chưa bị kết án? Điều này cực kỳ quan trọng, bởi nó sẽ quyết định thái độ, phản ứng của nhà lập pháp đó đối với quốc gia kia, tức Việt Nam (tức là nó phản ánh mức độ hiệu quả của chiêu “trưng bằng chứng phạm tội” mà giới chức Việt Nam thực hiện). Tất nhiên, phản ứng của nghị Webb không nên được xem xét là phản ứng của một cá nhân hoặc của một nghị sĩ đơn lẻ. Suy nghĩ, thái độ và phản ứng của ông Webb sẽ dẫn tới những hệ quả từ lập pháp Mỹ và cả Nhà Trắng nữa. Điều này là đặc biệt quan trọng, trong hoàn cảnh vấn đề CPC đang được một số vị ở đồi Capitol nêu lại. (Và tôi nghe đâu, trong chuyến công du né đông của ông Tổng thống Barack Obama sắp tới, khoảng 4 nước ASEAN đã được ông chọn làm điểm dừng, nhưng không có Việt Nam - điều này sẽ bàn trong một dịp thời tiết mát mẻ khác.)
Tôi cũng tiếc là ông Webb chứ không phải ông John McCain có cơ hội xem “live” đoạn thú tội trên. Nếu ông McCain, một người từng nghỉ mát ở Hà Nội Hilton sau khi bơi ếch dưới hồ Trúc Bạch, được xem “phim” thì chắc chắn có rất nhiều cảm xúc tưng bừng (hoặc ít nhất cũng là một nụ cười làm rung rung vết sẹo trên gò má).
(Xem VTV, tôi chợt nhớ tới cảnh Iran cho phát trên truyền hình lời nhận tội của các tù binh Anh trong một sự kiện khá xôn xao hồi năm ngoái năm kia gì đấy).
*
Điều tôi tiếc nữa là VTV đã để cho một phát thanh viên xinh như mộng – Hoài Anh - phát ra những lời đao to búa lớn “thế lực thù địch”, “diễn biến hòa bình”, “âm mưu chống phá” mà không phải là một đấng mày râu như Quang Minh hay Đức Hoàng.
*
Sáng nay, hầu hết các báo đài Việt Nam đều im re về vụ nhận tội. Điều này càng cho thấy mục đích của việc truyền hình hôm 19.8 là đối ngoại. Về đối nội, có lẽ trên chưa lường hết được các hiệu ứng nên chưa cho báo chí đăng rộng rãi, dù chỉ đăng các bài được soạn sẵn.
*
Cứ chửi nhắng lên thế này thì chắc chắn càng ngày càng cô đơn.
Hic!

17.8.09

Biển Đông dậy sóng...


Biến Biển Đông thành ao nhà là ước mơ của Hồ đồng chí.
(Mà nhìn đôi bao tay trắng của Hồ đồng chí, tôi chợt nhớ tới truyện cổ con sói thò chân vào thùng bột trắng để lừa đám dê con).
Cách đây ít lâu, khi đọc bài lên án hành động ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Đông trên báo ANTG, tôi nghĩ rằng tình hình có vẻ nghiêm trọng hơn rất nhiều so với những gì ta thấy qua các vụ bắt bớ ngư dân, đâm chìm tàu này nọ.
Tôi tin rằng có thể đồng chí tổng biên tập của tờ báo này, một vị tướng công an, đã nắm được tình hình nên cho đăng bài rất nặng ký. Tiếc là bài viết đó sau vài ngày đã phải lặng lẽ cáo chung trên website báo CAND - tập đoàn mẹ của ANTG.
Nhưng dù bài viết có bốc hơi thì linh cảm về tình hình Biển Đông của tôi cũng đã có thêm cơ sở sống còn với việc hai tờ báo có số lượng phát hành lớn là Thanh Niên và Tuổi Trẻ - vào sáng nay 18.8 - đã đăng cùng một bài của tác giả Quốc Pháp lên án “dã tâm lưỡi bò” của giới cầm quyền Trung Nam Hải.
Việc hai tờ báo cùng đăng một bài y chang nhau (tất nhiên có biên tập chút chút) bộc lộ tính “định hướng”, “làm theo chỉ đạo” của báo chí Việt Nam (khía cạnh này thì các vị dân chủ có thêm cơ hội để lên án nô lệ, công cụ...). Nhưng nếu xem xét kỹ, kiểu “đồng ca” này có dụng ý chính trị rất khác với kiểu “đồng ca” thiếu sáng tạo trong mấy vụ “chống phản động”, “chống chống phá nhà nước”.
Bằng cách cho đăng cùng một bài trên hai tờ báo, giới lãnh đạo Việt Nam muốn nhắn nhe với đồng chí Trung Nam Hải rằng việc “báo chửi” này là được chỉ đạo, là có tổ chức, chứ không phải hành động tự phát. Có nghĩa là, một cách ngấm ngầm, Ba Đình muốn nói với Trung Nam Hải rằng “tôi phản đối đồng chí”.
Nhưng, để hai tờ báo thuộc nhóm “đoàn hội” đăng phản ứng cũng cho thấy Ba Đình đã tính đường lùi. Nếu vấn đề phát triển tới một tầm mức bất lợi cho Việt Nam, và cần phải có những điều chỉnh về sách lược để đàm phán với “đồng chí” Trung Nam Hải, Ba Đình vẫn có thể đổ lỗi cho mấy đồng chí báo chí “đoàn hội”.
Và như vậy thì vẫn còn có thể tiếp tục gọi nhau là đồng chí.
*
Một số tình huống bi đát của "đồng chí" hôm nay:
"Đồng chí ơi, đồng chí mún híp vợ tôi hả?"
"Thưa đồng chí, tôi đéo tin đồng chí."
"Xin lỗi đồng chí, tôi thấy mặt đồng chí gian gian thế nào ấy."
"Địt mẹ đồng chí!"

