26.5.09

PCI đệ nhị!


Vụ tiền polymer hao hao vụ PCI - Huỳnh Ngọc Sĩ.

Khởi đầu là báo chí nước ngoài đăng chuyện nước ngoài nhưng liên quan đến "ta", sau đó là không còn cách nào khác, "ta" cũng phải mần.

Lần này báo chí Úc đăng chuyện công ty Úc hối lộ quan chức Việt Nam - đúng ra là người nhà của quan chức - để nhận được hợp đồng in tiền. Vụ việc đã được cơ quan chức năng Úc điều tra. Còn ta thì - vẫn như mọi khi - rất ung dung tự tại.

Vụ này xem ra to hơn cả vụ PCI, vì khoản tiền "hoa hồng" lên tới "ít nhất 10 triệu AUD" và các cáo buộc có liên quan tới người thân của ông Lê Đức Thúy - cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam và hiện đứng đầu một ủy ban giám sát tài chính gì đó do Thủ tướng mới lập ra cách đây chưa lâu.

Báo chí Úc nói công ty Úc đã chuyển tiền hoa hồng (mà hoa hồng với lại hối lộ thì ranh giới mong manh lắm - bác Truyền nói rứa) vào tài khoản của "đối tác Việt Nam" tại một ngân hàng bên Thụy Sĩ. Ông Sĩ (họ Thụy) này mà giữ tiền là chắc ăn rồi, không bao giờ bị lộ. Tiền Đức Quốc xã nó giữ còn được, tiền quan tham thì nhằm nhò gì.

Nhớ hồi trước báo chí Nhật đưa tin vụ xét xử bên Nhật liên quan tới công trình Đại lộ Đông Tây ở TP.HCM - tức vụ PCI, giới chức Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng chỉ đạo báo chí nước bạn phải đi đúng lề phải.
Không biết vụ polymer này, Bộ Ngoại giao ta có nhắn nhe gì với mấy anh căng-ku không nữa. Chắc làm một phát định hướng với lại quán triệt quá.
Nhớ hồi trước, khi người Nhật làm ầm lên vụ PCI, Thủ tướng "ta" đã chỉ đạo "khẩn trương" làm rõ, "phát hiện tới đâu mần tới đó". Nhưng phải nhiều tháng ngày trôi qua, khi có vị Thái tử Nhật tới Việt Nam du xuân, thì "ta" mới mần một màn bắt bớ khám xét sôi nổi đậm chất PR. Rồi sau đó thì cũng có vẻ êm xuôi, vì ba cái tội cho thuê nhà giá cao thì chỉ phạt vi cảnh là cùng (đại khái thế).

Giờ này - vụ PCI đệ nhị - không biết có làm một màn bắt bớ gì không. Chắc không quá.

Còn tự tử thì sao?

Còn phải chờ... đến tết Công-gô!

Hic!

25.5.09

PCI đệ nhị...




Vụ tiền polymer hao hao vụ PCI - Huỳnh Ngọc Sĩ.
Khởi đầu là báo chí nước ngoài đăng chuyện nước ngoài nhưng liên quan đến "ta", sau đó là không còn cách nào khác, "ta" cũng phải mần.

Lần này báo chí Úc đăng chuyện công ty Úc hối lộ quan chức Việt Nam - đúng ra là người nhà của quan chức - để nhận được hợp đồng in tiền. Vụ việc đã được cơ quan chức năng Úc điều tra. Còn ta thì - vẫn như mọi khi - rất bình tĩnh.

Vụ này xem ra to hơn cả vụ PCI, vì khoản tiền "hoa hồng" lên tới "ít nhất 10 triệu AUD" và các cáo buộc có liên quan tới người thân của ông Lê Đức Thúy - cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam và hiện đứng đầu một ủy ban giám sát tài chính gì đó do Thủ tướng mới lập ra cách đây chưa lâu.

Báo chí Úc nói công ty Úc đã chuyển tiền hoa hồng (mà hoa hồng với lại hối lộ thì ranh giới mong manh lắm - bác Truyền nói rứa) vào tài khoản của "đối tác Việt Nam" tại một ngân hàng bên Thụy Sĩ. Ông Sĩ (họ Thụy) này mà giữ tiền là chắc ăn rồi, không bao giờ bị lộ. Tiền Đức Quốc xã nó giữ còn được, tiền quan tham thì nhằm nhò gì.

Nhớ hồi trước báo chí Nhật đưa tin vụ xét xử bên Nhật liên quan tới công trình Đại lộ Đông Tây ở TP.HCM - tức vụ PCI, giới chức Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng chỉ đạo báo chí nước bạn phải đi đúng lề phải.
Không biết vụ polymer này, Bộ Ngoại giao ta có nhắn nhe gì với mấy anh căng-ku không nữa. Chắc làm một phát định hướng với lại quán triệt quá.
Nhớ hồi trước, khi người Nhật làm ầm lên vụ PCI, Thủ tướng "ta" đã chỉ đạo "khẩn trương" làm rõ, "phát hiện tới đâu mần tới đó". Nhưng phải nhiều tháng ngày trôi qua, khi có vị Thái tử Nhật tới Việt Nam du xuân, thì "ta" mới mần một màn bắt bớ khám xét sôi nổi đậm chất PR. Rồi sau đó thì cũng có vẻ êm xuôi, vì ba cái tội cho thuê nhà giá cao thì chỉ phạt vi cảnh là cùng (đại khái thế).

Giờ này - vụ PCI đệ nhị - không biết có làm một màn bắt bớ gì không. Chắc không quá.

Còn tự tử thì sao?

Còn phải chờ... đến tết Công-gô!

Hic!

Bắt kóc kon tin!!!!!!!!!!!!


Hàng xóm quá quắt
TT - Một ông bạn nối khố của Bút Bi lâu ngày gặp lại không khỏi giật mình trước dung nhan tiều tụy của anh ấy.
Hỏi nguyên cớ thì anh than thở: "Tui mất ăn mất ngủ do một ông hàng xóm quá quắt. Nhà hắn ta giàu có, thế lực ngút trời và đặc biệt rất ngang ngược. Tui mất ăn mất ngủ vì hắn chèn ép đủ điều. Thích câu cá, hắn ta chạy sang vườn nhà tui đào xới lung tung để bắt mấy con giun còi. Mới đây, hắn ta chơi một cái máy bơm tổ bố hút sạch nước thủy cục, khiến cả nhà tui không còn một giọt mà sinh hoạt. Bạn bè thân quen, ông có cách gì giúp tôi không?”.
Trước nỗi khổ vì hàng xóm của ông bạn, Bút Bi khuyên thế này: ”Chắc chắn không chỉ mình ông điêu đứng với anh hàng xóm ngang ngược mà còn có nhiều người khác nữa, vậy sao không liên kết lại mà đối phó. Bên cạnh đó, ông phải kết bạn với những người thế lực khác, thường xuyên mời họ đến nhà ăn nhậu để anh hàng xóm ngang ngược trông thấy mà kiêng dè. Và quan trọng nữa là anh phải thể hiện dũng khí của mình, đừng nhu nhược quá khiến hắn ta lấn tới”.
Không biết các bạn có kế sách nào hay hơn không, giúp cho bạn Bút Bi với...
BÚT BI

Bài này là của anh Bút Bi trên báo Tuổi Trẻ, số sáng nay - 25.5.2009. Ngoài việc bày tỏ cái sự uất ức đối với hành động ngang ngược của gã láng giềng mập ú, Tuổi Trẻ cũng đã chủ trương rõ ràng: kết thân với giang hồ hảo hớn khắp nơi đề kiềm chế gã láng giềng.
Bài này, theo chủ quan của cá nhân tôi, là đề cập đến chuyện Trung Quốc khai thác cạn kiệt nguồn nước sông Mekong ở thượng nguồn, mà trong cùng một số báo, Tuổi Trẻ
đã đăng làm bài chính.
Trên thượng nguồn sông Mekong, Trung Quốc từ lâu đã có rất nhiều động thái đầy dã tâm. Họ một mặt xây dựng đập thủy điện, thủy lợi, mặt khác xúi giục các nước kế cận ngăn dòng xây thủy điện, chẳng hạn như xúi người anh em Lào của chúng ta. Cạn kiệt nguồn nước là một nguy cơ không xa.
Bên cạnh đó, Trung Quốc còn mở tuyến đường thủy chở dầu ở thượng nguồn sông Mekong, tạo ra nguy cơ rất lớn đối với môi trường, đặc biệt là đe dọa hoạt động kinh tế của các nước ở vùng hạ lưu, trong đó Việt Nam nằm ở điểm cuối nên bị đe dọa lớn nhất. Điều này tôi đã đề cập trong
một entry vào đầu năm ngoái. (Trong khi đó, bạn Thông tấn xã Việt Nam lại PR cho Trung Quốc. Chả ra làm sao cả.)
Phải nói rằng, bằng các hoạt động ngăn đập và chở dầu, nhà cầm quyền Trung Quốc đã biến các nước vùng hạ lưu thành con tin.
Sau khi triển khai mấy cái này, gã Trung Quốc to béo như dí thêm được một mũi dao nữa vào cổ Việt Nam và mấy cậu Đông Dương khác. Mấy anh phía dưới, muốn nuôi cá ba sa thì phải nhượng bộ thứ này thứ nọ, muốn trồng lúa cũng phải nhượng bộ thứ này thứ kia. Nói chung là Trung Quốc nắm được quá nhiều quân bài chủ, một khi có gì cần thương lượng.
Trong hoàn cảnh đó, các con tin cần có giải pháp để chống lại kẻ bắt cóc. Một trong các giải pháp đó đã được Tuổi Trẻ gợi ý. Giải pháp này thực ra không mới, nhưng sự gợi ý trên mặt báo chính thống ở Việt Nam lại là điều mới mẻ, dù sự gợi ý đó chỉ được thể hiện bằng hình thức bóng gió.
Giải pháp mà bạn Tuổi Trẻ đề cập - kết thân với giang hồ hảo hớn khắp nơi, siết chặt tình đoàn kết giữa các anh hàng xóm láng giềng thấp cổ bé họng, ăn nhậu với nhau đều đều - tuy hơi hao mồi, nhưng khả thi.
Nói tóm lại là, trong mọi trường hợp, hao mồi vẫn tốt hơn hao máu.
(Máu chứ kô phải tiết kanh à nha!)
Quan trọng là cái anh bị chèn ép này muốn hao cái gì mà thôi.
Hic!

24.5.09

Bắt kóc kon tin!!!!!!!!!!!!




Hàng xóm quá quắt

TT - Một ông bạn nối khố của Bút Bi lâu ngày gặp lại không khỏi giật mình trước dung nhan tiều tụy của anh ấy.

Hỏi nguyên cớ thì anh than thở: "Tui mất ăn mất ngủ do một ông hàng xóm quá quắt. Nhà hắn ta giàu có, thế lực ngút trời và đặc biệt rất ngang ngược. Tui mất ăn mất ngủ vì hắn chèn ép đủ điều. Thích câu cá, hắn ta chạy sang vườn nhà tui đào xới lung tung để bắt mấy con giun còi. Mới đây, hắn ta chơi một cái máy bơm tổ bố hút sạch nước thủy cục, khiến cả nhà tui không còn một giọt mà sinh hoạt. Bạn bè thân quen, ông có cách gì giúp tôi không?”.

