
3. Đấu tranh quyền lực
Ở trên tôi vừa nói rõ về việc, trong thời gian tôi thăm Bắc Triều Tiên, Lý Bằng và những người khác đã thay đổi phương hướng hành động như thế nào. Giờ tôi sẽ nói về cuộc đấu tranh giữa hai phương pháp tiếp cận đối nghịch nhau, trong việc xử lý các cuộc biểu tình của sinh viên, nảy sinh sau khi tôi trở về từ Bắc Triều Tiên.
Việc Lý Bằng cho phổ biến lời nhận xét của Đặng vào các ngày 25 và 26.4 tới khắp Bắc Kinh và các cấp chính quyền địa phương đã dẫn đến nhiều lời chỉ trích nhằm vào Đặng. Điều đó thực sự gây sốc cho Đặng và gia đình ông ta. Gia đình Đặng cáo buộc Lý Bằng đã bất ngờ đẩy Đặng vào tuyến đầu trong khi bản thân ông ta (họ Lý – Mr. Do) lại đóng vai trò là một gã ngoan.
Tình hình trên cùng với việc bài xã luận châm ngòi cho các cuộc biểu tình lớn vào ngày 27.4 cũng như làn sóng chỉ trích lan rộng đã buộc Lý Bằng phải yêu cầu (Thư ký Chính trị của Ban Thường vụ Bộ Chính trị) Bào Đồng thảo một bài xã luận vào ngày 29.4 và chỉ đạo (Phát ngôn viên Quốc vụ viện) Viên Mộc cùng (Phó Chủ nhiệm Ủy ban Giáo dục Nhà nước) Hà Đông Xương đối thoại với sinh viên.
Trong suốt cuộc đối thoại sau đó, họ (Viên Mộc và Hà Đông Xương) đã phản ứng tích cực trước nhiều yêu sách của sinh viên, thừa nhận rằng rất nhiều mục tiêu của sinh viên cũng tương đồng với mục tiêu của Đảng và chính phủ, đồng thời giải thích rằng bài xã luận kia không nhằm chống lại sinh viên. Họ thậm chí khẳng định rằng 99,9% sinh viên là tốt, chỉ có một bộ phận rất nhỏ chống Đảng và chống chủ nghĩa xã hội. Đây là những biện pháp được thực thi để làm giảm căng thẳng.
Cùng lúc, họ (phe Lý Bằng) cũng cực kỳ lo ngại rằng bài xã luận ngày 26.4 sẽ bị đảo ngược lại, và đặc biệt lo ngại rằng khi tôi trở về sẽ không ủng hộ các hành động của họ. (Chủ nhiệm Ủy ban Mặt trận Thống nhất) Diêm Minh Phục báo cáo với tôi là Lý Bằng đã nói với ông ta (Diêm) rằng nếu, khi tôi trở về, mà tôi không ủng hộ bài xã luận ngày 26.4, họ Lý không còn lựa chọn nào khác ngoài việc từ chức. Lý Bằng và (Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị) Diêu Y Lâm đã thống nhất với nhau là sẽ thuyết phục tôi lên tiếng ủng hộ. Họ liên tục đề nghị tôi thêm các cụm từ như “phản đối tình trạng hỗn loạn” và “phản đối tự do hóa tư sản” vào bài diễn văn mà tôi đang chuẩn bị cho dịp kỷ niệm Phong trào Ngũ Tứ. Khi bản thảo bài diễn văn được chuyển tới để họ góp ý, Lý và Diêu đều yêu cầu thêm các ý lên án tự do hóa tư sản.
Thêm vào đó, do việc phổ biến các ý kiến của Đặng Tiểu Bình, Đặng cảm thấy hình ảnh của ông ta trong mắt lớp trẻ đã bị tổn thương. Đặng Dung (con gái Đặng, có biệt danh là Mao Mao) nói với tôi thông qua Bào Đồng rằng phải thêm vào bài diễn văn của tôi các chi tiết khẳng định rằng Đặng rất yêu thương và luôn bảo vệ giới trẻ. Trong những hoàn cảnh đó, tôi thực sự đã quyết định thêm vào bài diễn văn một đoạn nói về việc Đặng yêu thương và bảo vệ giới trẻ tới mức nào.
