31.1.09

Chỉ là chủ tịch thôi...




BBC vừa có bài "Đảng Cộng hòa Mỹ có tân chủ tịch" để nói về vị chủ tịch gốc Phi đầu tiên của Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa Mỹ. Gọi là chủ tịch đảng cho nó gọn nhẹ, chứ chức vụ này hoàn toàn không phải là "chủ tịch đảng Cộng hòa Mỹ" như hình dung thông thường của chúng ta về vị lãnh đạo cao nhất của một chính đảng, càng không phải là một vị trí quyền lực kiểu như tổng bí thư ở ta, ở Tàu hoặc ở Lào, Cuba. Vị trí này cũng không có quyền lực như chủ tịch đảng ở nhiều nước tư bản khác, như chủ tịch LDP ở Nhật Bản - nơi chủ tịch đảng cầm quyền làm thủ tướng. Chính vì thế mà chúng ta hiếm khi nghe nói về vị chủ tịch (Ủy ban Quốc gia) đảng Cộng hòa trong suốt 8 năm cầm quyền của ông George W. Bush - một đảng viên Cộng hòa. Và có lẽ rất ít người trong chúng ta biết được vị chủ tịch (Ủy ban Quốc gia) đảng Dân chủ Mỹ hiện nay là ai, dù rằng ai ai cũng biết đảng viên ưu tú Barack Obama của đảng này. Cũng chính vì thế mà sự kiện một gã gốc Phi trở thành chủ tịch (Ủy ban Quốc gia) đảng Cộng hòa không được báo chí bàn tán nhiều (chứ đừng nói đến một sự liên hệ với sự kiện Obama làm tổng thống).

Những điều trên xuất phát từ đặc thù của chính đảng ở Mỹ. Trong lòng quốc gia đồ sộ này, khái niệm một đảng Cộng hòa (thống nhất) và một đảng Dân chủ (thống nhất) là rất mơ hồ. Trên thực tế thì đảng Cộng hòa ở 50 bang của Mỹ là 50 đảng khác nhau. Đảng Dân chủ cũng tương tự thế. Các đảng này không có cơ chế kết nạp hay khai trừ đảng viên, không có một danh sách đảng viên cụ thể, cũng có nghĩa là không có bất kỳ một chế tài nào với đảng viên. Với cơ chế quyền lực phi tập trung, các đảng ở tiểu bang hoạt động độc lập (với nhau và với Ủy ban Quốc gia) về mọi mặt, từ tài chính tới tổ chức, bầu cử... Từ thực tế này người ta mới đẻ ra cái gọi là Ủy ban Quốc gia của đảng. Ủy ban này không phải là "cơ quan điều hành" của đảng (toàn quốc) như BBC nói. Ủy ban này hoạt động giống như một ủy ban đoàn kết của các hội đoàn. Nhiệm vụ chính của ủy ban là soạn cương lĩnh, tham gia tổ chức đại hội toàn quốc của đảng và hỗ trợ việc tranh cử khi các ứng viên lọt qua vòng sơ bộ. Vai trò của Ủy ban Quốc gia nói chung rất mờ nhạt và rất yếu. Quan hệ giữa Ủy ban Quốc gia với các đảng tiểu bang cũng rất yếu và mờ nhạt, mờ nhạt hơn rất nhiều so với quan hệ giữa chính quyền liên bang với chính quyền tiểu bang. Chính vì thế, chức danh Chủ tịch Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa mà ông da đen Michael Steele vừa giành được không phải là một sự kiện đình đám. Nó cũng không đến mức là một bước đột phá về dân chủ như bác tiến sĩ bên kia treo trên blast.

(Nói thêm: Khi cái ông thiểu số Michael Steele lên mần chức chủ tịch Ủy ban Quốc gia đảng Cộng hòa thì các bác hô là "bước đột phá của dân chủ Mỹ", nhưng khi đồng chí Nông Đức Mạnh của chúng ta - cũng dân tộc ít người nhá - lên làm lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam thì các bác chẳng có hô như thế. Các bác có cục thành kiến hơi bị to đấy. Hic!)

Bộ lọc vạn năng...




Vùng nhạy cảm, cấm có xem nhá, hic!