Tình khúc cho Kha (và Khô)

(Tên đồng chí râu dài này mà gọi theo kiểu tiếng Việt thì nó lại trùng tên với người yêu cũ của mình. Cô ấy giờ có hai con rồi, không phải của mình, tất nhiên, khổ thế!)

Tên gọi chính thức của Iran (Jomhuri-ye Islāmi-ye Irān - Islamic Republic of Iran) đã định hình rõ đây là một nước cộng hòa hồi giáo, tức là một quốc gia tôn giáo cộng hòa. Hồi giáo hiển nhiên đóng vai trò trung tâm trong guồng máy chính trị và trong đời sống xã hội. Tức là, nói sao nhỉ, à, Hồi giáo là quốc giáo.
Thực ra, chính xác hơn thì nên gọi Iran là một nước quân chủ (lập hiến, maybe!), với vị “vua” là Giáo chủ - Lãnh tụ tinh thần – Lãnh tụ tối cao Ali Khamenei (từ đây gọi là Kha cho nó sáng trong tiếng Việt).
Theo Hiến pháp được xây dựng sau cuộc cách mạng Hồi giáo 1979, lãnh tụ tối cao là người giữ vị trí cao nhất về mặt tôn giáo và chính trị tại Iran. Lãnh tụ này có quyền lực hơn tổng thống, có quyền bổ nhiệm nhiều vị trí quan trọng trong chính quyền và các chức sắc tôn giáo.
Lãnh tụ tối cao được bầu lên bởi một Hội đồng Trưởng lão, chứ không có tính kế thừa như vua chúa. Hội đồng Trưởng lão có quyền phế truất lãnh tụ tối cao, tức lãnh tụ cũng không có quyền miễn trừ tuyệt đối như vua chúa. Cái này, về mặt hình thức, thì nó dân chủ, dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra lắm lắm.
Tuy nhiên, điều đó không làm giảm đi vị thế “vua” của lãnh tụ tối cao. Bởi, Hội đồng Trưởng lão là một cơ quan dân cử nhưng các ứng viên lại được chính phủ Iran lọc kỹ càng. Có nghĩa là chính phủ có tiếng nói rất quyết định trong vấn đề nhân sự của Hội đồng Trưởng lão. Mà chính phủ thì lại nằm dưới trướng lãnh tụ tối cao. Thế nên, cơ chế này cơ chế nọ cho rối rắm vậy thôi, lãnh tụ tối cao thực chất vẫn là một vị vua với quyền lực bất khả xâm phạm.
Cách mạng Hồi giáo 1979 đã dẫn tới sự đổ nhào của vua Mohammad Reza Pahlavi. “Nền quân chủ kiểu cũ” cáo chung và “nền quân chủ kiểu mới” ra đời, với Lãnh tụ tối cao Ruhollah Khomeini nắm gậy quyền lực. Đến năm 1989, Khô lãnh tụ qua đời, Kha tiền bối lên thay. Trước khi làm vua, ông Kha là tổng thống dưới trướng Khô Mộc đại sư và là nhân vật thân cận của Khô từ thời tiền Cách mạng. Thế nên, bầu bán thì bầu bán, tính kế thừa vẫn cứ lồ lộ ra. Khô huynh băng hà. Kha đệ đăng quang.
Là “đặc sứ” của đấng Allah và tiên tri Muhammad trong một quốc gia thần quyền thống trị, vị trí và quyền lực của King Kha (not Kinh Kha, hehehehe!) là bất di bất dịch, bất khả xâm phạm (untouchable!). Mỗi lời của ông ban ra có thể là luật pháp. Vì thế, từ mấy chục năm nay, đồng chí Kha rậm râu (cũng như tiên hoàng Khô Mộc) cứ là ăn no và ngủ yên, chẳng ai dám động đến một cọng lông (chim, maybe!) của họ.
Nhưng tình hình có vẻ đã khác trong thời gian gần đây.
Đối lập.
Chỉ trích.
Chống đối.
Biểu tình.
Bạo động.
Website.
Blog.
Twitter.
Facebook.
Thôi thì nhặng xị cả lên.
Những thứ khó chịu với chế độ toàn trị trá hình này bỗng đâu dồn dập nảy nòi sau bầu cử. Người ta không chỉ thách thức Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad mà còn bóng gió cả Kha giáo chủ.
Trong một hành động ngông cuồng chưa từng có, một nhóm giáo sĩ Iran tuần qua đã thảo thư nặc danh gọi Lãnh tụ tối cao là độc tài và kêu gọi phế truất ông râu rậm.
Trước đó khoảng mười ngày, một nhóm cựu nghị sĩ cũng đã thảo một bức thư đề nghị điều tra tư cách của Lãnh tụ tối cao.
Trước đó nữa, một thành viên cấp cao trong ban lãnh đạo thần quyền Iran đã từ chối lệnh triệu tập họp khẩn của Kha đồng chí.
Tất nhiên, mấy cái thư nặc danh và hữu danh, mấy động thái kháng cự này nọ chẳng mảy may làm rụng một cọng lông chim (nếu còn) của Kha tổng. Bởi, dù thế nào thì Kha vẫn được giới tinh hoa chính trị ủng hộ. Đám Vệ binh Cách mạng, lực lượng tinh nhuệ hơn thủy quân lục chiến của anh Obama, vẫn nằm trong tay King Kha. Hầu hết các chức sắc tôn giáo và lãnh đạo các cơ quan trọng yếu của chính quyền cũng do một tay Kha nhào nặn mà ra. Hàm ơn không hết, sao phản trắc được (hả?! hả?!).
Mấy vị giáo sĩ nổi loạn thảo thư nặc danh nói trên cũng thế, tính mệnh nằm trong tay King Kha, vì đồng chí này dù không có dao sắc như Kinh Kha thích khách nhưng hô một tiếng là mấy ngàn sát thủ Vệ binh Cách mạng ra tay nhanh như điện xẹt. Nói tóm lại là mấy mầm mống nổi loạn đó sẽ chết ngay tức khắc nếu Kha tổng nói “tớ là tớ không muốn thấy mặt các cậu ấy nữa”. Sử dụng bạo lực cách mạng để tiêu diệt các phần tử phản cách mạng là việc nên làm (lắm thay!).
Nhưng nói thế không có nghĩa là mấy chuyện phản đối phản điếc này vô nghĩa.
Làn sóng chỉ trích không tiền khoáng hậu nhằm vào Kha giáo chủ nó cho thấy mầm loạn đã manh nha tới mức không thể coi thường trong một xã hội mà các thành viên cấu thành vốn luôn dễ dàng cụp đuôi ngoan ngoãn trước quyền năng của người đại diện cho đấng Allah. Những thứ chỉ trích, dù rải rác và nặc danh, xuất phát từ ngay trong bộ máy do Kha tổng nhào nặn ra phải được xem xét và xử lý như những hình thức “tự diễn biến”.
Bằng không, mầm họa sẽ khôn lường.
(Cái vụ xử lý mấy đồng chí “tự diễn biến” này không khó lắm, vì chúng đều lộ mặt hết rồi, cứ khoác cho vài tội danh chống phá là sẽ đi gặp Khô Mộc đại sư hết ấy mà).