Trước nỗi khổ vì hàng xóm của ông bạn, Bút Bi khuyên thế này: ”Chắc chắn không chỉ mình ông điêu đứng với anh hàng xóm ngang ngược mà còn có nhiều người khác nữa, vậy sao không liên kết lại mà đối phó. Bên cạnh đó, ông phải kết bạn với những người thế lực khác, thường xuyên mời họ đến nhà ăn nhậu để anh hàng xóm ngang ngược trông thấy mà kiêng dè. Và quan trọng nữa là anh phải thể hiện dũng khí của mình, đừng nhu nhược quá khiến hắn ta lấn tới”.

Không biết các bạn có kế sách nào hay hơn không, giúp cho bạn Bút Bi với...

BÚT BI

Bài này là của anh Bút Bi trên báo Tuổi Trẻ, s sáng nay - 25.5.2009. Ngoài việc bày tỏ cái sự uất ức đối với hành động ngang ngược của gã láng giềng mập ú, Tuổi Trẻ cũng đã chủ trương rõ ràng: kết thân với giang hồ hảo hớn khắp nơi đề kiềm chế gã láng giềng.

Bài này, theo chủ quan của cá nhân tôi, là đề cập đến chuyện Trung Quốc khai thác cạn kiệt nguồn nước sông Mekong ở thượng nguồn, mà trong cùng một số báo, Tuổi Trẻ đã đăng làm bài chính.

Trên thượng nguồn sông Mekong, Trung Quốc từ lâu đã có rất nhiều động thái đầy dã tâm. Họ một mặt xây dựng đập thủy điện, thủy lợi, mặt khác xúi giục các nước kế cận ngăn dòng xây thủy điện, chẳng hạn như xúi người anh em Lào của chúng ta. Cạn kiệt nguồn nước là một nguy cơ không xa.

Bên cạnh đó, Trung Quốc còn mở tuyến đường thủy chở dầu ở thượng nguồn sông Mekong, tạo ra nguy cơ rất lớn đối với môi trường, đặc biệt là đe dọa hoạt động kinh tế của các nước ở vùng hạ lưu, trong đó Việt Nam nằm ở điểm cuối nên bị đe dọa lớn nhất. Điều này tôi đã đề cập trong một entry vào đầu năm ngoái. (Trong khi đó, bạn Thông tấn xã Việt Nam lại PR cho Trung Quốc. Chả ra làm sao cả.)

Phải nói rằng, bằng các hoạt động ngăn đập và chở dầu, nhà cầm quyền Trung Quốc đã biến các nước vùng hạ lưu thành con tin.

Sau khi triển khai mấy cái này, gã Trung Quốc to béo như dí thêm được một mũi dao nữa vào cổ Việt Nam và mấy cậu Đông Dương khác. Mấy anh phía dưới, muốn nuôi cá ba sa thì phải nhượng bộ thứ này thứ nọ, muốn trồng lúa cũng phải nhượng bộ thứ này thứ kia. Nói chung là Trung Quốc nắm được quá nhiều quân bài chủ, một khi có gì cần thương lượng.

Trong hoàn cảnh đó, các con tin cần có giải pháp để chống lại kẻ bắt cóc. Một trong các giải pháp đó đã được Tuổi Trẻ gợi ý. Giải pháp này thực ra không mới, nhưng sự gợi ý trên mặt báo chính thống ở Việt Nam lại là điều mới mẻ, dù sự gợi ý đó chỉ được thể hiện bằng hình thức bóng gió.

Giải pháp mà bạn Tuổi Trẻ đề cập - kết thân với giang hồ hảo hớn khắp nơi, siết chặt tình đoàn kết giữa các anh hàng xóm láng giềng thấp cổ bé họng, ăn nhậu với nhau đều đều - tuy hơi hao mồi, nhưng khả thi.

Nói tóm lại là, trong mọi trường hợp, hao mồi vẫn tốt hơn hao máu.

(Máu chứ kô phải tiết kanh à nha!)

Quan trọng là cái anh bị chèn ép này muốn hao cái gì mà thôi.


Hic!

23.5.09

Làm khó đồng chí Mác Kên?




Hic, cách đây một số ngày, lang thang trên mạng chơi bỗng lạc vào blog của anh Mác Kên (Mark Kent), Đại sứ Anh Quốc tại Hà Nội.

Thấy trên website của Đại sứ quán Anh ở Hà Nội có tấm bản đồ Việt Nam, trong đó có đầy đủ các đảo Phú Quốc, Côn Đảo, nhưng lại vắng bóng Hoàng Sa và Trường Sa, nên tôi mới có ý kiến với anh Kên. Ý kiến sau đó được nhiều bạn hưởng ứng. Xin trích ra ở đây:

Comments:

Thưa ngài Mark Kent, xin ngài lưu ý về tấm bản đồ Việt Nam được đăng ở trang này (trang chủ Đại sứ quán Anh ở Hà Nội): http://ukinvietnam.fco.gov.uk/en/ . Bản đồ này không có các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam ở Biển Đông. Kính đề nghị ngài bổ sung hai quần đảo đó vào bản đồ. Please include Spratly Islands and Paracel Islands in the map of Vietnam on your Embassy's homepage. Kindly, Mr. Do A Vietnamese citizen!

Posted by Mr. Do on tháng năm 16, 2009 at 06:29 CH BST #

Tôi rất thích nghe các đoạn phỏng vấn như thế này. Tuy nhiên nếu vào bằng trình duyệt fire fox thì sẽ không nghe được âm thanh. Xin cám ơn ông Mark Kent

Posted by Hoang Trung Kien on tháng năm 18, 2009 at 04:04 SA BST #

Please include Spratly Islands and Paracel Islands in the map of Vietnam on your Embassy's homepage. Kindly, Tue Hoan - A Vietnamese citizen!

Posted by Tue Hoan on tháng năm 18, 2009 at 08:53 SA BST #

Being a Vietnamese citizen, I strongly demand an answer from you, an ambassador, about your Embassy's homepage has not included Spratly Islands and Paracel Islands in the map of Vietnam.

Posted by Brisbane on tháng năm 18, 2009 at 09:15 SA BST #

I hope VN map on your embassy's homepage will include the two islands that belong to Vietnam. Best regards,

Posted by Mr. Den on tháng năm 19, 2009 at 10:32 SA BST #

Dear Sir, Being a Vietnamese citizen, I can't help being offended when seeing the map of Vietnam without Spratly Islands and Paracel Islands on the official website of British Embassy in Vietnam. I, therefore, highly entreat British Embassy in Vietnam to supplement the map with the above said Islands. Thanks and best regards,

Posted by Stranger by night on tháng năm 19, 2009 at 01:28 CH BST #

Gần đây, tôi nhận đuợc một vài bình luận về hình bản đồ Việt Nam trên website của Ðại sứ quán Anh tại Hà Nội ukinvietnam.fco.gov.uk. Tôi xin trả lời như sau: "Bản đồ trên website của các cơ quan đại diện ngoại giao Anh ở nuớc ngoài chỉ nhằm để chỉ dẫn vị trí của các cơ quan đại diện chứ không có ý nghia địa lý cũng như chính trị". Recently, I got some comments about the Vietnam map on the Embassy's website ukinvietnam.fco.gov.uk, my response would be: "Our website maps are meant to be an indicative guide to the location of our posts and have no further geographical or political significance".

Posted by Mark Kent on tháng năm 21, 2009 at 11:32 SA BST #

Ý kiến đầu tiên về chuyện này được đưa lên mạng vào ngày 16.5, đến ngày 21.5 thì anh Kên trả lời như trên (đoạn nền vàng), như vậy là cũng không nhanh mà cũng không quá chậm. Chả biết anh Kên có hỏi ý kiến thượng cấp bên Luân Đôn không.

Kent1 by you.

Tôi thấy ý kiến của anh Kên chưa thỏa đáng lắm, bởi dù mục đích là gì, việc anh vẽ bản đồ nước tôi mà thiếu chỗ này chỗ kia là không được.

Tôi bèn thử sang website của Đại sứ quán Anh ở Trung Quốc, thấy trên đó có một bản đồ Trung Quốc màu vàng, cũng không có các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, thậm chí còn không có cả Đài Loan (cả trang tiếng Trung lẫn trang tiếng Anh).

Kent3 by you.

Điều này cho thấy thái độ cẩn trọng của Vương quốc Anh (và có thể nhiều nước khác): không "dây dưa" tới những vùng đất mà theo họ là có tranh cãi về chủ quyền. Bởi nếu thể hiện Hoàng Sa và Trường Sa trên bản đồ Việt Nam thì Vương quốc Anh cũng có nghĩa công khai ủng hộ chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này. Đó là điều rất hệ trọng.

Sự thận trọng ngoại giao này là cần thiết, tất nhiền là cần thiết về phía nước Anh. Nhìn chung, thái độ của nước Anh được thể hiện qua các bản đồ Việt Nam và Trung Quốc là vô tư.

Tuy nhiên, về phía Việt Nam, chúng ta cũng có thể tiếp tục tác động tới Anh về cái bản đồ này. Dù khó mong muốn họ sẽ đưa Hoàng Sa và Trường Sa lên bản đồ, nhưng sự tác động của ta sẽ cho họ thấy lập trường của Việt Nam, có thể khiến họ càng quan tâm hơn tới chiện đảo điếc các thứ. Đó cũng là một cách để thế giới biết nhiều hơn về âm mưu bá quyền của Trung Quốc.

Hỡi những người Việt chính cống, hãy chụp mũ thật lực vào!!!!!!!!!!!!




"Nó vùng dậy với tất cả nỗi oan ức nghiệt ngã tuyệt đối không đời nào được phơi bày. Nó, con chuột cống, đang mang một mũi tên có lẽ là một chiếc đũa bếp sắt… chạy chạy qua qua lại lại như chứng nhân cho tất cả sự ngược đãi, độc ác, gạt gẫm, xỏ lá…”

Nguyễn Đức Sơn viết những dòng mở đầu của truyện ngắn Con chuột cống khi tôi chưa chào đời, nhưng cách đây vài ngày tôi mới được đọc. Cám ơn em Ki đã gửi link để tôi có cơ hội đọc một truyện ngắn hay đến thế.

Truyện kể về chàng sinh viên y khoa tên Luân vừa bước ra khỏi chợ Bến Thành với “hai trăm gờ ram thịt bò” trên tay chợt trông thấy đám đông tụ tập bên đường. Người la hét, kẻ vỗ tay, người reo hò tán thưởng. Đám đông mỗi lúc một dày đặc hơn, vì khách qua đường hiếu kỳ ghé lại. Luân trông thấy đám đông đang bu quanh một con chuột bị đâm xiên qua người bằng chiếc đũa sắt. Con chuột chạy qua chạy lại một cách vô vọng, trong khi hai kẻ chủ mưu vụ hành quyết dùng lửa đốt. Mục đích của hai kẻ này là khiến con chuột chết càng lâu càng tốt, để kéo dài sự đau khổ của con vật bẩn thỉu kia, cũng là để niềm phấn khích rất thú vật của đám đông kia được tiếp diễn dài dài. Thấy trò này tàn nhẫn quá, Luân đã ném đá cho con chuột chết thật nhanh để khỏi phải đau đớn. Thế là Luân bị bầy-thú-đám-đông kia, trong đó có cả những nhân viên công lực quyền uy, chửi rủa, mạt sát.

“Nhắm mắt lại, Luân ném mạnh hòn đá lên đầu con vật khốn đốn nhưng không trúng. Luân lại càng sôi máu hơn. Nó thấy quá bất lực và hét lớn.