Hôm trước, trong một cuộc tán gẫu, mấy tay trùm sò của tổ hợp phát thanh - truyền hình KPBS ở San Diego mới hỏi tớ: "Bên mày có truyền hình vệ tinh không? Có coi được CNN International, BBC không?" Tớ nói có chứ. Bọn chúng ồ lên hay hè hay hè (mượn tục ngữ ông Lập phát). Tớ nói tiếp: "Nhưng cái kiểu truyền hình thế này được mấy công ty nhà nước cung cấp, chứ dân không được phép đứng ra hứng trực tiếp tín hiệu từ trên trời xuống đâu". Bọn chúng mới thế à thế à. "Thế có nghĩa là mấy công ty này cũng sẽ lọc nội dung, nghĩa là có kiểm duyệt?", một tay hỏi tiếp. Tớ ậm ừ, cũng có, nhưng mức độ thôi. Tớ minh họa cho bọn chúng thấy là cái phim Rambo II vẫn được STAR Movies phát ở Việt Nam đấy thôi, chứng tỏ là không có kiểm duyệt bàn tay sắt. Đấy là tớ nhớ vào khoảng cuối năm 2001 đầu 2002, khi coi STAR Movies qua dịch vụ của Saigontourist, tớ có xem cảnh tay biệt kích Sylvester Stallone bắn lính Việt Cộng chết như rạ. Trong phim này, mấy anh bộ đội Cụ Hồ nhà ta gái gú, cờ bạc tùm lum (chắc cờ bạc cũng kiểu như đám đồng đội của ông Bảo Ninh). Bọn chúng mới thế à thế à.

Lâu rồi không xem phim ảnh của bọn truyền hình tư bản. Mới tết rồi, rảnh rỗi nằm xem HBO với lại Cinemax mới thấy té ra mình bị lạc hậu quá trời. Xem Cinemax, đến phim Uncommon Valor, thấy mở đầu có cảnh bọn lính Mỹ bị pháo kích tơi tả hồi năm 1972 nhưng khi đang sướng thì truyền hình cắt cái rụp. Sau một hồi trục trặc thì thấy nhà đài thay thế bằng phim Days of Thunder (dịch là Những ngày sấm dậy), có tay Tom Cruise đua xe đua xiếc gì đó. Mấy hôm sau, thấy Cinemax vẫn giới thiệu Uncommon Valor sẽ được phát vào giờ ấy, phút ấy, nhưng cứ đến phim này là lại thấy cắt cái rụp, rồi Tom Cruise đua xe. Thấy chuyện này hay hay nên chủ trương theo dõi kỹ, sau phát hiện phim Sniper 3 cũng bị thay thế bằng một phim hài hước về một bọn cướp vớ vỉn nào đấy. Thì ra các bác nhà ta thấy Uncommon Valor và Sniper 3 là những bộ phim "chống Việt Nam" nên lọc đi cho nó lành. Trộm nghĩ nếu Rambo II bi giờ mà được phát chắc cũng bị lọc luôn. Té ra bộ lọc của nước ta ngày một hoàn hảo.

Trộm nghĩ, ngay cả diễn văn nhậm chức của ông Barack Obama cũng bị "biên tập", cả bài trả lời phỏng vấn báo nước ngoài của bác thủ tướng nhà ta cũng được rút gọn có chủ ý thì chuyện lọc mấy cái phim kia chỉ là trò nhãi nhép, đáng kể gì.

Các cụ nhà ta thường nói "gạn đục khơi trong". Các cụ nói cấm có sai.

Hic!

30.1.09

Ôi, Obama!




(Xóa cái cũ - mần lại cái này để xóa hơn 200 cái còm của tay HCM nào đó)

"Hãy nhớ rằng các thế hệ đi trước đã đánh bại chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản không chỉ bằng tên lửa và xe tăng, mà còn bằng những liên minh vững mạnh và niềm tin kiên định".

Đó là lời lẽ của tân Tổng thống Mỹ Barack Obama trong diễn văn nhậm chức hôm 20.1.2009.

Nghe những lời này, tôi chợt nhớ tới câu "Race mixing is communism" (Pha trộn sắc tộc là cộng sản) trong bảo tàng L.B.J ở Austin - Texas mà tôi có dịp ghé thăm cách đây chưa lâu. Đây là một câu khẩu hiệu phân biệt chủng tộc trong quá khứ ở tiểu bang Alabama. Trong câu này thì communism được sử dụng với nghĩa là cái gì đó thật xấu xa, đáng sợ, nguy hiểm đối với người Mỹ. Những kẻ phân biệt chủng tộc đã nắm bắt yếu tố sợ + ghét communism để nêu lên một khẩu hiệu như thế, nhằm kích động sự phân biệt chủng tộc.