Đọc báo...

Những ngày này, Việt Nam đang tưng bừng kỷ niệm 40 năm thực hiện Di chúc Bác Hồ *.
Tin này trên báo Người Lao Động, ra ngày 17.8.2009, có lẽ nằm trong dòng chảy kỷ niệm đó.
"CÀ MAU:
(NLĐ)- Tỉnh Cà Mau vừa cho biết đã quyết định xây dựng phủ thờ Bác Hồ tại xã Trí Lực, huyện Thới Bình và dự kiến hoàn thành đúng vào dịp kỷ niệm 120 năm ngày sinh của Bác Hồ (19-5-2010).Theo TTXVN, phủ thờ được xây dựng trên khuôn viên rộng hơn 4.000 m2, gồm các hạng mục như quảng trường, phủ thờ Bác, tái tạo hố bom xưa, nhà truyền thống, nhà nghỉ du khách, chòi nghỉ chân, sân tập đa năng, cầu tàu, bờ kè, đường nội bộ, cây xanh, lưới điện... Khi hoàn thành phủ thờ sẽ trở thành trung tâm sinh hoạt chính trị, văn hóa, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ và đón du khách đến tham quan.
Sau khi Bác mất (1969), xuất phát từ tình cảm thiêng liêng của nhân dân Thới Bình đối với Bác Hồ, Huyện ủy Thới Bình đã xây dựng phủ thờ Bác tại ngã tư kinh 7 thuộc ấp 6, xã Trí Phải vào năm 1973 (nay là ấp Phủ Thờ Bác, xã Trí Lực, huyện Thới Bình)."
--------------------
* Bản trên trang của Tỉnh Đoàn Đồng Nai hình như sai. Vì trong di chúc, Bác viết: "Năm nay, tôi vừa 79 tuổi..." mà bên dưới lại đề: Hà Nội, ngày 10 tháng 5 năm 1965. Năm 1965, Bác kính yêu của chúng ta mới 75 tuổi. Bản ở trang của Thành Đoàn TP.HCM thì đề: Hà nội, ngày 10 tháng 5 nǎm 1969.
* Trong di chúc, Bác nêu rõ: "Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân."

14.8.09

Banh xác rồi!


Hôm trước tôi có bài Tướng Hữu Ước đánh Tàu nhằm ca ngợi đồng chí tướng Hữu Ước của công an nhân dân Việt Nam đã cho đăng một bài rất hoành tráng vạch mặt dã tâm của đồng chí Trung Nam Hải.
Hôm nay, sau vụ đồng chí thứ trưởng ngoại giao Trung Nam Hải sang thăm Việt Nam, tôi có nhận được tin "mật báo" của một đồng chí có bí danh là "Đồng Nghiệp" cho hay cú đánh bom cảm tử của đồng chí Ước đã bị "banh xác" rồi.
Kiểm tra lại chỗ liên kết cũ thì quả thực đã "banh xác" thật.
Nhưng Google có lưu lại rồi.

Nó ở đây!
Sự kiện - Bình luận
Lại thêm hành động không hữu hảo trên biển Đông
11:41:00 08/08/2009

Việc Trung Quốc tự ý ban hành lệnh cấm đánh bắt cá ở cả những vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, việc họ bắt giữ tàu cá và ngư dân Việt Nam hành nghề trên các vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam cũng như các vụ "tàu lạ" đâm chìm tàu cá của Việt Nam ngay tại vùng biển của Việt Nam đã gây nhiều khó khăn cho ngư dân Việt Nam ở khu vực miền Trung, đặc biệt là tỉnh Quảng Ngãi, trong việc hành nghề mưu sinh trên biển.
Theo báo điện tử VnExpress, tàu cá của ông Nguyễn Tấn Lự (sinh năm 1971) cùng 12 ngư dân, ở huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, đã bị phía Trung Quốc bắt giữ hồi 11h30 phút ngày 1/8, khi đang tránh áp thấp nhiệt đới tại đảo Linh Côn thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà Trung Quốc chiếm giữ trái phép. Sau đó Trung Quốc đưa tàu và tất cả ngư dân Việt Nam về đảo Phú Lâm (cũng thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam).

Chờ một ngày ra khơi bình yên. Ảnh minh hoạ.