"Tại sao các ông không giết ngay tức khắc?"

A ha! Ô hô! A ha ha! cả bọn con nít và cả người lớn ở khu Lê Lai lao xao. Mọi con mắt bỗng đổ dồn đến Luân. Luân hoàn toàn bị vây kín bởi một thông đồng đầy đặc, lấp kín và ngu xuẩn của đám đông. Luân không thoát ra được. Mấy nhân viên cảnh sát đang xem tiến về phía Luân:

"Ê cậu kia, cậu định làm loạn đây sao?"

"Không, tôi không phải ở đây. Tôi chỉ là một người đi đường. Tôi không thể chịu thấu cảnh dã man rừng rú phi pháp và cực kỳ vô nhân trong vụ hành quyết này nên tôi có thái độ, hành động và tôi can thiệp."

Cả đám đông cười ồ lên. A ha! Ô hô! A ha ha!

Đợi cho tiếng cười la của đám đông tan dần, viên cảnh sát với cấp bực cao và có vẻ học thức mới hỏi tiếp Luân, giọng mai mỉa, hằn học và khinh bỉ. Trên đời này có biết bao nhiêu kẻ nhân danh cho tối tăm, ngu xuẩn cũng vênh mặt khinh bỉ kẻ khác.

"Ông can thiệp cho con chuột?"

"Thì ông đã thấy."

"Tôi chưa nghe ai nói bênh vực cho một con chuột cống bao giờ, ở các nước văn minh Âu Mỹ, người ta cũng chỉ bênh vực cho những con vật hữu ích nào đó hay ít ra một thân xác to lớn nào đó."”

…………

“Luân bình tĩnh cho đến phút chót. Đám đông tan dần, tan dần, tan dần. Những người đến chậm đều tỏ vẻ muốn hiểu nguyên nhân và cảnh tượng xảy ra. Một ông người Bắc di cư hỏi:

"Cái gì vậy thưa các ông?"

Một ông khác cũng người Bắc di cư trong đám đông tỏ vẻ rất biết chuyện, lấy giọng kẻ cả, bề trên, đại diện cho đám đông, cho phán xét và tiếng nói cuối cùng, đáp rất ư là gọn:

"Một người điên khùng gì đó".

Luân im lặng, Luân im lặng, Luân im lặng. Luân là môt hòn núi ngầm. Biển đã tràn ngập lên người nó. Bão tố đã tràn ngập người nó đến muôn đời”.

Tôi đã đọc truyện ngắn này với một sự thích thú cao độ, vì tác giả viết về một cái gì rất gần gũi đối với tôi, mà nhất thời tôi chưa nhớ ra đó là gì.

Hôm nay, lên mạng Talawas, thấy cảnh người ta công kích Trương Thái Du, tôi chợt nhớ tới truyện ngắn Con chuột cống của Sơn Núi.

Cái mà Nguyễn Đức Sơn gọi là bầy-thú-đám-đông đã thể hiện rõ mồn một ở đây và vô vàn nơi khác, trên dải đất hình con cá ngựa ưỡn ngực ra Biển Đông này. Ném đá hội đồng, chụp mũ, đả kích cá nhân… nhân danh lòng yêu nước, nhân danh sự trăn trở với vận mệnh dân tộc, và nhân danh bất cứ gì tốt đẹp nhất mà người ta có thể nghĩ ra để triệt hạ người phản biện - những người như anh sinh viên Luân – là sở trường của chúng ta, những người Việt.

Tôi đã gặp trên Talawas, ông Phạm Toàn - một trong những người chủ trương trang Bauxitevietnam.info - mở màn phiên tòa đấu tố Trương Thái Du bằng những lời kết án nặng đô: "rắn độc", "đặc vụ", "sĩ quan quân báo", "ma chiến hữu"... Cổ súy cho ông Phạm Toàn là những tên tuổi mà, theo tôi, rất nổi tiếng và thuộc nhiều dòng khác nhau: Nguyễn Trọng Tạo, Đào Hiếu… Họ đấy, những con người hôm qua đã lên án bá quyền, lên án tấn công cá nhân, cổ súy cho phản biện, cho sự khác biệt về chính kiến, cho tự do sáng tác… Họ đấy, những con người vừa mới thực thi văn hóa phản biện trong vụ bauxite, vừa mới tố cáo trò chụp mũ của báo chí nhà nước và Bộ Công thương. Thì hôm nay, cũng chính họ đấy, lại vận ngay các chiêu thức tương tự để đả kích một người có ý kiến khác với mình.

Mà không chỉ Trương Thái Du bị đấu tố, trong thời gian gần đây, có rất rất nhiều người vì có tiếng nói “khác biệt” đã chịu những màn “búa rìu dư luận” tương tự. Trịnh Cung đã bị đấu tố trên báo chí nhà nước và bị ném đá tập thể trong blog Hội Ngộ Văn Chương, đến mức hành động vứt tác phẩm của Trịnh Cung xuống sông cũng được các vị đại trí thức, văn nghệ sĩ cổ vũ nhiệt liệt. Hồi trước, Nguyễn Hữu Liêm viết “Cái âm điệu tủi thân, bi đát” cũng từng bị người ta - những người luôn tự hào là chống cộng, là đấu tranh cho tự do Việt Nam - mạt sát là tay sai Cộng sản. Đỗ Kh. mới “tếu táo” về ngày 30.4 và tướng Nguyễn Ngọc Loan thì đã hứng chịu một màn xạ kích của rất rất nhiều người - đa phần là những người luôn hô hào dân chủ.

Nhớ năm xưa, những Nguyễn Hữu Đang, Phùng Quán, Trần Dần… vì không chịu thỏa hiệp với cái xấu, vì nhất quyết đứng lên để nói tiếng nói của mình, đã bao phen bị trù dập, chụp mũ, đánh hội đồng trên các phương tiện thông tin của Đảng. “Bè lũ Nhân văn – Giai phẩm”, “Bọn phản động Nhân văn – Giai phẩm”, “bọn Trốt Xì Kít”… là những cái mũ nặng như chì mà các tên tuổi lớn của nền văn học Việt Nam như Xuân Diệu, Nguyễn Đình Thi, Hoàng Trung Thông… đã chụp lên đầu các “bạn văn nghệ” của mình. Một màn đánh hội đồng nhằm vào những con người dũng cảm.

Tôi không so sánh Trương Thái Du với những người bị đấu tố trong vụ Nhân văn – Giai phẩm, nhưng tôi thấy sự giống nhau đến kỳ lạ của những người cầm đá đứng xung quanh con mồi và những người cầm mũ chụp xuống đầu con mồi, trong vụ việc ngày xưa và những vụ hôm nay. Giống nhau đến xót xa.

Ở xứ sở này – hay đối với những con người có cội nguồn từ xứ sở này, phản biện là một thứ văn hóa xa lạ, kể cả đối với những vị giáo sư, tiến sĩ, ngồi mòn đít trên cả ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa lẫn tư bản phương Tây. Trong khi đó, chụp mũ, đánh hội đồng, ném đá tập thể dường như là bản năng gốc, là phản xạ tự nhiên hay ít ra cũng là một thứ văn hóa đã thấm vào máu thịt của nhiều người, đáng buồn là rất nhiều người.

Chiến tranh, bom đạn, chất độc hóa học đã hủy diệt nhiều thứ trên đất nước này, nhưng riêng cái văn hóa chụp mũ, đánh hội đồng, ném đá tập thể thì dường như ngày càng sống mãnh liệt hơn. Mãnh liệt đến xót xa.

22.5.09

Cà khịa với đồng chí Mác Kên!!!!!!!!!!

Hic, cách đây một số ngày, lang thang trên mạng chơi bỗng lạc vào blog của anh Mác Kên (Mark Kent), Đại sứ Anh Quốc tại Hà Nội.
Thấy trên website của Đại sứ quán Anh ở Hà Nội có tấm bản đồ Việt Nam, trong đó có đầy đủ các đảo Phú Quốc, Côn Đảo, nhưng lại vắng bóng Hoàng Sa và Trường Sa, nên tôi mới có ý kiến với anh Kên. Ý kiến sau đó được nhiều bạn hưởng ứng. Xin trích ra ở đây:

Comments:

1. Thưa ngài Mark Kent, xin ngài lưu ý về tấm bản đồ Việt Nam được đăng ở trang này (trang chủ Đại sứ quán Anh ở Hà Nội): http://ukinvietnam.fco.gov.uk/en/ . Bản đồ này không có các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam ở Biển Đông. Kính đề nghị ngài bổ sung hai quần đảo đó vào bản đồ. Please include Spratly Islands and Paracel Islands in the map of Vietnam on your Embassy's homepage. Kindly, Mr. Do A Vietnamese citizen!
Posted by
Mr. Do on tháng năm 16, 2009 at 06:29 CH BST #

2. Tôi rất thích nghe các đoạn phỏng vấn như thế này. Tuy nhiên nếu vào bằng trình duyệt fire fox thì sẽ không nghe được âm thanh. Xin cám ơn ông Mark Kent
Posted by
Hoang Trung Kien on tháng năm 18, 2009 at 04:04 SA BST #

3. Please include Spratly Islands and Paracel Islands in the map of Vietnam on your Embassy's homepage. Kindly, Tue Hoan - A Vietnamese citizen!
Posted by
Tue Hoan on tháng năm 18, 2009 at 08:53 SA BST #

4. Being a Vietnamese citizen, I strongly demand an answer from you, an ambassador, about your Embassy's homepage has not included Spratly Islands and Paracel Islands in the map of Vietnam.
Posted by
Brisbane on tháng năm 18, 2009 at 09:15 SA BST #

5. I hope VN map on your embassy's homepage will include the two islands that belong to Vietnam. Best regards,
Posted by
Mr. Den on tháng năm 19, 2009 at 10:32 SA BST #

6. Dear Sir, Being a Vietnamese citizen, I can't help being offended when seeing the map of Vietnam without Spratly Islands and Paracel Islands on the official website of British Embassy in Vietnam. I, therefore, highly entreat British Embassy in Vietnam to supplement the map with the above said Islands. Thanks and best regards,
Posted by
Stranger by night on tháng năm 19, 2009 at 01:28 CH BST #

7. (Anh Kent trả lời): Gần đây, tôi nhận đuợc một vài bình luận về hình bản đồ Việt Nam trên website của Ðại sứ quán Anh tại Hà Nội ukinvietnam.fco.gov.uk. Tôi xin trả lời như sau: "Bản đồ trên website của các cơ quan đại diện ngoại giao Anh ở nuớc ngoài chỉ nhằm để chỉ dẫn vị trí của các cơ quan đại diện chứ không có ý nghia địa lý cũng như chính trị". Recently, I got some comments about the Vietnam map on the Embassy's website ukinvietnam.fco.gov.uk, my response would be: "Our website maps are meant to be an indicative guide to the location of our posts and have no further geographical or political significance".
Posted by
Mark Kent on tháng năm 21, 2009 at 11:32 SA BST #



Ý kiến đầu tiên về chuyện này được đưa lên mạng vào ngày 16.5, đến ngày 21.5 thì anh Kên trả lời như trên (đoạn màu đỏ), như vậy là cũng không nhanh mà cũng không quá chậm. Chả biết anh Kên có hỏi ý kiến thượng cấp bên Luân Đôn không.
Tôi thấy ý kiến của anh Kên chưa thỏa đáng lắm, bởi dù mục đích là gì, việc anh vẽ bản đồ nước tôi mà thiếu chỗ này chỗ kia là không được.
Tôi bèn thử sang website của Đại sứ quán Anh ở Trung Quốc, thấy trên đó có một bản đồ Trung Quốc màu vàng, cũng không có các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, thậm chí còn không có cả Đài Loan (cả trang tiếng Trung lẫn trang tiếng Anh).