Sau khi tôi trở về từ Bắc Triều Tiên, vào sáng 30.4, Lý Bằng hấp tấp đề nghị tôi tổ chức một cuộc họp để tôi có thể nghe báo cáo từ Thành ủy Bắc Kinh. Mục đích của ông ta là gây áp lực buộc tôi phải bày tỏ sự ủng hộ đối với các hành động mà họ đã thực hiện.
Tới ngày 1.5, tại buổi tập hợp các Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, tôi đã biết được các phản ứng mạnh mẽ chống lại bài xã luận vào ngày 26.4. Tuy nhiên, bởi tôi vẫn còn biết rất ít về tình hình thực tế và cũng để tránh một sử đảo ngược chính sách bất thình lình, tôi đã có một số kiểu bày tỏ sự ủng hộ đối với việc làm của Lý Bằng, ít nhất là thông qua một số cách thức không rõ ràng nào đó.
Tuy nhiên, tôi nhấn mạnh rằng việc giành được sự ủng hộ của đại bộ phận dân chúng là cực kỳ hệ trọng. Chúng tôi phải phân biệt được thiểu số nhỏ bé với đại bộ phận dân chúng, và không nên đẩy số đông dân chúng vào vị trí đối lập. Có nghĩa là, chúng tôi không nên tạo ra một hoàn cảnh mà số đông công chúng nghĩ rằng chúng tôi đang trấn áp họ. Với bất cứ lý do gì, chúng tôi phải bình tĩnh thừa nhận thực tế rằng quan điểm được thể hiện trong bài xã luận ngày 26.4 là đối nghịch sâu sắc với quan điểm của quảng đại quần chúng, đặc biệt là sinh viên, trí thức và các chính đảng khác. Tôi chỉ ra rằng cần phải triển khai một loạt cuộc đối thoại. Chúng tôi không chỉ nên gặp và hỏi ý kiến sinh viên, mà còn phải trao đổi với giáo viên và công nhân.
Về việc định danh các sự kiện, tôi nhấn mạnh rằng chúng tôi cần phải đưa ra những lời giải thích mới dựa trên từ ngữ của bài xã luận ngày 26.4, bằng cách chỉ ra rằng chỉ một thiểu số nhỏ bé là thực sự chống Đảng, chống xã hội chủ nghĩa, và kích động gây rối. Tôi muốn giảm nhẹ các tác động của bài xã luận ngày 26.4. Tôi cũng chỉ ra rằng chúng tôi phải cổ súy cho việc trở lại trường học bởi điều này cũng đúng với nguyện vọng của các bậc phụ huynh, giáo viên và đại bộ phận xã hội. Một khi mà các lớp học hoạt động trở lại, tình hình có thể trở nên ổn định và cảm xúc người ta sẽ có cơ hội dịu đi. Sau đó thì tất cả những vấn đề khác sẽ được giải quyết.
Sau khi trở về từ Bắc Triều Tiên, tôi đã cố gắng thu thập thông tin từ tất cả các phía. Đầu tiên tôi yêu cầu được xem các băng ghi hình quay cảnh biểu tình vào ngày 27.4. Vào ngày 2.5, tôi đã đáp ứng các yêu cầu từ lãnh đạo của một số chính đảng khác – gồm Phí Hiếu Thông, Tôn Khởi Mạnh, Lôi Khiết Quỳnh - triệu tập một cuộc họp nhằm bàn thảo về vấn đề sinh viên biểu tình. Vào sáng 5.5, tôi mời hiệu trưởng Đại học Bắc Kinh, Đinh Thạch Tôn, và Phó hiệu trưởng Đại học sư phạm Bắc Kinh, Hứa Gia Lộ, họp. Tôi yêu cầu họ trình một báo cáo tóm tắt về tình hình trong trường kèm đánh giá của họ. Vào buổi chiều, tôi tới dự cuộc thảo luận do Ủy ban Trung ương Liên đoàn Dân chủ Trung Quốc tổ chức cho các thành viên là cán bộ các trường đại học tham gia tổ chức của họ.