Rất đáng tiếc, đây lại là một hành động không hữu hảo nữa của phía Trung Quốc trên biển Đông. Chỉ tính từ tháng 5 năm nay, phía Trung Quốc đã có nhiều hành động được coi là nhằm "ép sân" Việt Nam nói chung và ngư dân Việt Nam nói riêng trên biển Đông.
Họ đã tự đặt ra lệnh cấm đánh cá có hiệu lực từ ngày 16/5 đến 1/8 trên một khu vực rộng 128.000km2, trong đó có những vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông. Để bảo đảm việc thực thi lệnh cấm này, Trung Quốc phái 8 tàu tuần tra đến khu vực, tạo "sức ép" rất lớn, cả trên thực tế và trong tâm lý, đối với hàng nghìn ngư dân Việt Nam thường xuyên hành nghề trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.
Ngày 21/6, lực lượng tuần tra Trung Quốc đã bắt 3 tàu cá cùng 37 ngư dân của tỉnh Quảng Ngãi khi họ đang đánh bắt cá bình thường trên vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, buộc các thuyền trưởng của 3 tàu này phải "điểm chỉ" vào biên bản xử phạt, thừa nhận "vi phạm nghiêm trọng" quy định của "Luật ngư nghiệp nước CHND Trung Hoa", với số tiền phạt tính ra tiền Việt Nam lên đến hơn nửa tỉ đồng.
Ngày 25/6, 2 tàu cá gồm 25 ngư dân trong số các tàu và ngư dân nói trên đã về đến Việt Nam an toàn; nhưng một tàu cá và 12 ngư dân khác vẫn bị phía Trung Quốc giữ làm "con tin" trong khi chờ phía ngư dân Việt Nam nộp phạt. Và cho đến nay, 12 ngư dân này cùng với con tàu của họ vẫn bị phía Trung Quốc cầm giữ, do ngư dân Việt Nam kiên quyết không nộp phạt.
Ngư dân Việt Nam hiểu rằng nộp phạt đồng nghĩa với việc thừa nhận vi phạm "chủ quyền" của Trung Quốc trên vùng biển mà thực tế là thuộc chủ quyền của Việt Nam. Và do đó, việc họ không nộp phạt cho phía Trung Quốc cũng có nghĩa là họ đã góp phần đấu tranh bảo vệ chủ quyền và quyền chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông.
Các vụ Trung Quốc bắt giữ trái phép tàu cá và ngư dân Việt Nam hành nghề trên các vùng biển của Việt Nam rõ ràng là hành động vi phạm chủ quyền và quyền chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông. Đây là những hành động nằm trong một mưu đồ chính trị thâm hiểm muốn biến biển Đông thành "ao nhà" của Trung Quốc.
Cũng cần lưu ý rằng thời gian qua, trên biển Đông, ngay tại những vùng biển thuộc chủ quyền của nước ta, thi thoảng lại xảy ra vụ "tàu lạ" đâm chìm tàu cá của ngư dân ta.
Ngày 19/5, một tàu mực mang số hiệu QNg-95348 của ông Nguyễn Thanh Thu, ngư dân xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi bị “một tàu lạ” đâm thẳng vào tại một vùng biển được Đài BBC mô tả là "khu vực không xa quần đảo Hoàng Sa", làm cho toàn bộ 26 ngư dân trên tàu này bị rơi xuống biển mà "tàu lạ" nhẫn tâm bỏ mặc họ. Các ngư dân này đã phải bám vào phao cứu sinh hoặc can nhựa để không bị chìm. Rất may, họ đã được tàu câu mực của ông Bùi Đức Quang cùng quê cứu thoát.
Tiếp đó, ngày 15/7, lại xảy ra vụ một "tàu lạ" đâm chìm tàu mang số hiệu QNg-2203 của ngư dân Quảng Ngãi khi tàu cá này đang hoạt động trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam. "Tàu lạ" cũng đã bỏ chạy sau khi đâm chìm tàu QNg-2203. Rất may là một tàu cá khác của Quảng Ngãi (tàu QNg-2416) hoạt động ngay gần đó đã kịp thời cứu được toàn bộ 9 thuyền viên của tàu QNg-2203, trong đó có 7 người bị thương.
Dư luận đều hiểu rằng "tàu lạ" mà "quen". Gọi những tàu này là "tàu lạ" chỉ vì các vụ đâm chỉ xảy ra trong đêm, nên những hành động hung hãn mang tính côn đồ trên biển của những "tàu lạ" này thì không lạ, bởi tất cả các vụ đâm chìm tàu cá Việt Nam đều nhằm mục đích đe dọa, ngăn cản ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, tức là dùng vũ lực của kẻ mạnh để buộc ngư dân Việt Nam phải từ bỏ chủ quyền và quyền chủ quyền của Tổ quốc họ trên biển Đông.
Việc Trung Quốc tự ý ban hành lệnh cấm đánh bắt cá ở cả những vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, việc họ bắt giữ tàu cá và ngư dân Việt Nam hành nghề trên các vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam cũng như các vụ "tàu lạ" đâm chìm tàu cá của Việt Nam ngay tại vùng biển của Việt Nam đã gây biết bao khó khăn cho ngư dân Việt Nam ở khu vực miền Trung, đặc biệt là tỉnh Quảng Ngãi, trong việc hành nghề mưu sinh trên biển.
Tin của báo Tuổi trẻ được Đài BBC dẫn lại ngày 2/6 nói rằng đang vào vụ cá nam mà mấy trăm tàu tại chợ cá Thọ Quang và cảng cá Đà Nẵng phải đậu bến vì lệnh cấm đánh bắt 3 tháng (của Trung Quốc) ở biển Đông.
Ngư dân Lê Văn Chiến, kể lại rằng, một ngày hạ tuần tháng 5, thuyền của ông bị tàu nước ngoài cướp cá, và lính của họ lấy lưỡi lê đâm thủng thuyền thúng dùng để cứu nạn.
Rõ ràng, những vụ Trung Quốc ngang nhiên bắt giữ tàu cá và ngư dân Việt Nam cũng như những vụ "tàu lạ" đâm chìm tàu cá, thậm chí cướp cá của ngư dân Việt Nam như kể trên đã và đang gây bức xúc trong dư luận.
Cách hành xử không hữu hảo của phía Trung Quốc trên biển Đông, dẫu là "tiểu cục" như họ thường nói, không chỉ làm tổn hại mối quan hệ hữu nghị và hợp tác truyền thống giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc, mà còn làm "ám khói" hình ảnh tốt đẹp về đất nước và con người Trung Hoa trong mắt nhiều người Việt Nam
Lưu Nguyễn - ANTG số 881

Thể Thao & Văn Hóa...