Điều này cho thấy thái độ cẩn trọng của Vương quốc Anh (và có thể nhiều nước khác): không "dây dưa" tới những vùng đất mà theo họ là có tranh cãi về chủ quyền. Bởi nếu thể hiện Hoàng Sa và Trường Sa trên bản đồ Việt Nam thì Vương quốc Anh cũng có nghĩa công khai ủng hộ chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này. Đó là điều rất hệ trọng.
Sự thận trọng ngoại giao này là cần thiết, tất nhiền là cần thiết về phía nước Anh. Nhìn chung, thái độ của nước Anh được thể hiện qua các bản đồ Việt Nam và Trung Quốc là vô tư.
Tuy nhiên, về phía Việt Nam, chúng ta cũng có thể tiếp tục tác động tới Anh về cái bản đồ này. Dù khó mong muốn họ sẽ đưa Hoàng Sa và Trường Sa lên bản đồ, nhưng sự tác động đó sẽ cho họ thấy lập trường của Việt Nam, có thể khiến họ càng quan tâm hơn tới chiện đảo điếc các thứ. Đó cũng là một cách để thế giới biết nhiều hơn về âm mưu bá quyền của Trung Quốc.

Hỡi những người Việt chính cống, hãy chụp mũ thật lực vào!!!!!!!!!!!!

"Nó vùng dậy với tất cả nỗi oan ức nghiệt ngã tuyệt đối không đời nào được phơi bày. Nó, con chuột cống, đang mang một mũi tên có lẽ là một chiếc đũa bếp sắt… chạy chạy qua qua lại lại như chứng nhân cho tất cả sự ngược đãi, độc ác, gạt gẫm, xỏ lá…”
Nguyễn Đức Sơn viết những dòng mở đầu của truyện ngắn Con chuột cống khi tôi chưa chào đời, nhưng cách đây vài ngày tôi mới được đọc. Cám ơn em Ki đã gửi link để tôi có cơ hội đọc một truyện ngắn hay đến thế.
Truyện kể về chàng sinh viên y khoa tên Luân vừa bước ra khỏi chợ Bến Thành với “hai trăm gờ ram thịt bò” trên tay chợt trông thấy đám đông tụ tập bên đường. Người la hét, kẻ vỗ tay, người reo hò tán thưởng. Đám đông mỗi lúc một dày đặc hơn, vì khách qua đường hiếu kỳ ghé lại. Luân trông thấy đám đông đang bu quanh một con chuột bị đâm xiên qua người bằng chiếc đũa sắt. Con chuột chạy qua chạy lại một cách vô vọng, trong khi hai kẻ chủ mưu vụ hành quyết dùng lửa đốt. Mục đích của hai kẻ này là khiến con chuột chết càng lâu càng tốt, để kéo dài sự đau khổ của con vật bẩn thỉu kia, cũng là để niềm phấn khích rất thú vật của đám đông kia được tiếp diễn dài dài. Thấy trò này tàn nhẫn quá, Luân đã ném đá cho con chuột chết thật nhanh để khỏi phải đau đớn. Thế là Luân bị bầy-thú-đám-đông kia, trong đó có cả những nhân viên công lực quyền uy, chửi rủa, mạt sát.
“Nhắm mắt lại, Luân ném mạnh hòn đá lên đầu con vật khốn đốn nhưng không trúng. Luân lại càng sôi máu hơn. Nó thấy quá bất lực và hét lớn.
"Tại sao các ông không giết ngay tức khắc?"
A ha! Ô hô! A ha ha! cả bọn con nít và cả người lớn ở khu Lê Lai lao xao. Mọi con mắt bỗng đổ dồn đến Luân. Luân hoàn toàn bị vây kín bởi một thông đồng đầy đặc, lấp kín và ngu xuẩn của đám đông. Luân không thoát ra được. Mấy nhân viên cảnh sát đang xem tiến về phía Luân:
"Ê cậu kia, cậu định làm loạn đây sao?"
"Không, tôi không phải ở đây. Tôi chỉ là một người đi đường. Tôi không thể chịu thấu cảnh dã man rừng rú phi pháp và cực kỳ vô nhân trong vụ hành quyết này nên tôi có thái độ, hành động và tôi can thiệp."
Cả đám đông cười ồ lên. A ha! Ô hô! A ha ha!
Đợi cho tiếng cười la của đám đông tan dần, viên cảnh sát với cấp bực cao và có vẻ học thức mới hỏi tiếp Luân, giọng mai mỉa, hằn học và khinh bỉ. Trên đời này có biết bao nhiêu kẻ nhân danh cho tối tăm, ngu xuẩn cũng vênh mặt khinh bỉ kẻ khác.
"Ông can thiệp cho con chuột?"
"Thì ông đã thấy."
"Tôi chưa nghe ai nói bênh vực cho một con chuột cống bao giờ, ở các nước văn minh Âu Mỹ, người ta cũng chỉ bênh vực cho những con vật hữu ích nào đó hay ít ra một thân xác to lớn nào đó."”
…………
“Luân bình tĩnh cho đến phút chót. Đám đông tan dần, tan dần, tan dần. Những người đến chậm đều tỏ vẻ muốn hiểu nguyên nhân và cảnh tượng xảy ra. Một ông người Bắc di cư hỏi:
"Cái gì vậy thưa các ông?"
Một ông khác cũng người Bắc di cư trong đám đông tỏ vẻ rất biết chuyện, lấy giọng kẻ cả, bề trên, đại diện cho đám đông, cho phán xét và tiếng nói cuối cùng, đáp rất ư là gọn:
"Một người điên khùng gì đó".
Luân im lặng, Luân im lặng, Luân im lặng. Luân là môt hòn núi ngầm. Biển đã tràn ngập lên người nó. Bão tố đã tràn ngập người nó đến muôn đời”.

Tôi đã đọc truyện ngắn này với một sự thích thú cao độ, vì tác giả viết về một cái gì rất gần gũi đối với tôi, mà nhất thời tôi chưa nhớ ra đó là gì.
Hôm nay, lên mạng Talawas, thấy cảnh người ta công kích Trương Thái Du, tôi chợt nhớ tới truyện ngắn Con chuột cống của Sơn Núi.
Cái mà Nguyễn Đức Sơn gọi là bầy-thú-đám-đông đã thể hiện rõ mồn một ở đây và vô vàn nơi khác, trên dải đất hình con cá ngựa ưỡn ngực ra Biển Đông này. Ném đá hội đồng, chụp mũ, đả kích cá nhân… nhân danh lòng yêu nước, nhân danh sự trăn trở với vận mệnh dân tộc, và nhân danh bất cứ gì tốt đẹp nhất mà người ta có thể nghĩ ra để triệt hạ người phản biện - những người như anh sinh viên Luân – là sở trường của chúng ta, những người Việt.
Tôi đã gặp trên Talawas, ông Phạm Toàn - một trong những người chủ trương trang Bauxitevietnam.info - mở màn phiên tòa đấu tố Trương Thái Du bằng những lời kết án nặng đô: "rắn độc", "đặc vụ", "sĩ quan quân báo", "ma chiến hữu"... Cổ súy cho ông Phạm Toàn là những tên tuổi mà, theo tôi, rất nổi tiếng và thuộc nhiều dòng khác nhau: Nguyễn Trọng Tạo, Đào Hiếu… Họ đấy, những con người hôm qua đã lên án bá quyền, lên án tấn công cá nhân, lên tiếng cổ súy cho phản biện, cho sự khác biệt về chính kiến, cho tự do sáng tác… Họ đấy, những con người vừa mới thực thi văn hóa phản biện trong vụ bauxite, vừa mới tố cáo trò chụp mũ của báo chí nhà nước và Bộ Công thương. Thì hôm nay, cũng chính họ đấy, lại vận ngay các chiêu thức tương tự để đả kích một người có ý kiến khác với mình.
Mà không chỉ Trương Thái Du bị đấu tố, trong thời gian gần đây, có rất rất nhiều người vì có tiếng nói “khác biệt” đã chịu những màn “búa rìu dư luận” tương tự. Trịnh Cung đã bị đấu tố trên báo chí nhà nước và bị ném đá tập thể trong blog Hội Ngộ Văn Chương, đến mức hành động vứt tác phẩm của Trịnh Cung xuống sông cũng được các vị đại trí thức, văn nghệ sĩ cổ vũ nhiệt liệt. Hồi trước, Nguyễn Hữu Liêm viết “Cái âm điệu tủi thân, bi đát” cũng từng bị người ta - những người luôn tự hào là chống cộng, là đấu tranh cho tự do Việt Nam - mạt sát là tay sai Cộng sản. Đỗ Kh. mới “tếu táo” về ngày 30.4 và tướng Nguyễn Ngọc Loan thì đã hứng chịu một màn xạ kích của rất rất nhiều người - đa phần là những người luôn hô hào dân chủ.
Nhớ năm xưa, những Nguyễn Hữu Đang, Phùng Quán, Trần Dần… vì không chịu thỏa hiệp với cái xấu, vì nhất quyết đứng lên để nói tiếng nói của mình, đã bao phen bị trù dập, chụp mũ, đánh hội đồng trên các phương tiện thông tin của Đảng. “Bè lũ Nhân văn – Giai phẩm”, “Bọn phản động Nhân văn – Giai phẩm”, “bọn Trốt Xì Kít”… là những cái mũ nặng như chì mà các tên tuổi lớn của nền văn học Việt Nam như Xuân Diệu, Nguyễn Đình Thi, Hoàng Trung Thông… đã chụp lên đầu các “bạn văn nghệ” của mình. Một màn đánh hội đồng nhằm vào những con người dũng cảm.
Tôi không so sánh Trương Thái Du với những người bị đấu tố trong vụ Nhân văn – Giai phẩm, nhưng tôi thấy sự giống nhau đến kỳ lạ của những người cầm đá đứng xung quanh con mồi và những người cầm mũ chụp xuống đầu con mồi, trong vụ việc ngày xưa và những vụ hôm nay. Giống nhau đến xót xa.
Ở xứ sở này – hay đối với những con người có cội nguồn từ xứ sở này, phản biện là một thứ văn hóa xa lạ, kể cả đối với những vị giáo sư, tiến sĩ, ngồi mòn đít trên cả ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa lẫn tư bản phương Tây. Trong khi đó, chụp mũ, đánh hội đồng, ném đá tập thể dường như là bản năng gốc, là phản xạ tự nhiên hay ít ra cũng là một thứ văn hóa đã thấm vào máu thịt của nhiều người, đáng buồn là rất nhiều người.
Chiến tranh, bom đạn, chất độc hóa học đã hủy diệt nhiều thứ trên đất nước này, nhưng riêng cái văn hóa chụp mũ, đánh hội đồng, ném đá tập thể thì dường như ngày càng sống mãnh liệt hơn. Mãnh liệt đến xót xa.

20.5.09

Vũ khí của chúng ta...?