Nếu như phân biệt chủng tộc đến bây giờ đã bị cả thế giới lên án, thì communism trong ý niệm của người Mỹ vẫn như xưa, đó là một cái gì đó rất xấu xa, đáng ghét, đáng sợ. Phát ngôn của ông Obama cho thấy điều đó.

Phát ngôn của Obama cũng cho thấy sự gần gũi với cương lĩnh của đảng Cộng hòa về ngăn chặn sự lan rộng của chủ nghĩa Mác để "giải phóng những ai còn bị giam cầm". Thực ra đây không phải là một mục tiêu mang tính đảng phái mà là mục tiêu thống nhất của người Mỹ. Chính trị Mỹ luôn đồng nhất khải niệm bảo vệ tổ quốc, bảo vệ hòa bình với chống cộng. Chưa bao giờ khác. Cũng chính vì lẽ đó, họ luôn coi cộng sản là một mối đe dọa, không là bạn.

29.1.09

Tết...




những lời chúc được nhân bản vô tính bằng công nghệ thời đi gi tồ gửi qua sóng điện thoại cầm tay

những màn hài kệch cỡm nhan nhản trên truyền hình cố truyền đi vài thông điệp hay ho nào đó

những chiếc bánh chưng được làm từ dây chuyền trong khu công nghiệp

những con gà tẩm đầy hóa chất đảm bảo vẫn tươi ngon sau một tuần nằm phơi mình giữa chợ

những chai rượu tây giá gần ngàn đô có chứa cồn trung quốc

tết đã đến và đã qua

vẫn như mọi năm

với những lời chúc đầy mưu toan và sáo rỗng và vô nghĩa và lặp lại

với những cú chạm ly chát chúa chứa ảo tưởng về sự xa hoa

ôi

tết

của thời đại a còng

của thời đại lưng còng

của thời đại nhân bản vô (nhân) tính

19.1.09

Tiếp quản phòng Bầu Dục...




Nhân dịp anh Bush rời Nhà Trắng, tớ vào tiếp quản phòng Bầu Dục phát.


Hic!

19.1...




ôi

những vùng biển xưa nhuộm đỏ

máu

những dải đất xưa thấm đỏ

máu

để hôm nay

những dòng sông quặn đỏ

bùn

Ngày 19.1...




Năm ngoái, nhân dịp xuân đến, tôi có làm được hai cuộc phỏng vấn chủ tịch các huyện đảo Cát Vàng và Cát Dài. Năm nay, vừa phôn lại cho hai đồng chí ấy nhưng một đồng chí thì ngoài vùng phủ sóng, đồng chí còn lại thì đang đi hội hoa xuân, không trả lời phỏng vấn.

Không gặp được các đồng chí ấy, đành lang thang một vòng trên mạng, thấy có một số lóc gơ bàn về chuyện mất Hoàng Sa hồi năm 1974, vào ngày này. Toàn những cảm xúc tiếc nuối, giận dữ, thất vọng.

Đọc mà thấy bồi hồi...

17.1.09

Trăng Tàn Trên Hè Phố




Trăng Tàn Trên Hè Ph

Tôi li gp anh người trai nơi chiến tuyến
Súng trên vai bướ
c lê qua đường ph
Tôi l
i gp anh gi đây nơi quán nh
Tu
i ba mươi mà ng như tr thơ
Nh
gì t ngày anh xa mái trường
Nh
gì t ngày anh vui lên đường
L
i gy v nhà anh hoa phượng thm
Màu xanh áo ngườ
i thương
N
ng chiu đp quê hương
Hay nh
c bun đêm sương

Tôi li gp anh tri đêm nay sáng quá
Ánh trăng như
hé cười sau ngàn
Tôi l
i gp anh đường khuya vui bước nh
K
nhau nghe chuyn cũ bao ngày qua
L
i gy v nhà anh hoa vn n
K
nim t ngày xưa chưa xóa m
Ánh đèn vàng ngoài ô v
n còn đó
B
n anh vn còn đây
S
ng cuc đi hôm nay
V
i bn mình đêm nay