Tờ báo này tên là Thể Thao và Văn Hóa, luôn dành rất nhiều "đất đai" để nói về văn hóa, từng nhiều lần nói về Công ước Bern.
Tuy nhiên, theo tôi, tờ báo này lại hay có bệnh quên, quên ghi nguồn và quên luôn cả lòng tự trọng.
Ví dụ bài phỏng vấn này.
Đọc cả hai trang báo, bạn đọc sẽ lầm tưởng rằng bài phỏng vấn là do chính phóng viên của báo Thể Thao và Văn Hóa thực hiện ở thủ đô nước Ý.
Nhưng xem ra chẳng phải như thế.
Bằng chứng đây!
Đoạn này trong báo Thể Thao và Văn Hóa:
"Tôi tin là mình đã chứng tỏ được năng lực cầm quân. Những ai muốn có tôi thì cần phải đánh giá đúng những gì tôi đã làm được trên ghế HLV. Tôi đã chiến thắng cùng với Fiorentina, Lazio và Inter. Còn nếu chỉ nghĩ đến những tranh cãi mà tôi gây nên thì tôi cho rằng, điều đó là bất công."
“I believe I have demonstrated the ability to coach and work well under pressure. Whoever wants me should do so analysing my results from the bench. I won with Fiorentina, Lazio and Inter. Therefore if I am still being held back by certain declarations I don’t know what else to do. I would say it is not really fair.”
Trên trang Goal.com, người ta ghi rõ rằng đây là bản lược ghi (chắc dịch lại từ tiếng Ý) từ một bài phỏng vấn trên báo CorrieredelloSport, còn tờ báo Việt Nam thì đánh lận con đen.
Nếu chú ý, độc giả sẽ thấy báo này gần như không bao giờ ghi nguồn ảnh trong các bức ảnh nước ngoài. Còn khả năng liên hệ để xin phép sử dụng thông tin, hình ảnh hoặc mua bản quyền thì tôi e là hơi bị hiếm.
Đây chỉ là một trong vô vàn ví dụ.

11.8.09

Báo Nhân Dân...



Tin này ở trên trang 8 báo Nhân Dân sáng nay, 11.8.2009.

Tôi đã thử lục tìm trên website của báo Nhân Dân để xem họ có từng đăng các tin về việc Trung Quốc bắt ngư dân ta, việc họ đòi tiền chuộc và tuyên bố của ông Lê Dũng hay không nhưng công cụ tìm kiếm trên đó không cho kết quả nào.

Tôi không biết là báo Nhân Dân không đăng các tin loại đó hay là họ đăng mà công cụ tìm kiếm không tìm ra.

Tôi nghĩ tìm hiểu chuyện này cũng hay hay. Tôi sẽ cố gắng lục lại đống báo cũ Nhân Dân xem sao. Hiện giờ thì tôi chưa có thời gian.

10.8.09

Tướng Hữu Ước đánh Tàu...


Sau khi lên đồng nghệ thuật và tổ chức đấu tố Phạm Duy, đồng chí Hữu Ước bất ngờ ôm bom cảm tử lao vào Trung Nam Hải.
Đòn đánh bom cảm tử này rất bất ngờ và mạnh. Hoan hô tinh thần mới của đồng chí Ước.
"Các vụ Trung Quốc bắt giữ trái phép tàu cá và ngư dân Việt Nam hành nghề trên các vùng biển của Việt Nam rõ ràng là hành động vi phạm chủ quyền và quyền chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông. Đây là những hành động nằm trong một mưu đồ chính trị thâm hiểm muốn biến biển Đông thành "ao nhà" của Trung Quốc."
Cách nay mấy ngày, đồng chí Ước có đăng bài Chó ngựa và lịch sử của một đồng chí bụng thâm như bìu dái, người từng "ca ngợi" đồng chí Ước trong vụ lên đồng kia. Bài viết rất hay, tiếc là dũng khí của một vị tướng công an (nếu có) cỡ đồng chí Ước cũng không dám cho đăng trọn vẹn, nên chi bà con đọc bản đầy đủ tại đây.
Vụ tướng Ước đánh Tàu cho thấy tình hình Biển Đông đang rất căng, chứ không chỉ có vài vụ "tàu lạ" và mấy màn cấm kiếc vớ vỉn kia đâu.

6.8.09

Bia bọt các thứ...