Để khẳng định chủ quyền đối với "quần đảo Tây Sa và Nam Sa", nhà cầm quyền Trung Quốc đã sử dụng một cuộc "tổng tiến công" với sự tham gia của quân đội, giới học giả và nhiều thành phân nhân dân khác nhau. Trong khi quân đội Trung Quốc liên tục thực hiện các hoạt động thị uy, xâm lấn thì giới học giả liên tục xây dựng cơ sở lý luận - trong đó có việc ngụy tạo tư liệu - để chức minh chủ quyền của nước này đối với các vùng biển đảo mà họ gọi là "Tây Sa và Nam Sa". Họ cũng tận dụng các phương tiện của truyền thông hiện đại như các website tự điển trực tuyến mở Wikipedia hoặc trang địa lý Google Earth để tuyên truyền cho chủ quyền của họ.
Người Trung Quốc còn ngụy tạo ra cổ thư, bản đồ cổ, tổ chức các cuộc hội thảo và lót phong bì cho chuyên gia nước ngoài để bảo vệ các luận điểm của nước này về chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa, tức bảo vệ lý thuyết lưỡi bò của họ.
Đáp trả lại cuộc tổng tấn công của Trung Quốc là các hành động, theo tôi, là khá manh mún của Việt Nam. Các hoạt động manh mún đó thường được thể hiện kiểu như thế này hoặc thế này. Đó là các hoạt động mang tính chất phong trào, tự phát.
Còn các hoạt động "cao cấp" hơn một tí, từ giới học giả chuyên sâu về vấn đề Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa, thì lại thường sa vào sự mất đoàn kết rất đáng ngại. Tôi không chống việc phản biện, nhưng kiểu cãi cọ chày cối thì tôi nghĩ không ích lợi chút nào trong việc bảo vệ quyền lợi của Việt Nam tại Biển Đông, đặc biệt là các vấn đề liên quan tới Hoàng Sa, Trường Sa. Ấy là tôi đang nghĩ tới cái cách mà ông Trương Nhân Tuấn phản bác lại lập luận của Dương Danh Huy, Phạm Quang Tuấn trên diễn đàn Talawas, hoặc cái cách mà ông Ngô Đức Thọ "trả lời" các phản biện của ông Phạm Hoàng Quân, hoặc phản ứng của ông Nguyễn Q. Thắng trước các phản biện của ông Phạm Hoàng Quân.
Theo dõi các cuộc tranh luận này, tôi nhận thấy hình như giới học giả Việt Nam không bao giờ chấp nhận phản biện. Cứ ai có ý kiến trái ngược với mình là giãy nãy lên, bất chấp lý lẽ, bất chấp đối thoại.
Phải nói là tôi rất thích thú khi chứng kiến màn phản biện của các ông Phạm Hoàng Quân hoặc blogger Dong A đối với các học giả Ngô Đức Thọ, Nguyễn Q. Thắng, hoặc các ông Dương Danh Huy, Phạm Quang Tuấn đối với Trương Nhân Tuấn. Tiếc là các diễn biến tiếp theo thì chẳng đáng để theo dõi chút nào.
Cũng do hay hóng hớt các cuộc tranh luận về Hoàng Sa - Trường Sa, hôm qua đi nhà sách, tôi có táy máy vác một cuốn sách nho nhỏ về nhà. Cuốn sách có nhan đề: "Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam". Cuốn sách này do Saigon Times Foundation phối hợp cùng Nhà xuất bản Trẻ thực hiện. Các tác giả toàn là những nhân vật tên tuổi: Nguyễn Nhã, Nguyễn Đình Đầu, Lê Minh Nghĩa (quá cố), Từ Đặng Minh Thu, Vũ Quang Việt.
Cái nhan đề sách, tên tuổi của nhà xuất bản cùng cái tổ chức phối hợp cũng như tên tuổi các học giả và các bài báo PR cho cuốn sách đã khiến tôi quyết định bỏ tiền ra mua cuốn sách này, những mong tìm được những điều mới mẻ trong chiến dịch bảo vệ chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa - Trường Sa. Cuốn sách này tôi mua ở nhà sách Nguyễn Văn Cừ, trên bìa có dán tem của Nhà xuất bản Trẻ cũng như mã vạch mã viếc, nên khả năng sách dỏm là rất thấp. (Nói thêm là cuốn sách này đã được VTV1 giới thiệu trong mục "Mỗi ngày một cuốn sách".)
Tuy nhiên, khi đọc được một vài trang của cuốn sách, vốn là tập hợp một số bài báo sơ sài của các tác giả, tôi không khỏi thất vọng vì những sai sót ấu trĩ và cách lập luận khá võ đoán ở một số điểm của các tác giả. Để đối đầu với đội quân hùng mạnh của Trung Quốc, chúng ta chỉ có những cuốn sách viết vội với rất nhiều sai sót như thế này.
Bằng chứng:


Ở trang 15, các tác giả sách ghi chú tấm hình trên là: Trung Quốc đã xây dựng sân bay trên đảo Hoàng Sa.
Thực ra, đây không phải là đảo Hoàng Sa (Pattle Island) mà là đảo Phú Lâm (Woody Island) thuộc quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands). Hình như các tác giả không phân biệt được các khái niệm "đảo" và "quần đảo".
Chưa hết, hãy xem 3 tấm hình sau:

Hình 1 (phía trên) - trang 41


Hình 2 (phía trên) - trang 23

Hình 3 (phía trên) - trang 40
Không cần phải tới tận nơi, tôi cũng có thể khẳng định các tấm hình trên là có vấn đề. Hình 1 và hình 2 rất khác nhau thì lại có cùng 1 chú thích, trong khi hình 3 và hình 2 là một (tất cả các chi tiết đều giống nhau - chú ý chiếc xe đạp) thì lại có chú thích khác nhau.
Cái hình nhà ngói với chiếc xe đạp dựng ở sân chính là hình trong bài này, một bài viết ca ngợi Tiến sĩ Nguyễn Nhã.

Nói chung là khi xem mấy hình này - trong sách và trên các báo - phải nói là tôi đã tá hỏa, vì không biết đâu là đâu, đâu là đúng, đâu là sai.

Thực ra, ở trang 58 (từ dòng thứ 7), tác giả Nguyễn Nhã có viết: "Tại cù lao Ré hiện vẫn còn Âm Linh Tự tức miếu Hoàng Sa, ở thôn Tây xã Lý Vĩnh tức phường An Vĩnh xưa và Âm Linh Tự ngoài trời ở xã Lý Hải tức phường An Hải xưa".

Đoạn này cho thấy hình 2 (trang 23) và hình 3 (trang 40) là cùng một cái miếu nhưng có 2 cái tên khác nhau, Âm Linh Tự cũng là miếu Hoàng Sa (lẽ ra ở ngay dưới hình tác giả phải chú thích có hai tên gọi). Nhưng dù có đoạn giải thích này rồi thì cái tính chất "có vấn đề" của 3 hình nói trên vẫn còn nguyên, mà sự giống nhau giữa chú thích của hình 1 và 2 (trong khi vật thể trong hình hoàn toàn khác nhau) là bằng chứng.

Một cuốn sách mỏng, chỉ có 225 trang, mà có chừng ấy sai sót (đó là tôi mới đọc lướt được khoảng 70 trang), thì cuốn sách ấy có đáng tin cậy không?

Ngoài những "lỗi hình ảnh" nói trên, còn có quá nhiều lỗi chính tả, nhiều câu cụt, câu què, và nhiều suy luận võ đoán, vô căn cứ khiến cuốn sách mất hẳn giá trị.
Ví dụ (Trang 46 - từ dòng 10 tới dòng 14): "Thời chúa Nguyễn, theo Phủ Biên Tạp Lục của Lê Quý Đôn quyển 3, có nhiều tổ chức dân binh như đội thủ ngự (đội coi về Tuy là dân binh nhưng đội cũng được tổ chức theo hình thức tổ chức quân sự của Đàng Trong."
Chả hiểu câu kéo nó thế nào nữa.
Hoặc cuối trang 43 đầu trang 44:
"Như thế, chúng ta có cơ sở kết luận đội Hoàng Sa ra đời sớm nhất từ thời chúa Nguyễn Phúc Lan (1635-1648), hay chắc chắn hơn là từ thời chúa Nguyễn Phúc Tần (1648-1687), bởi chính vào thời kỳ này, các thuyền của đội Hoàng Sa mới đi vào cửa Eo (Thuận An) và nộp sản vật tại chính dinh Phú Xuân. Nhưng dù ở thời Chúa Nguyễn nào thì thời điểm lập ra đội Hoàng Sa ít ra là vào nửa đầu thế kỷ XVII, hoặc nói như sử sách vào đầu thời chúa Nguyễn".
Bên trên anh viết: "từ thời chúa Nguyễn Phúc Lan (1635-1648), hay chắc chắn hơn là từ thời chúa Nguyễn Phúc Tần (1648-1687)" - tức là một khoảng thời gian kéo dài hầu như suốt thế kỷ XVII (từ 1635 tới 1687) - nhưng dưới thì anh nói rằng "ít ra là vào nửa đầu thế kỷ XVII". Quả là phán xét lung tung, tiền hậu bất nhất.

Đó chỉ là những ví dụ cơ bản nhất và dễ nhận thấy nhất đối với bất kỳ ai có chút tư duy. Người đọc nào chịu khó truy cứu các tài liệu liên quan và đọc kỹ hơn tôi chắc chắn còn phát hiện nhiều sai sót nữa.
Một tác phẩm có nhan đề như thế, được báo chí PR như thế, với các tác giả tên tuổi như thế, với các tổ chức, nhà xuất bản như thế mà phạm những lỗi ấu trĩ như thế thì sự nghiệp đòi lại Hoàng Sa và bảo vệ cũng như đòi lại Trường Sa trước đội ngũ học giả đầy mưu ma chước quỷ của Trung Quốc bao giờ mới thành công được?!!!!!!! (Nói thêm với mấy vị điểm sách: các vị ít nhất cũng phải dành mươi phút liếc qua cuốn sách mình điểm trước khi viết bài PR đăng báo, nhá!)
Đành rằng, cái tâm cho đất nước là tốt, nhưng cái tâm đó đi kèm sự thiếu hiểu biết, ấu trĩ và cẩu thả, thì chỉ có hại mà thôi.

Vũ khí của chúng ta...?




Để khẳng định chủ quyền đối với "quần đảo Tây Sa và Nam Sa", nhà cầm quyền Trung Quốc đã sử dụng một cuộc "tổng tiến công" với sự tham gia của quân đội, giới học giả và nhiều thành phân nhân dân khác nhau. Trong khi quân đội Trung Quốc liên tục thực hiện các hoạt động thị uy, xâm lấn thì giới học giả liên tục xây dựng cơ sở lý luận - trong đó có việc ngụy tạo tư liệu - để chức minh chủ quyền của nước này đối với các vùng biển đảo mà họ gọi là "Tây Sa và Nam Sa". Họ cũng tận dụng các phương tiện của truyền thông hiện đại như các website tự điển trực tuyến mở Wikipedia hoặc trang địa lý Google Earth để tuyên truyền cho chủ quyền của họ.

Người Trung Quốc còn ngụy tạo ra cổ thư, bản đồ cổ, tổ chức các cuộc hội thảo và lót phong bì cho chuyên gia nước ngoài để bảo vệ các luận điểm của nước này về chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa, tức bảo vệ lý thuyết lưỡi bò của họ.

Đáp trả lại cuộc tổng tấn công của Trung Quốc là các hành động, theo tôi, là khá manh mún của Việt Nam. Các hoạt động manh mún đó thường được thể hiện kiểu như thế này hoặc thế này. Đó là các hoạt động mang tính chất phong trào, tự phát.

