
Cộng đồng mạng đang xôn xao vụ một nhà xuất bản Việt Nam tung ra cuốn "Ma chiến hữu" của Mạc Ngôn (ví dụ ở đây, ở đây).
Mạc Ngôn là một nhà văn quân đội của Trung Quốc, có nhiều tác phẩm hay, đặc biệt cuốn "Báu vật của đời". Theo tôi, "Báu vật của đời" là một cuốn rất đáng đọc đối với người Việt Nam, vì nó tái hiện lại một thời kỳ lịch sử đau thương của Trung Quốc, và cũng là của Việt Nam, bằng một bút pháp đặc biệt. Thế nên, việc thêm một cuốn sách nữa của nhà văn cỡ Mạc Ngôn được giới thiệu cho độc giả Việt Nam cũng là điều hợp lẽ, thậm chí đáng cổ vũ.
Tuy nhiên, vấn đề khiến nhiều người Việt trong cộng đồng mạng phẫn nộ ở đây là: nội dung của cuốn "Ma chiến hữu". Tôi chưa đọc cuốn này, nhưng theo như một số blogger thuật lại thì đó là cuốn sách ca ngợi binh sĩ Trung Quốc đã tham gia cuộc tấn công tàn bạo vào biên giới phía bắc của Việt Nam năm 1979.
"Một cuốn sách ca ngợi kẻ thù của Việt Nam" được nhà nước Việt Nam cho phép dịch ra và phổ biến ở Việt Nam. Đó là vấn đề mấu chốt gây phẫn nộ.
Tôi chưa đọc "Ma chiến hữu", nên bây giờ cứ tạm đưa ra giả thiết đây là cuốn sách "ca ngợi lính Tàu năm 1979".
Trong tất cả các vấn đề liên quan tới quan hệ Việt Nam - Trung Quốc, tôi tự thấy mình là một người theo chủ nghĩa dân tộc, có phần hơi cực đoan. Tôi luôn chống Trung Quốc. Tuy nhiên, trong trường hợp cuốn "Ma chiến hữu", tôi lại suy nghĩ khác. "Ma chiến hữu" là một cuốn tiểu thuyết, mà đã là tiểu thuyết thì nó chỉ là... tiểu thuyết. Cũng như phim truyện thì dù có đề tài như thế nào thì cũng chỉ là phim truyện mà thôi.
Tôi nhớ cách đây chưa lâu, có ông nhà văn gì đó viết một cuốn tiểu thuyết lịch sử về tướng Trần Quang Diệu với đoạn kết là hình ảnh một ông tướng Tây Sơn quỵ lụy, thế là bị mấy ông kiểm duyệt choảng cho một trận, nói bôi nhọ danh nhân. Mới đây có bà gì viết truyện về vợ chồng ông Nguyễn Trãi, nhà chức trách cũng cấm đoán vì tội phỉ báng danh nhân (đại khái thế!). Ông Đơn Dương ra nước ngoài đóng phim “phản động”, sau đó cũng hết đường về!
Trời ơi, cái thời đại gì thế này!?
Tiểu thuyết khác với sách lịch sử. Tiểu thuyết là con đẻ của nhà văn. Mà đã là con đẻ của nhà văn thì hình hài tiểu thuyết phải do nhà văn quyết định. Có ai lại đi bắt người khác mày phải đẻ cho tao một đứa con như thế này, như thế này, như thế này không?! Chắc chỉ có mấy người họ Tuyên tên Giáo thôi!
Tiểu thuyết chứ không phải sách lịch sử, sách giáo khoa, càng không phải là một cái bản đồ có ghi Tây Sa – Nam Sa là của Trung Quốc!
Với lập trường chống Trung Quốc, tôi thấy mình rất dễ đứng vào vị trí phải lên án cuốn "Ma chiến hữu" và lên án những người phổ biến cuốn sách này ở Việt Nam, nếu thực sự đó là một cuốn sách "ca ngợi lính Trung Quốc trong cuộc chiến 1979" như nhiều người nói. Nhưng mặt khác, khi làm vậy, tôi lại thấy mình là một quan chức tuyên giáo, hễ đọc cái gì đó trong sách là lại đỏ mặt, giật mình rồi cấm đoán lung tung.