Hôm qua trên đường về nhà, tôi chợt lăn tăn tới cái tiệc bia tại Nhà Trắng mà ông Obama đã tổ chức để xóa bỏ ân oán giang hồ.
Tôi khoái chi tiết này:
“…, ông Obama uống Bud Light, ông Biden uống Buckler, giáo sư Gates uống Sam Adams còn viên cảnh sát thì dùng Blue Moon...”
Tôi lăn tăn về các loại bia mà mấy gã Mỹ uống.
Bud Light là loại bia bình dân rất dễ kiếm tại Mỹ. Với độ cồn 4,2%, một vài ly Bud Light chắc cũng không thể quật ngã chủ nhân ông Nhà Trắng. Ngài Obama chọn Bud Light có lẽ vì lý do “vừa đô”, cũng là thể hiện sự dân dã, hợp quần với số đông nhân dân, đúng lập trường đảng Dân chủ.
Buckler, với độ cồn chỉ 0,5%, rõ ràng là phù hợp với vị phó tổng ở độ tuổi gần thất thập cổ lai hy rất dễ bị tăng xông, tai biến, rối loạn tiền đình, vân vân và vân vân.
Sam Adams là bia của xứ Boston, Massachusetts. Ông giáo gàn Henry Louis Gates dạy trường Harvard ở Cambridge, cũng Massachusetts. Việc Gates ta khi thượng kinh mà uống Sam Adams cũng tương tự một gã Huế ra tới Hà Nội vẫn tìm Huda hoặc Festival uống vậy. Nó thể hiện bản tính bảo thủ địa phương của thầy Gates.
Blue Moon, độ cồn 5,4%, rất mạnh, phù hợp với một gã chuyên cầm dùi cui như trung sĩ Joe Crowley. (Thì ra công an Mỹ xét về khoản bia bọt - và gái gú?!?- cũng không kém công an ta, hehe).
Tóm lại là mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
Nhưng chuyện mỗi người một vẻ này còn là một ngụ ý văn hóa - chính trị.
Ở một nơi “thâm nghiêm” như Nhà Trắng, mỗi một cá thể vẫn duy trì tiếng nói của riêng mình, không bị hòa tan vào, và không bị ảnh hưởng bởi, cá thể khác, dù địa vị của các cá thể có khác nhau một trời một vực. Gã trung sĩ cảnh sát quèn có tiếng nói của riêng mình. Ông giáo gàn có tiếng nói của riêng mình. Hai vị tổng và phó cũng thế. Rất bình đẳng (và bác ái?!).
Đó chính là một ngụ ý lớn lao, thể hiện đặc trưng của văn hóa Âu - Mỹ, cũng là đặc trưng của chính trị phương Tây.
Về văn hóa, đó chính là sự đề cao tính độc lập của mỗi một cá nhân. Từ khi lọt lòng, trẻ con đã được (hoặc bị) cho ngủ riêng. Ở nhà, ở trường, ở bất kỳ đâu (tất nhiên trừ nhà thờ), mỗi người đều có tiếng nói của riêng mình, chỗ đứng của riêng mình. (Hình như triết học gọi là bản ngã, ego, hay “the I” gì đấy. Tôi vốn kém điểm triết, Mác – Lê Nin, tất nhiên!).
Về chính trị, đó chính là sự đề cao bình quyền, bình đẳng, dân chủ. Công dân tổng thống và công dân công an cũng cá mè một lứa cả thôi.
Khi giá trị cá nhân được đề cao từ thuở còn nằm nôi, thì việc thực thi nó ở những cấp độ cao về sau thật dễ dàng, vì nó đã trở thành phản xạ tự nhiên của mỗi một cá thể.
Điều này sẽ khác, nếu từ nhỏ mỗi cá nhân được truyền thụ những tín điều bằng các phương pháp giáo điều, không tôn trọng cá thể trong tập thể.
Tâm lý bầy đàn, đám đông, thói a dua và một môi trường chính trị phi dân chủ, độc tài, độc đoán từ đó mà ra.
Chứ đâu!?

5.8.09

Giải cứu binh nhì Ryan

Sau khi hai công dân Mỹ bị bắt ở Bắc Triều Tiên, cựu Tổng thống Bill Clinton đã đích thân đi giải cứu.

Ông Bill Clinton không có trách nhiệm ràng buộc phải đi tới tận hang hùm để cứu hai người đẹp. Tức là ông không đi thì cũng không ai phê phán ông.

Nhưng ông đã gánh lấy trách nhiệm một cách thản nhiên. Và ông đã thành công.

Có anh bạn của tôi liên hệ chuyện này với chuyện hàng loạt ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắt rồi lăn tăn là không biết có màn giải cứu "kiểu Bill Clinton" hay không.

Tôi nghĩ là không.

Hồi trước, sau khi ông Barack Obama mời một gã trung sĩ quèn và một ông giáo gàn tới Vườn Hồng uống bia để hòa giải, anh bạn tôi cũng lăn tăn: nếu nguyên thủ ở ta có nói gì sai, ảnh hưởng tới ai đó thì liệu có màn bia bọt kiểu này không?

Tôi nghĩ là không. Nhưng không phải là cái "không" như trên. Cái "không" đây là anh bạn kia đã đặt một giả thuyết sai. Bởi thực tế là nguyên thủ ở ta không bao giờ nói gì sai cả. Và cũng không có cơ quan đoàn thể nào dám phê phán nguyên thủ nói sai kiểu như cách mà đám cảnh sát Mỹ đã làm với ông Obama cả.