Còn các hoạt động "cao cấp" hơn một tí, từ giới học giả chuyên sâu về vấn đề Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa, thì lại thường sa vào sự mất đoàn kết rất đáng ngại. Tôi không chống việc phản biện, nhưng kiểu cãi cọ chày cối thì tôi nghĩ không ích lợi chút nào trong việc bảo vệ quyền lợi của Việt Nam tại Biển Đông, đặc biệt là các vấn đề liên quan tới Hoàng Sa, Trường Sa. Ấy là tôi đang nghĩ tới cái cách mà ông Trương Nhân Tuấn phản bác lại lập luận của Dương Danh Huy, Phạm Quang Tuấn trên diễn đàn Talawas, hoặc cái cách mà ông Ngô Đức Thọ "trả lời" các phản biện của ông Phạm Hoàng Quân, hoặc phản ứng của ông Nguyễn Q. Thắng trước các phản biện của ông Phạm Hoàng Quân.

Theo dõi các cuộc tranh luận này, tôi nhận thấy hình như giới học giả Việt Nam không bao giờ chấp nhận phản biện. Cứ ai có ý kiến trái ngược với mình là giãy nãy lên, bất chấp lý lẽ, bất chấp đối thoại.

Phải nói là tôi rất thích thú khi chứng kiến màn phản biện của các ông Phạm Hoàng Quân hoặc blogger Dong A đối với các học giả Ngô Đức Thọ, Nguyễn Q. Thắng, hoặc các ông Dương Danh Huy, Phạm Quang Tuấn đối với Trương Nhân Tuấn. Tiếc là các diễn biến tiếp theo thì chẳng đáng để theo dõi chút nào.

Cũng do hay hóng hớt các cuộc tranh luận về Hoàng Sa - Trường Sa, hôm qua đi nhà sách, tôi có táy máy vác một cuốn sách nho nhỏ về nhà. Cuốn sách có nhan đề: "Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam". Cuốn sách này do Saigon Times Foundation phối hợp cùng Nhà xuất bản Trẻ thực hiện. Các tác giả toàn là những nhân vật tên tuổi: Nguyễn Nhã, Nguyễn Đình Đầu, Lê Minh Nghĩa (quá cố), Từ Đặng Minh Thu, Vũ Quang Việt.

Cái nhan đề sách, tên tuổi của nhà xuất bản cùng cái tổ chức phối hợp cũng như tên tuổi các học giả và các bài báo PR cho cuốn sách đã khiến tôi quyết định bỏ tiền ra mua cuốn sách này, những mong tìm được những điều mới mẻ trong chiến dịch bảo vệ chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa - Trường Sa. Cuốn sách này tôi mua ở nhà sách Nguyễn Văn Cừ, trên bìa có dán tem của Nhà xuất bản Trẻ cũng như mã vạch mã viếc, nên khả năng sách dỏm là rất thấp. (Nói thêm là cuốn sách này đã được VTV1 giới thiệu trong mục "Mỗi ngày một cuốn sách".)

Tuy nhiên, khi đọc được một vài trang của cuốn sách, vốn là tập hợp một số bài báo sơ sài của các tác giả, tôi không khỏi thất vọng vì những sai sót ấu trĩ và cách lập luận khá võ đoán ở một số điểm của các tác giả. Để đối đầu với đội quân hùng mạnh của Trung Quốc, chúng ta chỉ có những cuốn sách viết vội với rất nhiều sai sót như thế này.

Bằng chứng:

scan 04 by you.

Ở trang 15, các tác giả sách ghi chú tấm hình trên là: Trung Quốc đã xây dựng sân bay trên đảo Hoàng Sa.

Thực ra, đây không phải là đảo Hoàng Sa (Pattle Island) mà là đảo Phú Lâm (Woody Island) thuộc quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands). Hình như các tác giả không phân biệt được các khái niệm "đảo" và "quần đảo".

Chưa hết, hãy xem 3 tấm hình sau:

scan 03 by you.

Hình 1 (phía trên) - trang 41.

scan 01 by you.

Hình 2 (phía trên) - trang 23

Hình 3 (phía trên) - trang 40

Không cần phải tới tận nơi, tôi cũng có thể khẳng định rằng các tấm hình trên có vấn đề. Hình 1 và hình 2 rất khác nhau thì lại có cùng 1 chú thích, trong khi hình 3 và hình 2 là một (tất cả các chi tiết đều giống nhau - chú ý chiếc xe đạp) thì lại có chú thích khác nhau.

Cái hình nhà ngói với chiếc xe đạp dựng ở sân chính là hình trong bài này, một bài viết ca ngợi Tiến sĩ Nguyễn Nhã.

Nói chung là khi xem mấy hình này - trong sách và trên các tờ báo - phải nói là tôi đã một phen tá hỏa, vì không biết đâu là đâu, đâu là đúng, đâu là sai.

Thực ra, ở trang 58 (từ dòng thứ 7), tác giả Nguyễn Nhã có viết: "Tại cù lao Ré hiện vẫn còn Âm Linh Tự tức miếu Hoàng Sa, ở thôn Tây xã Lý Vĩnh tức phường An Vĩnh xưa và Âm Linh Tự ngoài trời ở xã Lý Hải tức phường An Hải xưa".

Đoạn này cho thấy hình 2 (trang 23) và hình 3 (trang 40) là cùng một cái miếu nhưng có 2 cái tên khác nhau, Âm Linh Tự cũng là miếu Hoàng Sa (lẽ ra ở ngay dưới hình tác giả phải chú thích miếu có hai tên gọi). Nhưng dù có đoạn giải thích này rồi thì cái tính chất "có vấn đề" của 3 hình nói trên vẫn còn nguyên, mà sự giống nhau giữa chú thích của hình 1 và 2 (trong khi vật thể trong hình hoàn toàn khác nhau) là bằng chứng.

Một cuốn sách mỏng, chỉ có 225 trang, mà có chừng ấy sai sót (đó là tôi mới đọc lướt khoảng 70 trang), thì cuốn sách ấy có đáng tin cậy không?

Ngoài những "lỗi hình ảnh" nói trên, còn có quá nhiều lỗi chính tả, nhiều câu cụt, câu què, và nhiều suy luận võ đoán, vô căn cứ khiến cuốn sách mất hẳn giá trị.

Ví dụ (Trang 46 - từ dòng 10 tới dòng 14): "Thời chúa Nguyễn, theo Phủ Biên Tạp Lục của Lê Quý Đôn quyển 3, có nhiều tổ chức dân binh như đội thủ ngự (đội coi về Tuy là dân binh nhưng đội cũng được tổ chức theo hình thức tổ chức quân sự của Đàng Trong."

Chả hiểu câu kéo nó thế nào nữa.

Hoặc cuối trang 43 đầu trang 44:

"Như thế, chúng ta có cơ sở kết luận đội Hoàng Sa ra đời sớm nhất từ thời chúa Nguyễn Phúc Lan (1635-1648), hay chắc chắn hơn là từ thời chúa Nguyễn Phúc Tần (1648-1687), bởi chính vào thời kỳ này, các thuyền của đội Hoàng Sa mới đi vào cửa Eo (Thuận An) và nộp sản vật tại chính dinh Phú Xuân. Nhưng dù ở thời Chúa Nguyễn nào thì thời điểm lập ra đội Hoàng Sa ít ra là vào nửa đầu thế kỷ XVII, hoặc nói như sử sách vào đầu thời chúa Nguyễn".

Bên trên anh viết: "từ thời chúa Nguyễn Phúc Lan (1635-1648), hay chắc chắn hơn là từ thời chúa Nguyễn Phúc Tần (1648-1687)" - tức là một khoảng thời gian kéo dài hầu như suốt thế kỷ XVII - nhưng dưới thì anh nói rằng "ít ra là vào nửa đầu thế kỷ XVII". Quả là phán xét lung tung, tiền hậu bất nhất.

Đó chỉ là những ví dụ cơ bản nhất và dễ nhận thấy nhất đối với bất kỳ ai có chút tư duy. Người đọc nào chịu khó truy cứu các tài liệu liên quan và đọc kỹ hơn tôi chắc chắn còn phát hiện nhiều sai sót nữa.

Một tác phẩm có nhan đề như thế, được báo chí PR như thế, với các tác giả tên tuổi như thế, với các tổ chức, nhà xuất bản như thế mà phạm những lỗi ấu trĩ như thế thì sự nghiệp đòi lại Hoàng Sa và bảo vệ cũng như đòi lại Trường Sa trước đội ngũ học giả đầy mưu ma chước quỷ của Trung Quốc bao giờ mới thành công được?!!!!!!! (Nói thêm với mấy vị điểm sách: các vị ít nhất cũng phải dành mươi phút liếc qua cuốn sách mình điểm trước khi viết bài PR đăng báo, nhá!)

Đành rằng, cái tâm cho đất nước là tốt, nhưng cái tâm đó đi kèm sự thiếu hiểu biết, ấu trĩ và cẩu thả, thì chỉ có hại mà thôi.

Ngông cuồng!




Đọc entry Phong trào bauxite của bác nớ, lòng tôi xốn xang khó tả. Cái tít của entry - một cách định danh mới cho các hoạt động phản đối việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên - làm tôi liên tưởng tới các phong trào trong lịch sử, như Cần Vương, Đông Du, Duy Tân, Nhân Văn - Giai Phẩm...

Xem xét kỹ lại diễn tiến của vụ việc, quả thực có thể thấy rằng những người phản đối và các hoạt động của họ đã dâng lên tới mức phong trào - theo nghĩa tương tự các ví dụ ở trên. Đây cũng là một bằng chứng - chứ không phải là dấu hiệu - cho thấy giới trí thức Việt Nam đã dấn thân hơn nữa vào các vấn đề chung của đất nước, của dân tộc.

Trước Phong trào bauxite, thời gian gần đây, đã có nhiều sự vụ cho thấy phản ứng của giới trí thức trước các vấn đề lớn là khá gay gắt, và ở một chừng mực nào đó, khá độc lập. Một cuốn Thơ Trần Dần bị “trục trặc ở khâu xuất bản”, trí thức cũng đã lên tiếng bằng thư ngỏ quy tụ chữ ký của đông đảo người quan tâm. Âm mưu Tam Sa của Trung Quốc đã được đáp trả bằng các cuộc xuống đường rầm rộ, nối tiếp là các trang thông tin đấu tranh cho chủ quyền dân tộc, như website Hoàng Sa, ra đời. Những hành động này chắc chắn có tác động ở một chừng mực nào đó đối với giới lãnh đạo Việt Nam, và, chắc chắn có ảnh hưởng mang tính truyền cảm hứng cho ngày càng nhiều trí thức cũng như người dân.

Từ các hoạt động đó, phong trào trí thức đã được nâng "lên một tầm cao mới" - chữ của Đảng - với sự ra đời của Phong trào bauxite. Phong trào này có một website làm "cơ quan ngôn luận" và liên tục đưa ra phản ứng tức thời trước các động thái của chính quyền.

Nhưng, dưới con mắt của bộ máy cầm quyền, có lẽ những người tham gia Phong trào bauxite đang ngày một quá trớn. Hết đòi hủy ngay các dự án bauxite lại đến đòi cách chức ông nọ bà kia, thậm chí cả trong những vấn đề không liên quan trực tiếp tới bauxite Tây Nguyên. Đại diện của Phong trào bauxite còn tranh thủ các cơ quan ngôn luận nước ngoài - trong đó có không ít cơ quan bị chính phủ Việt Nam ghét - để truyền đi thông điệp của mình.