Anh sng đi trai gia núi đi
Tôi viế
t bài ca xây đi mi
B
tre quê hương
Tay súng anh gìn gi
Tôi hát vang gi
a đi đ người vui

Thôi mình chia tay cu mong anh chiến thng
Ánh trăng khuya s
p tàn trên hè ph
Thôi mình chia tay r
i mai đây có v
Quà cho tôi anh nh
ghi bài thơ
N
ng đp ca bình minh đang hé ch
N
i bun vui bit ly chưa xóa m
Súng thù t
rng sâu vn còn đó
Đ
ng lưu luyến gì đây
Thôi b
n mình chia tay
Thôi b
n mình chia tay

Đây là một bài hát rất nổi tiếng của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ. Tôi đã nghe nó từ hồi còn ở quê cho tới lúc vào Sài Gòn. Sau này tôi còn nghe bài hát này ở nhiều nơi khác. Đôi lúc trong các cuộc nhậu, tôi và mấy ông bạn cũng hát bài này. Nhưng trong các bài viết đưa tin nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ qua đời, không thấy tờ báo nào kể tên nó.

Có lẽ nhân vật người lính trong bài hát là một binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa, hay còn gọi là lính ngụy. Tôi nói "có lẽ" vì không một câu chữ nào trong bài hát cho thấy điều đó. Có lẽ do nhân vật người lính này mà bài hát Trăng tàn trên hè phố không được báo chí tại Việt Nam nhắc đến khi đưa tin nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ qua đời. Có lẽ bài hát này vẫn chưa được phép phổ biến.

16.1.09

Con ma nhà họ Hiếp




Ở Hàn Quốc, nhà chức trách vừa khai trương một bệnh viện chuyên thiến những chuyên gia hiếp dâm, đặc biệt là mấy ông hiếp dâm trẻ em. Cứ ông nào phạm mấy tội này mà sợ tái phạm vì không kìm hãm được cái sự sung sướng của mình thì cứ vác ku tới bệnh viện cho bác sĩ cắt cái rụp. Hic, nói chơi vậy thôi, người ta thiến ở đây là thiến bằng liệu pháp hóa học, tức là chích mấy thứ thuốc, hócxìmôn hãm dương vô cho năng lực của các đồng chí Chim Đang Sung với lại Phắc Xong Giong, Cướp Xong Hiếp, Hiếp Xong Hiếp Típ giảm xuống.

Ở Ba Lan, chính phủ cũng đang soạn một dự luật cho phép buộc những kẻ ấu dâm phải qua một đợt "chữa trị bằng thuốc men", thực ra là dùng hóa chất để làm mất khả năng tình dục của các đồng chí Kutonhưphích, Móckurachích.

Ở nhiều nước phương Tây, các đồng chí Hiếp Xong Giong sau khi thụ án xong cũng vẫn phải đăng ký vào danh sách những người mang họ Hiếp, để sau đó dân chúng biết mà tránh xa. Nhiều nơi còn quy định những người mang họ Hiếp không được phép sống trong bán kính bao nhiêu cây số đó tính từ các nhà trẻ, trường mẫu giáo.

Ở ta thì tùy theo tình hình thực tế.

Chào mừng anh Chiến...




Ngày 17.1.2009, anh Nguyễn Việt Chiến đã được đặc xá. Rất nhiều người thân, bạn bè, đồng nghiệp, người dân đã tới đón anh Chiến. Vừa bước ra khỏi chốn lao tù, anh khóc òa lên. Trước tòa, anh đã không hề khóc mà dùng những lời lẽ cứng cáp để phản biện. Còn giờ đây anh khóc, những giọt nước mắt của hạnh phúc đoàn viên.

Chúc mừng anh. Vậy là anh được ăn tết ở nhà.

Mong anh sớm chuyển từ trạng thái nguyên nhà báo sang trạng thái nhà báo - hay nguyên nguyên nhà báo (nếu Nhà nước cho phép, tất nhiên!).

Cảm ơn Đảng và Nhà nước.

15.1.09

Chia cho anh...