Sau khi thu thập thông tin và đánh giá tình hình, tôi càng tin rằng các cuộc biểu tình của sinh viên đã nhận được sự cảm thông sâu rộng từ mọi ngõ ngách của xã hội và rằng bài xã luận ngày 26.4 cũng như cách thức mà Ủy ban Trung ương Đảng ứng phó với biểu tình đối nghịch với ước nguyện của người dân. Nếu không có biện pháp nào để giải tỏa không khí căng thẳng mà bài xã luận ngày 26.4 đã tạo ra, sinh viên sẽ tiếp tục lo ngại rằng họ sẽ bị trả thù, và căng thẳng sẽ không giảm xuống.
Tôi cũng cảm thấy rằng nếu các cuộc biểu tình của sinh viên được giải quyết theo nguyên tắc dân chủ và luật pháp, thông qua đối thoại và các biện pháp giải nhiệt, sự nghiệp cải tổ của Trung Quốc, trong đó có cải tổ chính trị, sẽ được thúc đẩy. Mặt khác, nếu chúng ta dùng vũ lực trấn áp biểu tình, một Cuộc vận động phản đối tự do hóa tư sản khác chắc chắn sẽ ra đời sau đó, thậm chí với một quy mô lớn hơn trước rất nhiều. Các thế lực bảo thủ sẽ trở lại và các chương trình cải tổ sẽ rơi vào đình trệ, thậm chí bị đảo ngược. Lịch sử Trung Quốc sẽ tiếp tục rơi vào một lộ trình chữ chi mới. Hai cách giải quyết hứa hẹn cho ra hai kết quả hoàn toàn khác nhau.
Tuy nhiên, nút thắt của vấn đề lại nằm ở chính bản thân Đặng Tiểu Bình. Có lúc tôi đã hy vọng rằng ông ta có thể làm nhẹ mọi việc đi, chẳng hạn, bằng một phát biểu kiểu như, “Có vẻ như khi Lý Bằng đưa ra báo cáo hôm 25.4, chúng ta đã nghiêm trọng hóa tình hình. Giờ đây có vẻ chuyện biểu tình của sinh viên không phải là một vấn đề quá sức nghiêm trọng.” Có những thứ như thế này trong tay, tôi có thể đảo ngược tình hình mà không cần phải để Đặng gánh vác chút trách nhiệm nào. Ban Thường vụ Bộ Chính trị và tôi có thể chịu trách nhiệm.
Tuy nhiên, Đặng đã từ chối làm dịu quan điểm, vì thế tôi không có cách nào để làm thay đổi thái độ của hai nhân vật cứng rắn, Lý Bằng và Diêu Y Lâm. Nếu họ không thay đổi thái độ, Ban Thường vụ Bộ Chính trị sẽ khó mà thực thi các nguyên tắc để làm giảm căng thẳng và mở đường cho đối thoại. Tôi biết rõ rằng Đặng luôn có lập trường cứng rắn về những vấn đề như thế này. Thêm vào đó, các báo cáo của Lý Bằng đã tạo ra thành kiến với tôi, thế nên thật vô cùng khó khăn để tôi có thể làm ông ta thay đổi quan điểm.
Tôi rất muốn trao đổi với Đặng và muốn nhận được sự ủng hộ của ông ta. Tôi đã gọi cho (thư ký của Đặng) Vương Thụy Lâm để sắp xếp một cuộc gặp với Đặng, nhưng họ Vương nói rằng Đặng không được khỏe trong thời gian gần đấy và ông ta thực sự lo ngại rằng sức khỏe kém có thể khiến Đặng không thể đón Gorbachev được, đó là một vấn đề hết sức hệ trọng. Vì thế ông ta (Vương) nói rằng tôi không nên báo cáo gì cho Đặng vào lúc đó. Cho tới ngày nay, tôi vẫn tin rằng những gì họ Vương nói là thật; Đặng hồi đó thực sự gặp vấn đề về sức khỏe.
Vào ngày 2.5, tôi giải thích ý kiến của mình cho Diêm Minh Phục rồi đề nghị ông ta liên lạc với Đặng thông qua Dương Thượng Côn và những người thân cận khác của Đặng.