Cãi chày cãi cối cho vui

Hôm qua tôi có viết bài này trên báo, về vụ bác Bill đi giải cứu hai người đẹp ở Bắc Hàn, trong đó có câu cuối thế này: “Yếu tố này là rất quan trọng, không những cho vị trí ngoại trưởng hiện nay mà còn cho khả năng tranh cử tổng thống sau gần 4 năm nữa của bà Clinton.”
Sáng nay mới ngủ dậy, có người góp ý: “Bà Clinton không thể tranh cử tổng thống vào nhiệm kỳ tới, vì ông Obama (cùng đảng với bà ấy) là ứng cử viên đương nhiên”.
Một sự góp ý thật đúng. Xin cám ơn.
Tuy nhiên, ý kiến này không hoàn toàn phủ định câu viết của tôi. Hay nói cách khác, câu của tôi vẫn đúng bởi thực ra bà Clinton vẫn còn ÍT NHẤT 3 CỬA để tranh cử sau 4 năm nữa:
1. Khi các ứng viên đương nhiên KHÔNG tranh cử.
2. Bà Clinton tranh cử KHÔNG với tư cách là ứng viên đảng Dân chủ.
3. Các ứng viên đương nhiên vào thời điểm đó (sau 4 năm nữa) KHÔNG còn là đảng viên Dân chủ.
Đó là những khả năng thấp, nhưng không phải bằng không (= 0) do đặc thù của đảng phái ở Mỹ. Ở một góc độ nào đó, tính chất đảng phái ở Mỹ rất mơ hồ và lỏng lẻo. Vào một ngày đẹp trời, Tổng thống đương nhiệm Barack Obama có thể đứng dậy và tuyên bố: “Tôi không còn là đảng viên Dân chủ nữa. Kể từ hôm nay, tôi là người Cộng hòa”. Không ai cấm điều đó.
Một khả năng thấp và một khả năng bằng không hoàn toàn khác nhau.
Ví dụ:
Khả năng thấp: Bà Clinton sẽ tranh cử tổng thống Mỹ sau 4 năm nữa.
Khả năng bằng không: Ông Arnold Schwarzenegger sẽ tranh cử tổng thống Mỹ. (Ông này không có tư cách tranh cử tổng thống – theo hiến pháp Mỹ - vì là dân nhập tịch).
Khả năng thấp: Đội tuyển bóng đá Việt Nam sẽ vô địch Asian Cup 2015.
Khả năng bằng không: Đội tuyển bóng đá Việt Nam sẽ vô địch Euro 2012. (Khả năng này bằng không vì Việt Nam không phải thành viên của Liên đoàn Bóng đá châu Âu.)
Tôi mần một entry về chuyện này không chỉ để thanh minh thanh nga cho cái câu của tôi trong bài viết trên.
Tôi thực sự thấy có nhiều vấn đề lý thú có thể triển khai thêm.
Chẳng hạn có một câu hỏi thế này: Trong vòng từ nay đến 4 năm tới, liệu nước Mỹ có thể có một vị tổng thống Cộng hòa hay không?
Khả năng này gần như bằng không, nhưng vẫn có thể xảy ra. Nếu đột nhiên Tổng thống Obama và những người nằm trong dãy kế thừa ghế tổng thống từ thứ 1 tới thứ 5 đều mất năng lực làm việc (chết hoặc bán thân bất toại…), ông Robert Gates - Bộ trưởng Quốc phòng - một người tự nhận là Cộng hòa - đứng ở vị trí thứ 6 - sẽ trở thành tổng thống.
Điều này cho thấy, đảng phái là một chuyện, quốc gia là chuyện khác. Lãnh đạo quốc gia không phải là đặc quyền của một đảng phái nào, không phải là chuyện đương nhiên của một đảng phái nào. Ngay cả khi đảng phái đó đã thắng cử thì vẫn có thể xảy ra trường hợp giả sử như đối với ông Gates. Tất nhiên là tôi đang nói về Mỹ.
Chẳng hạn có một câu hỏi thế này: Ông Bill Clinton có thể làm tổng thống Mỹ trong tương lai hay không?
Câu trả lời dễ dàng nhất là KHÔNG, vì hiến pháp Mỹ cấm một người làm quá 2 nhiệm kỳ tổng thống. Tuy nhiên, điều này cũng có thể gây tranh cãi, nếu xảy ra trường hợp như với ông Gates nói trên.
Tu chính 22 của Hiến pháp Mỹ nêu rõ:
No person shall be elected to the office of the President more than twice, and no person who has held the office of President, or acted as President, for more than two years of a term to which some other person was elected President shall be elected to the office of the President more than once. But this article shall not apply to any person holding the office of President when this article was proposed by the Congress, and shall not prevent any person who may be holding the office of President, or acting as President, during the term within which this article becomes operative from holding the office of President or acting as President during the remainder of such term.
Tạm lược dịch là: Không ai được bầu làm tổng thống hơn hai nhiệm kỳ. Đối với những người từng làm tổng thống quá 2 năm trong một nhiệm kỳ của một tổng thống đắc cử khác thì cũng không được bầu làm tổng thống quá một nhiệm kỳ nữa (vụ này là nói về những người lên mần tổng thống thay cho mấy ông từ chức hoặc chết yểu...).
Nếu xét về câu chữ thì ELECTED (được bầu) là một từ… nguy hiểm.
Giả sử bây giờ ông Obama làm tổng thống và ông ấy chọn ông Bill Clinton làm ngoại trưởng chẳng hạn, rồi đột nhiên ông Obama cùng mấy người khác nằm trong dãy kế thừa trên ông Clinton mất khả năng làm việc hết, thì ông Clinton sẽ là tổng thống… nhiệm kỳ 3. Cái này có thể nói là vi hiến, nhưng cũng có thể nói là không, vì ở đây ông Clinton lên làm tổng thống nhưng không phải qua ELECTED (được bầu), mà hiến pháp ghi rõ là CẤM NGƯỜI ĐƯỢC BẦU. Đó là mới giả sử ông Clinton làm ngoại trưởng thôi, còn về lý thuyết thì ông ấy có thể đảm trách các vị trí cao hơn trong dãy kế thừa ghế tổng thống.
Tất nhiên là bàn đến cùng vậy cho vui, chứ thực tế hiếm khi xảy ra chuyện kế thừa phức tạp này.

4.8.09

Công nhân Trung Quốc quậy


một vụ đụng độ nghiêm trọng giữa công nhân Trung Quốc và người địa phương tại thủ đô Algiers của Algeria.

Có lẽ các nước châu Phi cũng đã bắt đầu thấy được những hậu quả phức tạp của việc giang quá rộng tay chào đón làn sóng đầu tư từ Trung Quốc.

2.8.09

Mở ra… để khép lại

Một bài viết hay của bác NVP:
Mở ra… để khép lại
Nếu đọc lướt qua Quyết định 97/2009/QĐ-TTg ngày 24/7/2009, người ta có thể nghĩ cánh cửa đã mở ra cho những cá nhân muốn thành lập tổ chức nghiên cứu khoa học, kể cả cung cấp dịch vụ khoa học. Danh mục ban hành kèm theo Quyết định liệt kê đầy đủ hầu như mọi ngành nghề khoa học tự nhiên và xã hội, kể cả nghiên cứu kinh tế, kinh doanh, giáo dục, xã hội học, lịch sử, triết học…
Thế nhưng cánh cửa này đã đóng sập ở ngay điều 2 khi quy định: “… Nếu có ý kiến phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước cần gởi ý kiến đó cho cơ quan Đảng, Nhà nước có thẩm quyền, không được công bố công khai với danh nghĩa hoặc gắn với danh nghĩa của tổ chức khoa học và công nghệ”.