Bên ni biên giới là nhà/Bên kia biên giới là nhà... anh hai

-------------------------------

Chia cho anh một đời tôi
Một cay đắng...một niềm vui ... một buồn
Chia cho anh...một đời xanh
Một cây si với...một cây bồ đề

...
Chia cho anh ... một đời thơ
Một đam mê... một dại khờ... một tôi*

Hôm nay, Vietnamnet đăng bài ni của đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị - Phó thủ tướng - Ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm. Bài viết như một lời giải thích chính thức với nhân dân về cái sự phân chia biên giới Việt - Trung vừa rồi. Bác Khiêm viết khá dài, diễn giải nhiều thứ, nhưng đại ý là những thỏa thuận biên giới vừa qua cũng dựa trên các thỏa thuận trong lịch sử (bác viết: theo nguyên tắc tôn trọng đường biên giới đã được hoạch định bởi các Công ước 1887 và 1895 do Chính phủ Pháp và nhà Thanh ký, và đã được phía Việt Nam và Trung Quốc đồng ý chấp nhận). Theo bác Khiêm thì với sự thay đổi của lịch sử, nhiều người đã hiểu sai về khái niệm của anh - của tôi "gây ra nhận thức khác nhau về đường biên giới ở một số khu vực..."

Trong bài này, chi tiết Việt Nam và Trung Quốc hợp tác cùng khai thác du lịch ở Thác Bản Giốc chỉ là chi tiết phụ, nhưng không hiểu sao các bác nhà ta lại giật lên làm tít. Cũng chẳng rõ tít này là của bác Khiêm hay do Vietnamnet đặt nữa.

Tôi cho rằng nó là phụ vì bác Khiêm viết thế này: "Hai bên cũng sẽ xem xét hợp tác khai thác tiềm năng du lịch Thác Bản Giốc và ký Thỏa thuận cấp Chính phủ về vấn đề này; thảo luận và ký một thỏa thuận cấp Chính phủ về việc thiết lập khu vực tự do đi lại cho tàu thuyền của cư dân biên giới tại khu vực cửa sông Bắc Luân."

Cái từ "cũng" cho thấy đây không phải là ý quan trọng của bài viết. Đoạn này nó cũng nằm áp chót, như một phần nói thêm của tác giả. Vậy nên nếu cái tít là do Vietnamnet đặt thì đây hẳn nhiên là một dụng ý của tờ báo. Còn nếu do bác Khiêm đặt thì không biết bác có ý gì.

Nói là ý phụ tức là nói theo cách trình bày của bác Khiêm. Còn thực ra đây là ý mà những người đọc bình thường quan tâm nhất. Vì trong khi mấy khái niệm phân mốc cắm cọc gì đó từ biên giới trên bộ tới vịnh Bắc Bộ là quá rối rắm, rất khó hình dung đối với những người đọc bình thường thì hình ảnh Thác Bản Giốc là một hình ảnh cụ thể. Ngọn thác vốn lâu nay đã hằn sâu trong tiềm thức của người Việt là thuộc chủ quyền của Việt Nam thì giờ theo như lời bác Khiêm nó đã chính thức thuộc sở hữu chung của hai người anh em Trung - Việt. Mặc dù ông anh Trung đã quản lý một phần lâu rồi nhưng đa số người Việt vẫn còn bán tín bán nghi, không biết hiện trạng cái thác đó nay như thế nào. Giờ thì đã rõ. Ta một nửa và ông anh kia một nửa.

Nhớ hồi nhỏ, mỗi khi tết đến, nhà thường mua lịch treo. Lịch phong cảnh thường có cái Thác Bản Giốc to đùng, nhiều tầng, trắng xóa, đẹp mê hồn. Giờ nếu có ai làm lịch về Thác Bản Giốc, chắc nó chỉ còn một nửa be bé mà thôi.

Đón xuân này ta nhớ xuân xưa...

* Thơ bác Tạo, nhạc bác Quang, em mạo muội sửa từ "em" thành từ "anh" cho nó hợp với đạo lý.