Đến ngày 3.5, tôi tới nhà riêng Dương Thượng Côn. Họ Dương nói rằng ông ta đã trao đổi với Vương Thụy Lâm cũng như các con của Đặng, và họ tin rằng sẽ rất khó khăn để đảo ngược được quan điểm đã đưa ra trong bài xã luận ngày 26.4, nhưng họ cho rằng có thể giảm bớt sự nghiêm trọng bằng cách không đề cập đến bài báo đó nữa và từng bước rời xa những lập trường trong bài báo đó. Họ bảo rằng nếu tôi mà nói chuyện với Đặng thì chỉ có nước khiến ông ta tiếp tục nhấn mạnh lập trường của mình, sau này sẽ khó mà xoay chuyển vấn đề.
Họ Dương nói, “Những người đứng ở tuyến đầu chỉ có thể thay đổi vấn đề từng chút một.” Dương Thượng Côn cũng cho biết ông ta có thể thuyết phục các thành viên khác của Ban Thường vụ Bộ Chính trị. Cũng trong ngày hôm đó, Diêm Minh Phục ghé qua nhà tôi và cho biết Vương Thụy Lâm cùng các con của Đặng nói rằng những ai đang chịu trách nhiệm ở Ủy ban Trung ương Đảng có thể xử lý phong trào sinh viên tùy theo tình hình thực tiễn. Nếu chúng tôi trao đổi với Đặng lúc đó, thì chỉ sẽ khiến ông bất đồng hơn, khi đó tình hình sẽ càng xấu đi.
Trong những ngày sau đó, mọi việc tiến triển theo hướng giảm bớt sự gay gắt và dần thay đổi. Bài phát biểu của tôi vào ngày 4.5 cũng dựa trên ý tưởng này: giọng điệu rất khác so với bài xã luận, nhưng tôi cũng không sử dụng cụm từ nào đối nghịch với bài báo.
Sau bài diễn văn ngày 4.5, Dương Thượng Côn đã kể cho tôi nghe về kết quả các cuộc trao đổi giữa ông ta với các thành viên khác của Ban Thường vụ Bộ Chính trị: Hồ Khởi Lập và Kiều Thạch đồng ý với cách tiếp cận mới; Lý Bằng và Diêu Y Lâm phản đối. Đồng chí Vạn Lý, người mà tôi đã nói chuyện trực tiếp, hoàn toàn nhất trí với giải pháp mới. Điều này có nghĩa là trong số các Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị và trong số những người đã dự cuộc họp của Ban Thường vụ, đa số ủng hộ tôi.
Trước khi tôi trở về, khi Thành ủy Bắc Kinh đề nghị ban hành thiết quân luật, Dương Thượng Côn đã chỉ trích rất nặng nề: “Làm sao chúng ta biện hộ với toàn thế giới về việc ban hành thiết quân luật ngay tại thủ đô?” Tôi tin rằng Dương Thượng Côn đã giữ một quand điểm ôn hòa đối với các cuộc biểu tình của sinh viên trước khi Đặng ban hành thiết quân luật.
Vào ngày 4.5, tôi có bài diễn văn trước các đại biểu tại hội nghị của Ngân hàng Phát triểu châu Á đề cập tới vấn đề sinh viên biểu tình. Bài phát biểu này do Bào Đồng soạn theo các quan điểm của tôi.
Trong bài diễn văn này, tôi đã truyền tải một thông điệp là cần phải giải quyết vấn đề một cách bình tĩnh, hợp lý, kiềm chế và trật tự dựa trên các nguyên tắc dân chủ và luật pháp. Tôi cũng chỉ ra rằng những sinh viên biểu tình đã bày tỏ cả sự ủng hộ lẫn bất bình đối với Đảng và chính phủ, và về cơ bản họ không chống lại nền tảng của chế độ. Họ chỉ đơn thuần yêu cầu sửa đổi lại những sai lầm của chúng ta mà thôi. Tôi cũng nói rằng trong các cuộc biểu tình ở mức độ này, không ai có thể loại trừ khả năng là có một số người có hành động thao túng để phục vụ lợi ích của chính họ, nhưng điều này sẽ không dẫn đến một cuộc biến động lớn tại Trung Quốc.
Sau bài diễn văn đó, đã có nhiều phản ứng tích cực từ nhiều phía khác nhau, cả trong nước lẫn hải ngoại.