1.8.09

Truyện cổ tích cho tuổi 17

Huyền vừa ngủ dậy, đang ngồi trên giường, mặc một chiếc váy ngủ màu hồng. Chưa bao giờ tôi thấy Huyền đẹp như vậy. Một vẻ đẹp rất nữ tính, “rõ ràng trong ngọc trắng ngà”... Người tôi bỗng run lên một cảm giác khó tả. “Anh ngồi xuống đây”, Huyền cầm lấy tay tôi rất tự nhiên. Suýt nữa tôi đã ngồi xuống giường và có thể không đứng dậy được...! Tôi bảo Huyền, giọng lạc đi: “Anh mang đến cho em ít cam... giờ anh phải về duyệt bài...”. Tôi đi như chạy ra khỏi căn phòng chỉ có một mình Huyền và ánh nê ông xanh... Ngồi trên ôtô, tôi vẫn còn run...

Huyền ở đây là cô Nguyễn Thị Huyền, cựu hoa hậu báo Tiền Phong. Còn tác giả của đoạn trích với kết cục đầy hư cấu nói trên là nhà thơ Dương Kỳ Anh - Dương Xuân Nam, cựu Tổng biên tập báo Tiền Phong.
Sau khi tổ chức mấy chục kỳ thi hoa hậu, ông Anh đã tung ra một xê ri sách về thâm cung bí sử của các người đẹp.
Chắc là bán chạy!

(Nhưng chưa chắc hot bằng em Thùy Linh sau trò ngông của anh Việt Dart!)

Ôi quê tôi vẫn còn cánh cò...

Ông Hướng anh hùng (phải) gặp lại đồng đội xưa sau mấy chục năm
*
Quê tôi ở xã Vĩnh Chấp, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị, cách sông Bến Hải khoảng mười cây số về phía bắc, tức nằm về phía bắc vĩ tuyến 17.
Đó là một làng quê nghèo, yên bình, dù từng có một quá khứ chiến tranh tang tóc và một quá khứ hậu chiến tranh với bom bi, đạn pháo cũng tang tóc không kém.
Tôi nhớ, nhiều người bạn nhỏ của tôi khi băng qua đồi để đến trường đã nghịch bom bi. Và họ đã vĩnh viễn nằm lại cùng đất cát ở đó.
Tôi đã viết về họ trong entry này, entry mở đầu cho "sự nghiệp" viết blog của tôi bên Yahoo! 360.
Khi gặp những dòng thơ của Trịnh, tôi như gặp lại lũ bạn thời thơ dại của tôi.

Một buổi sáng mùa xuân
Một đứa bé ra đồng
Đạp trái mìn nổ chậm
Xác không còn đôi chân

Tôi còn nhớ, có những người nông dân đào mảnh bom để bán. Hầm sập. Chết. Dân làng đào mấy ngày mới lấy được xác.
**
Thời tôi còn nhỏ, ở làng tôi, có lẽ cả huyện, không có bóng dáng một nhà thờ, ngôi chùa nào.
Ba tôi kể, ngày trước, lâu lắm rồi, ở bên kia đồi có một khu nhà thờ Thiên chúa rất lớn. Thế rồi, Chúa vào Nam, và giáo dân ở đấy kéo đi hết.
Chiến tranh sau đó vô cùng tàn khốc, hầu hết dân quê tôi phải lánh ra Bắc.
Có lẽ Chúa và Phật cũng tránh xa nơi chết chóc này.
Khi những người chạy loạn trở về, bom xới không còn một mét vuông đất lành lặn. Không có dấu vết của sự sống.
Nơi ngày xưa là nhà thờ Thiên chúa, giờ chỉ còn là đống gạch vụn.
Mấy chục năm trôi qua, máu thịt những người ngã xuống đã vun cho sự sống của con người, cây cối trên mảnh đất này. Làng xóm lại mọc lên.
Trên khu đất ngày xưa là nhà thờ Thiên chúa bây giờ là một xóm nhỏ. Cây cối xanh um. Dù còn nghèo, nhưng con người ở đó sống rất yên bình.
Khung cảnh yên bình đã quyến rũ lũ cò trắng về đầy trong vườn nhà “ông Hướng anh hùng” *.
Danh hiệu anh hùng mà người ta ban tặng cho ông Hướng là để vinh danh những gì ông đã làm trong chiến tranh. Nhưng khi cuộc chiến đi qua, ông vẫn là một vị anh hùng thực thụ. Ông đã đấu tranh không ngừng để bảo vệ đàn cò, bất chấp cặp mắt cú vọ của những gã thợ săn dưới thị trấn Hồ Xá không ít lần nhòm ngó.
Ở xứ sở và vào cái thời sắn lát độn cơm, mà sắn luôn áp đảo cơm, chỉ mỗi việc cưỡng lại ham muốn ăn thịt chim thôi đã là anh hùng, đừng nói đến chuyện đấu tranh để bảo vệ nơi trú ngụ cho chúng.
Lâu lắm không ghé về nơi ấy, không biết giờ ông Hướng thế nào.
***
Những ngày qua, nghe chuyện giáo dân đòi đất ngoài Đồng Hới, chợt nhớ vô cùng khu nhà thờ cũ, cái xóm nhỏ của “ông Hướng anh hùng” và những cánh cò trắng phau ẩn hiện sau tàng cây xanh mướt.
Quê tôi cách Đồng Hới không xa.
Không biết chuyện xảy ra ngoài Đồng Hới có lan vô chỗ tôi không.
Chợt băn khoăn, nếu những giáo dân ngày trước trở về đòi lại mảnh đất ấy cho nhà thờ, xóm “ông Hướng anh hùng” sẽ ra sao?!
Và cả đàn cò trắng nữa.
--------------------------------------------------

* Báo SGGP đã ghi sai tên làng. Đó là làng Bác Phú chứ không phải Bạc Phú. Dân Quảng Trị quê tôi khi phát âm từ có hai âm tiết thường "huyền hóa" (mà người xứ khác thường nhầm là "nặng hóa") âm đầu. Ví dụ: Đông Hà thì họ nói thành Đồng Hà, Gio Linh thì họ phát âm là Giò Linh. Có thể tìm hiểu thêm chuyện ông Hướng và đàn cò ở đây.