12.1.09

tản mạn về nụ hôn...




em ạ lúc chưa biết đến mùi yêu đương anh nghe người ta bảo rằng nụ hôn rất ngào ngọt như ông gì đó từng viết uống môi em ngọt mà khi anh hát lên cứ tưởng như mình đang uống nước mía vậy đó nhưng sau cái lần đầu hôn em mở ra những chuỗi ngày hôn hít triền miên tiếp nối anh chợt phát hiện ra rằng nụ hôn cũng có vô vàn mùi vị như chính bản thân tình yêu trăm ngàn sắc thái từ tình yêu kiểu cấu véo vô cùng lãng mạn của chí phèo thị nở tới tình yêu mãnh liệt trụi trần hùng hục của vàng anh việt dart vậy em có đồng ý với anh không

chẳng hạn như nụ hôn đầu tiên mà ta trao nhau vào buổi tối trời mưa lất phất trong con hẻm nhỏ nằm bên đường cống quỳnh anh thấy nó đậm đặc một mùi mắm tôm em ạ nó đậm đặc dư vị của mắm tôm dư âm của riềng sả chả chìa nhựa mận dồi lòng xáo măng hấp nướng mà em đã kịp mang theo sau khi ghé qua quán thanh xuân cùng anh chén tạc chén thù

chẳng hạn như nụ hôn thứ hai mà ta trao nhau vào buổi sáng vàng ươm hôm nào ở góc đường nguyễn huệ chỗ mà người ta thường làm phố hoa mỗi mùa xuân đến anh thấy nó thoang thoảng mùi thịt bò bánh phở phọt môn hàn the hoa hồi hoa quế hành tây tái nạm gàu gân vè bắp và cả nước tiết cùng hột gà nữa em có nhớ không

chẳng hạn như nụ hôn thứ bao nhiêu đó mà ta trao nhau trên chuyến đò đi từ cồn phụng trở lại mỹ tho hôm nào thì đậm đặc mùi mắm rất đặc trưng của món lẩu mắm miền đồng bằng sông cửu long nhiều lúa gạo trong cái vị ngột ngạt của mắm của cá ba sa cá lóc mực tôm của rau dút rau đắng của me chua của bùn đất phù sa nam bộ anh vẫn nhận ra cái mùi hôi hổi trong nước bọt của em hình như hôm đó em bị viêm họng cấp phải không vậy em vô vàn yêu dấu của anh

chẳng hạn như cái nụ hôn hôm nào mình trao nhau trên con đường phượng bay trước cổng đại nội huế em có nhớ không nó đậm đặc một mùi ruốc huế món ruốc màu nâu đỏ mà người ta thường hay ăn với trái vả và tai mép bò trộn cùng những trái ớt xanh cay xé lưỡi xé họng đó em đấy là anh chưa đủ tỉnh táo để nhận ra bên cạnh còn có cả cái vị mằn mặn ngai ngái rất đặc trưng của bún bò xứ huế mộng mơ

chẳng hạn như hồi tới mumbai em nhớ không chúng mình đã đứng bên bờ biển đục ngầu của thành phố và hôn nhau mát trời ông địa cái mùi vị của nụ hôn đó đến bây giờ vẫn còn vảng vất trong từng thớ thịt của anh em biết đó là mùi gì không đích thị là mùi cà ri chứ gì nữa bởi trước khi ra biển chúng mình đã tới khu phố bên cạnh nhà chung nơi ngày trước mẹ teresa từng lặng thầm làm việc để ăn món cà ri dê nguyên chất tươi ngon của đất nước tagor ghandi nehru taj mahal anh em vô cùng quý báu của chúng ta

chẳng hạn như nụ hôn mà chúng mình trao nhau trên cầu coronado ở san diego hôm nào nó có mùi vị gì em nhớ không đó là mùi hăng hắc của món tacos mà dân đội mũ rộng vành từ xứ sở xương rồng mang lên đầu độc hiệp chủng quốc hoa kỳ đó em cái mùi vị ấy nó mễ đến nỗi anh hôn em mà cứ ngỡ được hôn nàng Salma Hayek