Khi theo dõi cái Phong trào bauxite này, trong đầu tôi luôn có hình ảnh một ông lớn chốc chốc lại trợn mắt hét: Ngông cuồng! Được đằng chân lân đằng đầu đấy phỏng!?

Một năm về trước, có thằng bên Romania hỏi tôi rằng: "Ở nước mày có ai dám công khai kêu gọi tổng thống từ chức không?", tôi đã cự lại nó một trận, vì sự thực thì điều đó không hề hiện diện ở Việt Nam. Nhưng giờ đây, những thông điệp của Phong trào bauxite đã tiến gần tới mức đó.

Thế nên, đối với chính quyền, ngăn chặn Phong trào bauxite là một phản ứng tự vệ tự nhiên. Bản chất của bộ máy cầm quyền ở đây là - tôi gọi văn hoa tí - sự quyết đoán. Chuyện ý kiến ý cò, bàn tới bàn lui là điều khó được chấp nhận, nếu như không muốn nói là không thể chấp nhận, đối với giới lãnh đạo. Ở ta, không biết tự bao giờ, đã có khái niệm: "Tự do quá trớn", "Dân chủ quá trớn", là vì lẽ đó. Các cụ nhà ta thâm nho thật.

Việc chính quyền nhượng bộ Phong trào bauxite, giả sử xảy ra, sẽ tạo ra tiền lệ xấu. Sau này, bất cứ chuyện gì thì chính quyền cũng phải dè chừng "không thì cái đám tốn vải dài lưng ấy lại làm ầm lên thì mệt". Vô hình trung, Đảng và Chính phủ lúc đó sẽ luôn phải đối diện với một lực lượng tạm gọi là đối lập, khá hùng mạnh, dù là “đối lập trung thành” như cách định danh của tác giả La Thành. Lúc đó, cái quyền hô phong hoán vũ sẽ hao hụt đôi phần.

Thế nên, bằng mọi giá, phải dập tắt cái gọi là Phong trào bauxite. Tất nhiên, không thể dập bằng các công cụ bạo lực.

Tôi nhớ, sau một lần ái ân, Thị Nở đã khuyên nhủ Chí Phèo: "Thời đại ngày nay chứ đâu phải cái thuở rượu thịt chó của quan lớn đâu mà muốn giết ai thì giết". Mỗi thời, phải có những quyết sách khác nhau để giải quyết những vấn đề tương tự nhau.

Dập tắt bằng một công cụ phi bạo lực là giải pháp. Và một đòi hỏi cao hơn nữa, đó là dập tắt nhưng không khiến Phong trào bauxite bị bẽ mặt với cảm giác thất bại, bị đàn áp, vì, cảm giác đó sẽ châm ngòi cho những phản ứng bất lợi cho chính quyền.

Trong các sự vụ trước đây tình hình cũng tương tự. Ví dụ như vụ cuốn sách Thơ Trần Dần. Ban đầu là một quyết định được phang xuống cái rầm, bất chấp. Nhưng sau khi dân chúng phản ứng rần rần, ông nhà nước đã phải nhượng bộ. Nhượng bộ theo cách không làm bẽ mặt cả hai phía, tức là một quyết định phạt hành chính gì đó, dĩ hòa vi quý. Ông nhà nước không sai – luôn luôn như thế, nhưng mấy ông kiến nghị cũng cảm thấy tiếng nói của mình cũng có tí gờ ram.

Trong một trận đấu, tỉ số hòa bao giờ cũng ít có nguy cơ gây bạo động.

Với vụ bauxite, tính chất nghiêm trọng hơn, cho nên cũng cần phải có chiêu hóa giải mang tính chiến lược hơn.

Để chống lại Phong trào bauxite, ban đầu phía chính quyền đã sử dụng phương tiện thông tin đại chúng, trong đó có thể kể tới những chiến sĩ xung kích như Hà Văn ThịnhXuân Quang với các bài viết mang tính quy chụp. Tiếp đó là các công văn và phát biểu của giới lãnh đạo Bộ Công thương - vốn thường mang hai đặc tính: nặc danh và/hoặc quy chụp.

Những đòn phản công này có thể khiến một bộ phận nhân dân, vốn không có điều kiện tiếp cận vấn đề một cách đa chiều, nhìn vào Phong trào bauxite với con mắt nghi ngờ, oán trách.

Nhưng đó mới chỉ là màn ra mắt của những binh nhì trong đợt phản công lần thứ nhất. Đối với cái gọi là Phong trào bauxite, cần phải có một đòn dứt khoát hơn, uy lực hơn, đập tan những mầm mống làm loạn.

Và đòn này, hiển nhiên, tốt nhất, phải đến từ cơ quan lập pháp - được coi là đại diện cho toàn thể nhân dân, theo lý thuyết.

Trong số những kiến nghị của Phong trào bauxite, thì kiến nghị số 1 là: 1) Phải đưa vấn đề dự án bauxite Tây Nguyên ra trước Quốc Hội và mọi chủ trương liên quan phải được Quốc Hội quyết định.

Thì đây, lãnh đạo đã thể hiện tinh thần cầu thị, luôn lắng nghe ý kiến nhân dân (nhân dân ở đây là tầng lớp trí thức, tức nhân dân ưu tú), nhân dân muốn đưa ra quốc hội thì lãnh đạo ok thôi. Vậy là một trong những kiến nghị quan trọng nhất của Phong trào bauxite đã được lãnh đạo tiếp thu. Đối với những người kiến nghị, AQ một chút, có thể coi đây là thắng lợi vậy.

Nhưng mục đích cao nhất của những người kiến nghị là (kiến nghị số 2) thì e rằng... hơi khó à nha. Kiến nghị số 2 viết: 2) Dự án bauxite Tây Nguyên phải chính thức dừng ngay lại, có giám sát chặt chẽ cho tới khi Quốc Hội xem xét toàn bộ báo cáo tiền khả thi và đưa ra những phê chuẩn thích hợp. Kính mong Quốc Hội thấu suốt được tinh thần của đại đa số dân chúng không muốn dự án này tiếp tục vì tất cả những hệ lụy nặng nề của nó.

Tôi tưởng tượng có vị gầm lên thế này: Hừm, ngông cuồng! Các anh thu thập được mấy trăm mấy ngàn chữ ký mà dám nói là đại diện cho đa số dân chúng hử? Các anh nói vậy thì coi cái Quốc hội do dân bầu ra này là cái gì? Dân ở đây là hàng chục triệu cử tri, với tỉ lệ đi bầu luôn cao hơn 95% - bất chấp nắng mưa gió bão, bất chấp vùng sâu vùng xa.

Chính vì thế, một cuộc họp Quốc hội để bàn về vụ bauxite ư? OK thôi! Nhưng, cuộc họp này sẽ không bàn chuyện khai thác hay không khai thác, mà là khai thác thế nào.

Trên báo Tuổi Trẻ số ra ngày 19.5 và 20.5, có hai ông đại biểu có địa vị ở quốc hội đã nói như thế. Ông Trần Đình Đàn - Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội – nói cứng:"Chắc chắn Quốc hội ủng hộ chủ trương khai thác bô-xít". Phó chủ nhiệm ủy ban Kinh tế Quốc Hội - ông Lê Quốc Dung - vòng vo: “Đặc biệt, kỳ họp này QH sẽ xem xét một số vấn đề kinh tế - xã hội nổi lên như dự án khai thác bôxit ở Tây nguyên - một vấn đề được dư luận xã hội rất quan tâm. Dự án này đã triển khai nên QH sẽ trao đổi, thảo luận nhiều”. Trước đó, ngày 17.5, cũng trên báo Tuổi Trẻ, ông Dương Trung Quốc - một đại biểu Quốc hội có lai lịch gần gũi với giới trí thức – cũng đã nói thay quan điểm của "trên": “Trong thảo luận sẽ không đặt ra vấn đề làm hay không làm (khai thác bôxit ở Tây nguyên) mà làm thế nào cho tốt, cho đảm bảo đúng theo kết luận của Bộ Chính trị”.

Ai đó phê phán ông Dung, ông Đàn, ông Quốc nói ẩu, mấy ông cũng chỉ là những đại biểu Quốc hội đơn lẻ thôi, lấy tư cách gì mà nói thay lá phiếu của mấy trăm đại biểu khác khi Quốc hội chưa họp. Nhưng cái lập luận biện chứng này, e rằng, chỉ có thể ứng nghiệm ở nơi khác, chứ không phải chốn này. Bởi, ở chốn này, đó là những phát biểu mang tính định hướng. Định hướng dư luận và định hướng giới lập pháp. (Cho nên việc cụ Trọng từ chối giám sát vấn đề bauxite cũng là điều dễ hiểu và nhất quán, chỉ dở là hơi "lộ hàng" thôi).

Thế nên, kết cục của vụ này là, lãnh đạo tiếp thu kiến nghị 1 của Phong trào bauxite, còn kiến nghị 2 thì lãnh đạo cũng mở lòng, nhưng Quốc hội - đại diện cho toàn dân mà – đã bàn bạc và nhất trí ủng hộ. Toàn dân ủng hộ rồi thì cái lá đơn kiến nghị vài ngàn chữ ký kia có nghĩa lý gì. Toàn dân ủng hộ việc khai thác bauxite thì mấy anh kiến nghị đi ngược lại ý nguyện của toàn dân. Mấy anh về đóng cửa sám hối đi là vừa.

Danh chính ngôn thuận là vậy.

Đó là lối thoát.

Lối thoát đó không khiến Phong trào bauxite cảm thấy thất bại hoàn toàn, để mà ấm ức, để rồi bất mãn, mà bất mãn thì dễ khiến người ta manh động, quá khích, cực đoan; nhưng cũng không khiến Phong trào bauxite tự tin thái quá, được voi đòi Buôn Đôn. Sự lấn tới của phe đối lập, dù là đối lập trung thành, là một diễn tiến rất nguy hiểm. Cho sự quyết đoán của “trên”.

Tháng ba em theo mẹ ra đồng
Theo dấu chân Tàu đi đào bauxite

19.5.09

Ngông cuồng!


Tây Nguyên - nhưng con đường đất đỏ...