Sau ngày 5.5 và những ngày sau đó, nhiều trường đại học ở Bắc Kinh đã hoạt động trở lại. Trưởng chi nhánh Tân Hoa Xã ở Hồng Kông, Hứa Gia Đồn, lúc bấy giờ đang ở Bắc Kinh, đã gửi cho tôi một bản ghi chép trong đó cho biết khi ông ta gặp Dương Thượng Côn vào ngày 4.5, họ Dương đã tán thành hoàn toàn với bài phát biểu của tôi.
Trong thời điểm tôi nhận được sự ủng hộ rộng rãi, Lý Bằng đã tới nhà tôi vào ngày 4.5 và ông ta đã buộc phải có ý kiến về bài phát biểu của tôi. Ông ta nói sẽ theo đuổi một số vấn đề mà tôi đã đề cập khi chính ông ta phát biểu với các đại biểu của Ngân hàng Phát triển châu Á. Nhưng khi tôi chỉ ra rằng bài xã luận ngày 26.4 chính là vấn đề nan giải, ông ta đã không tán đồng.
Bởi không thể gặp Đặng trực tiếp, tôi đã bàn vấn đề với các đồng chí khác như đã đề cập ở trên và cố gắng xoay chuyển tình hình dần dần. Trên thực tế, tình hình cũng đã có những chuyển động. Khi phương cách tiếp cận này được thực thi, tình hình đã trở nên yên ổn hơn và phần lớn sinh viên đều đã trở lại lớp học. Tuy nhiên, họ vẫn chờ đợi xem điều gì sẽ xảy đến kế tiếp; có nghĩa là, các lời hứa trong bài diễn văn ngày 4.5 sẽ được thực thi ra làm sao.
Tôi nghĩ tốt nhất là nên tận dụng thời gian khá yên ổn này để triển khai các biện pháp tích cực nhằm đối thoại với sinh viên và các tổ chức xã hội khác, để xử lý các vấn đề mà sinh viên quan tâm nhất, và để chấp thuận một số ý kiến hợp lý của sinh viên. Đây sẽ là những bước chắc chắn để mở cửa đối thoại và giải tỏa căng thẳng.
Trong khi tôi và các thành viên khác của Ban Thường vụ Bộ Chính trị cùng những người từng dự các cuộc họp của Ban Thường vụ cố gắng một cách chủ động để đem lại sự xoay chuyển này, Lý Bằng và những người khác trong nhóm của ông ta lại hối hả ngăn trở, trì hoãn, và thậm chí còn phá hoại tiến trình giải quyết vấn đề, vì thế đối thoại và các phương pháp giải tỏa căng thẳng được đề xuất trong bài diễn văn ngày 4.5 đã không thể triển khai được.
Trong khi đó, đối với các chủ đề mà người dân quan tâm nhất và được các sinh viên đưa ra – như tham nhũng, sự minh bạch của chính phủ, dân chủ, nguyên tắc pháp luật, sự giám sát của công chúng đối với chính phủ - chúng ta cần phải triển khai các giải pháp chủ động. Tôi đề nghị thành lập một Ủy ban Chống tham nhũng có thực quyền, đặt dưới sự lãnh đạo của Quốc hội, một cơ quan có thể tiếp nhận các báo cáo một cách độc lập và tiến hành điều tra các hoạt động phi pháp của gia đình các lãnh đạo cấp cao của Đảng; củng cố chức năng giám sát chính phủ của người dân; tăng cường tính minh bạch của chính phủ và thúc đẩy việc xây dựng luật về báo chí và biểu tình; áp dụng các biện pháp phổ biến trên thế giới vào việc bảo vệ các quyền dân chủ cho người dân thông qua việc thành lập các luật cụ thể.
Tôi còn đề nghị triệu tập một cuộc họp của Ban Thường vụ Quốc hội để thực hiện các cuộc điều trần công khai về sổ sách kế toán của một loạt tổng công ty lớn vốn bị cho là đang rệu rã vì tham nhũng. Quốc hội nên thực hiện việc tổ chức và triển khai các cuộc điều tra xa hơn, bởi trong suy nghĩ của nhiều người dân, Quốc hội minh bạch hơn Đảng và chính phủ.
(còn tiếp)