Nếu chống lại "Ma chiến hữu", tôi sẽ tự đối lập với quan điểm bấy lâu nay của mình. Chống "Ma chiến hữu" tức ủng hộ việc kiểm duyệt, cấm đoán, tôi sẽ nói sao khi mấy cuốn sách như "Quần đảo ngục tù", "Trại súc vật"... bị cấm đoán ở Việt Nam? Sẽ nói sao khi những bộ phim bị cắt xén, khi những cuốn sách dịch bị chỉnh sửa? Sẽ nói sao về một thời bị đày đọa của Aleksandr Solzhenitsyn, Phùng Quán, Trần Dần...?
Nếu tố cáo Trần Trung Hỷ - người dịch cuốn này – có phải là tôi tự hạ mình ngang hàng với những kẻ từng phỉ báng Phùng Quán, Trần Dần...? Trần Trung Hỷ là một dịch giả. Công việc của ông là dịch lại một cách chính xác nhất những gì mà tác giả (gốc) muốn truyền đạt. Việc ông dịch một cuốn sách chống Cộng, chống dân tộc Việt Nam, hay chống Mỹ thì cũng chẳng khác gì nhau. Đó là chưa nói, nếu như thực sự đó là một cuốn sách chống lại đất nước Việt Nam, thì việc dịch nó ra cho người Việt đọc cũng rất có ích, hiểu rõ bụng dạ kẻ địch thì lo gì không đánh thắng.
Tôi sẽ chỉ chống Trần Trung Hỷ trong trường hợp ông ta giới thiệu rằng cuốn “Ma chiến hữu” ca ngợi người lính Trung Quốc anh hùng trong cuộc chiến năm 1979, rất hay, rất đúng, mời các bạn đọc, mại dô, mại dô! Tôi sẽ chỉ chống Trần Trung Hỷ trong trường hợp ông ta dịch sai ý tác giả gốc, vô tình hoặc cố ý.
Tự do xuất bản, tự do ngôn luận, tự do báo chí là những điều chúng ta hướng tới. Trên tinh thần đó, tôi không thấy mình có lý do để chống việc phổ biến một cuốn tiểu thuyết ở Việt Nam.
Vấn đề tôi chống ở đây là, trong khi "Ma chiến hữu" (với một nội dung có thể đụng chạm) được đường đường chính chính xuất hiện ở Việt Nam, thì hàng loạt cuốn truyện khác của chính người Việt Nam - với tinh thần phản chiến sâu sắc - lại không được phép xuất bản. Ví dụ như cuốn này. Ở một xứ sở mà ngay cả diễn văn của Tổng thống Mỹ Barack Obama cũng bị cắt xén thì cuốn “Ma chiến hữu” hay bài viết Hứa Thế Hữu lại xuất hiện một cách hoành tráng (tất nhiên, tiểu thuyết "Ma chiến hữu" và bài báo "Hứa Thế Hữu" là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau).
Đó là điều không thể chấp nhận!
Một điều không thể chấp nhận được nữa là cách giới thiệu của nhà xuất bản nọ trên cuốn "Ma chiến hữu". Lâu nay, những người mần công tác xuất bản ở Việt Nam cứ luôn muốn định hướng người đọc, giờ với "Ma chiến hữu", họ cũng làm điều tương tự. Nhưng vô hình trung, hành động của họ lại tung hô kẻ địch, vô tình cổ súy cho những "giá trị" (như họ tưởng) mà ngay cả đến Mạc Ngôn cũng không muốn thể hiện.
Đọc cuộc tranh cãi về "Ma chiến hữu", tôi thấy rằng có rất nhiều người từng chống chế độ kiểm duyệt ở Việt Nam, giờ lại quay sang hỏi: Kiểm duyệt ở đâu? Đó chẳng phải là mâu thuẫn với chính mình sao!?
Có vẻ như có quá nhiều cái bóng ma đang ám chúng ta, chứ không chỉ là “Ma chiến hữu”. Đó là bóng ma của một thói quen sợ bóng sợ gió, của định kiến, của quán tính chấp nhận tù đày và của rất nhiều thứ khác nữa mà tôi không đủ ngôn từ để đặt tên.
Cấm một cuốn tiểu thuyết ra đời là hành động độc tài, chỉ xảy ra trong chế độ độc tài.
Chúng ta luôn hô hào chống độc tài, nhưng chúng ta cũng cần phải nghĩ tới việc chống lại kẻ độc tài đang ngự trị trong cơ thể chúng ta.
Hic!
Tất cả chúng ta ghét độc tài.
Nhưng có lẽ chung sống với con ma đó quá lâu, chúng ta cũng đã mặc áo giấy tự bao giờ chẳng hay rồi!