Đọc entry Phong trào bauxite của bác nớ, lòng tôi xốn xang khó tả. Cái tít của entry - một cách định danh mới cho các hoạt động phản đối việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên - làm tôi liên tưởng tới các phong trào trong lịch sử, như Cần Vương, Đông Du, Duy Tân, Nhân Văn - Giai Phẩm...
Xem xét kỹ lại diễn tiến của vụ việc, quả thực có thể thấy rằng những người phản đối và các hoạt động của họ đã dâng lên tới mức phong trào - theo nghĩa tương tự các ví dụ ở trên. Đây cũng là một bằng chứng - chứ không phải là dấu hiệu - cho thấy giới trí thức Việt Nam đã dấn thân hơn nữa vào các vấn đề chung của đất nước, của dân tộc.
Trước Phong trào bauxite, thời gian gần đây, đã có nhiều sự vụ cho thấy phản ứng của giới trí thức trước các vấn đề lớn là khá gay gắt, và ở một chừng mực nào đó, khá độc lập. Một cuốn Thơ Trần Dần bị “trục trặc ở khâu xuất bản”, trí thức cũng đã lên tiếng bằng thư ngỏ quy tụ chữ ký của đông đảo người quan tâm. Âm mưu Tam Sa của Trung Quốc đã được đáp trả bằng các cuộc xuống đường rầm rộ, nối tiếp là các trang thông tin đấu tranh cho chủ quyền dân tộc, như website Hoàng Sa, ra đời. Những hành động này chắc chắn có tác động ở một chừng mực nào đó đối với giới lãnh đạo Việt Nam, và, chắc chắn có ảnh hưởng mang tính truyền cảm hứng cho ngày càng nhiều trí thức cũng như người dân.
Từ các hoạt động đó, phong trào trí thức đã được nâng "lên một tầm cao mới" - chữ của Đảng - với sự ra đời của Phong trào bauxite. Phong trào này có một website làm "cơ quan ngôn luận" và liên tục đưa ra phản ứng tức thời trước các động thái của chính quyền.
Nhưng, dưới con mắt của bộ máy cầm quyền, có lẽ những người tham gia Phong trào bauxite đang ngày một quá trớn. Hết đòi hủy ngay các dự án bauxite lại đến đòi cách chức ông nọ bà kia, thậm chí cả trong những vấn đề không liên quan trực tiếp tới bauxite Tây Nguyên. Đại diện của Phong trào bauxite còn tranh thủ các cơ quan ngôn luận nước ngoài - trong đó có không ít cơ quan bị chính phủ Việt Nam ghét - để truyền đi thông điệp của mình.
Khi theo dõi cái Phong trào bauxite này, trong đầu tôi luôn có hình ảnh một ông lớn đập bàn trợn mắt hét: Ngông cuồng! Được đằng chân lân đằng đầu đấy phỏng!?
Một năm về trước, có thằng bên Romania hỏi tôi rằng: "Ở nước mày có ai dám công khai kêu gọi tổng thống từ chức không?", tôi đã cự lại nó một trận, vì sự thực thì điều đó không hề hiện diện ở Việt Nam. Nhưng giờ đây, những thông điệp của Phong trào bauxite đã tiến gần tới mức đó.
Thế nên, đối với chính quyền, ngăn chặn Phong trào bauxite là một phản ứng tự vệ tự nhiên. Bản chất của bộ máy cầm quyền ở đây là - tôi gọi văn hoa tí - sự quyết đoán. Chuyện ý kiến ý cò, bàn tới bàn lui là điều khó được chấp nhận, nếu như không muốn nói là không thể chấp nhận, đối với giới lãnh đạo. Ở ta, không biết tự bao giờ, đã có khái niệm: "Tự do quá trớn", "Dân chủ quá trớn", là vì lẽ đó. Các cụ nhà ta thâm nho thật.
Việc chính quyền nhượng bộ Phong trào bauxite, giả sử xảy ra, sẽ tạo ra tiền lệ xấu. Sau này, bất cứ chuyện gì thì chính quyền cũng phải dè chừng "không thì cái đám tốn vải dài lưng ấy lại làm ầm lên thì mệt". Vô hình trung, Đảng và Chính phủ lúc đó sẽ luôn phải đối diện với một lực lượng tạm gọi là đối lập, khá hùng mạnh, dù là “đối lập trung thành” như cách định danh của tác giả La Thành. Lúc đó, cái quyền hô phong hoán vũ sẽ hao hụt đôi phần.
Thế nên, bằng mọi giá, phải dập tắt cái gọi là Phong trào bauxite. Tất nhiên, không thể dập bằng các công cụ bạo lực.
Tôi nhớ, sau một lần ái ân, Thị Nở đã khuyên nhủ Chí Phèo: "Thời đại ngày nay chứ đâu phải cái thuở rượu thịt chó của quan lớn đâu mà muốn giết ai thì giết". Mỗi thời, phải có những quyết sách khác nhau để giải quyết những vấn đề tương tự nhau.
Dập tắt bằng một công cụ phi bạo lực là giải pháp. Và một đòi hỏi cao hơn nữa, đó là dập tắt nhưng không khiến Phong trào bauxite bị bẽ mặt với cảm giác thất bại, bị đàn áp, vì, cảm giác đó sẽ châm ngòi cho những phản ứng bất lợi cho chính quyền.
Trong các sự vụ trước đây tình hình cũng tương tự. Ví dụ như vụ cuốn sách Thơ Trần Dần. Ban đầu là một quyết định được phang xuống cái rầm, bất chấp. Nhưng sau khi dân chúng phản ứng rần rần, ông nhà nước đã phải nhượng bộ. Nhượng bộ theo cách không làm bẽ mặt cả hai phía, tức là một quyết định phạt hành chính gì đó, dĩ hòa vi quý. Ông nhà nước không sai – luôn luôn như thế, nhưng mấy ông kiến nghị cũng cảm thấy tiếng nói của mình cũng có tí gờ ram.
Trong một trận đấu, tỉ số hòa bao giờ cũng ít có nguy cơ gây bạo động.
Với vụ bauxite, tính chất nghiêm trọng hơn, cho nên cũng cần phải có chiêu hóa giải mang tính chiến lược hơn.
Để chống lại Phong trào bauxite, ban đầu phía chính quyền đã sử dụng phương tiện thông tin đại chúng, trong đó có thể kể tới những chiến sĩ xung kích như Hà Văn ThịnhXuân Quang với các bài viết mang tính quy chụp. Tiếp đó là các công văn và phát biểu của giới lãnh đạo Bộ Công thương - vốn thường mang hai đặc tính: nặc danh và/hoặc quy chụp.
Những đòn phản công này có thể khiến một bộ phận nhân dân, vốn không có điều kiện tiếp cận vấn đề một cách đa chiều, nhìn vào Phong trào bauxite với con mắt nghi ngờ, oán trách.
Nhưng đó mới chỉ là màn ra mắt của những binh nhì trong đợt phản công lần thứ nhất. Đối với cái gọi là Phong trào bauxite, cần phải có một đòn dứt khoát hơn, uy lực hơn, đập tan những mầm mống làm loạn.
Và đòn này, hiển nhiên, tốt nhất, phải đến từ cơ quan lập pháp - được coi là đại diện cho toàn thể nhân dân, theo lý thuyết.
Trong số những kiến nghị của Phong trào bauxite, thì kiến nghị số 1 là: 1) Phải đưa vấn đề dự án bauxite Tây Nguyên ra trước Quốc Hội và mọi chủ trương liên quan phải được Quốc Hội quyết định.
Thì đây, lãnh đạo đã thể hiện tinh thần cầu thị, luôn lắng nghe ý kiến nhân dân (nhân dân ở đây là tầng lớp trí thức, tức nhân dân ưu tú), nhân dân muốn đưa ra quốc hội thì lãnh đạo ok thôi. Vậy là một trong những kiến nghị quan trọng nhất của Phong trào bauxite đã được lãnh đạo tiếp thu. Đối với những người kiến nghị, AQ một chút, có thể coi đây là thắng lợi vậy.
Nhưng yêu sách tiếp theo của những người kiến nghị (kiến nghị số 2) thì e rằng... hơi khó à nha. Kiến nghị số 2 viết: 2) Dự án bauxite Tây Nguyên phải chính thức dừng ngay lại, có giám sát chặt chẽ cho tới khi Quốc Hội xem xét toàn bộ báo cáo tiền khả thi và đưa ra những phê chuẩn thích hợp. Kính mong Quốc Hội thấu suốt được tinh thần của đại đa số dân chúng không muốn dự án này tiếp tục vì tất cả những hệ lụy nặng nề của nó.
Tôi lại tưởng tượng hình ảnh một vị đập bàn trợn mắt: Hừm, ngông cuồng! Các anh thu thập được mấy trăm mấy ngàn chữ ký mà dám nói là đại diện cho đa số dân chúng hử? Các anh nói vậy thì coi cái Quốc hội do dân bầu ra này là cái gì? Dân ở đây là hàng chục triệu cử tri, với tỉ lệ đi bầu luôn cao hơn 95% - bất chấp nắng mưa gió bão, bất chấp vùng sâu vùng xa.
Chính vì thế, một cuộc họp Quốc hội để bàn về vụ bauxite ư? OK thôi! Nhưng, cuộc họp này sẽ không bàn chuyện khai thác hay không khai thác, mà là khai thác thế nào.
Trên báo Tuổi Trẻ số ra ngày 19.5 và 20.5, có hai ông đại biểu có địa vị ở quốc hội đã nói như thế. Ông Trần Đình Đàn - Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội – nói cứng:"Chắc chắn Quốc hội ủng hộ chủ trương khai thác bô-xít". Phó chủ nhiệm ủy ban Kinh tế Quốc Hội - ông Lê Quốc Dung - vòng vo: “Đặc biệt, kỳ họp này QH sẽ xem xét một số vấn đề kinh tế - xã hội nổi lên như dự án khai thác bôxit ở Tây nguyên - một vấn đề được dư luận xã hội rất quan tâm. Dự án này đã triển khai nên QH sẽ trao đổi, thảo luận nhiều”. Trước đó, ngày 17.5, cũng trên báo Tuổi Trẻ, ông Dương Trung Quốc - một đại biểu Quốc hội có lai lịch gần gũi với giới trí thức – cũng đã nói thay quan điểm của "trên": “Trong thảo luận sẽ không đặt ra vấn đề làm hay không làm (khai thác bôxit ở Tây nguyên) mà làm thế nào cho tốt, cho đảm bảo đúng theo kết luận của Bộ Chính trị”.
Ai đó phê phán ông Dung, ông Đàn, ông Quốc nói ẩu, mấy ông cũng chỉ là những đại biểu Quốc hội đơn lẻ thôi, lấy tư cách gì mà nói thay lá phiếu của mấy trăm đại biểu khác khi Quốc hội chưa họp. Nhưng cái lập luận biện chứng này, e rằng, chỉ có thể ứng nghiệm ở nơi khác, chứ không phải chốn này. Bởi, ở chốn này, đó là những phát biểu mang tính định hướng. Định hướng dư luận và định hướng giới lập pháp. (Trên tinh thần đó, việc cụ Trọng từ chối giám sát vấn đề bauxite là điều dễ hiểu và nhất quán, chỉ dở là hơi "lộ hàng" thôi).
Thế nên, kết cục của vụ này là, lãnh đạo tiếp thu kiến nghị 1 của Phong trào bauxite, còn kiến nghị 2 thì lãnh đạo cũng mở lòng, nhưng Quốc hội - đại diện cho toàn dân mà – đã bàn bạc và nhất trí ủng hộ mần bauxite (tức bác kiến nghị). Toàn dân ủng hộ rồi thì cái lá đơn kiến nghị vài ngàn chữ ký kia có nghĩa lý gì. Toàn dân ủng hộ việc khai thác bauxite thì mấy anh kiến nghị đi ngược lại ý nguyện của toàn dân. Mấy anh về đóng cửa sám hối đi là vừa.
Danh chính ngôn thuận là vậy.
Đó là lối thoát.
Lối thoát đó không khiến Phong trào bauxite cảm thấy thất bại hoàn toàn, để mà ấm ức, để rồi bất mãn, mà bất mãn thì dễ khiến người ta manh động, quá khích, cực đoan; nhưng cũng không khiến Phong trào bauxite tự tin thái quá, được voi đòi Buôn Đôn. Sự lấn tới của phe đối lập, dù là đối lập trung thành, là một diễn tiến rất nguy hiểm. Cho sự quyết đoán của “trên”.

Tháng ba em theo mẹ ra đồng
Theo dấu chân Tàu đi đào bauxite