ôi biết kể đến lúc nào mới xong em nhỉ những nụ hôn mùi rượu vang của pháp mùi cá ngừ sống của nhật mùi kim chi hàn quốc mùi đậu hủ thối của anh tàu khựa ôi chao có cả mùi dế cơm xào giòn của miên nữa vân vân và vân vân

em nhớ không cái nụ hôn cuối cùng mà mình trao nhau trong cái đêm sủng nước không hẳn là nước mưa đâu nhá đó là nụ hôn biệt ly nên mình đã thực hiện nó một cách sốt sắng đầy vũ lực tới mức anh suýt nghẹt thở mấy lần nhưng rồi anh vẫn vùng vẫy đứng lên vì anh biết rằng từ sau giờ phút đó mình sẽ chẳng còn được hôn nhau triền miên như trước nữa ôi cái nụ hôn ly biệt đó anh không còn nhớ nó có mùi vị gì cũng có thể nó không có mùi vị gì cả hay như người ta thường nói là nó vô vị

anh biết sau khi mình chia tay em đã vội vã sà vào vòng tay của một gã trai khác nhưng điều đó không hề hấn gì đối với một trái tim đã quá nhiều thương tích của anh và dù bất cứ chuyện gì xảy ra thì những nụ hôn mà mình đã trao nhau cùng với vô vàn mùi vị của nó vẫn ở mãi trong anh ở mãi cho tới cuối cuộc đời này tới tận thế giới bên kia

ôi

em yêu

11.1.09

rét Hà Nội




Trời Hà Nội rét đậm rét hại, thế mà cô gái này lại nỡ đày đọa cái hậu môn của mình như thế.

Thật là dã man!

Bà con cô bác cần lên án hành động này, một hành động vi phạm hậu môn quyền nghiêm trọng! Cần loại bỏ nó ra khỏi kho tàng văn hóa Việt Nam.

Hic!

sài gòn mùa đông




sài gòn độ này hơi bị lạnh

lấy nắng đâu mà gửi cho em

sắt se nhớ mùa đông ngoài ấy

nhớ đêm dài tay sưởi bàn tay

*

sài gòn độ này hơi bị lạnh

lấy nắng đâu mà gửi cho em

có phải em mùa đông ngoài ấy

thương anh nên gửi rét vô nam

9.1.09

That's why!




Năm 2008 vừa qua, làng báo Việt Nam có quá nhiều biến động. Tôi cũng ở trong cái làng đó, nên lòng không khỏi có những tâm tư.

Vừa rồi, nhân dịp có một số đồng chí thôi làm tổng biên tập mấy tờ báo lớn, dân báo chí cũng bàn tán xôn xao - tất nhiên là trên blog.

Việc có nhiều nhà báo lớn đem chuyện này lên tán trên blog và được dư luận chú ý, chứng tỏ đây là đề tài mà các nhà báo và dư luận Việt Nam quan tâm - đề tài nóng. Quan tâm nhưng không thể viết lên báo mà chỉ viết trên blog. Tự thân chuyện này nói lên nhiều điều. (Tôi nhớ lời than của bác này - một nhà báo lớn).

Hôm trước, khi nghe trên công bố quyết định đối với anh Khế, tôi có đứng lên giãi bày hai nỗi tâm tư của cá nhân. Thứ nhất, sự ra đi của anh Khế là một đòn nặng nề giáng vào sức mạnh của báo Thanh Niên. Thứ hai, cái cách ra quyết định của trên khiến tôi rất ư là hoang mang. Tôi trình bày: "Lâu nay chúng ta hay nói về dân chủ, rằng thì là dân biết, dân bàn... chúng ta hay nói về chống quan liêu, nhưng quyết định này, một quyết định liên quan tới tất cả chúng tôi, lại như từ đâu trên trời giáng xuống bất thình lình, chúng tôi không hề có cơ hội đưa ra ý kiến trước đó". Thực ra nói như vậy chỉ là giãi bày tâm tư thôi, chứ cũng chẳng phải ý kiến gì với cấp trên. Cái cơ chế của tổ chức là nó thế. Ý kiến với chả ý cò. Rách việc.

Hôm sau, thấy trên mạng người ta bàn tán xôn xao. Đa phần đều là những bài viết về công và tội những đồng chí vừa ra đi. Người hoan hỉ, kẻ đau buồn.

Người hoan hỉ vì một (hay một vài) nhân vật mà họ coi là xấu xa, họ ghét, họ đố kỵ... vừa bị thất thế, vừa bị đá văng khỏi cuộc chơi.

Kẻ đau buồn vì một (hay một vài) nhân vật mà họ mến yêu vừa phải ra đi.

Không thấy ai đau buồn vì cái cách ra quyết định như thế, như từ trên trời rơi xuống - vào bất cứ lúc nào và vào bất cứ ai, một lần nữa tô đậm cái thân phận của nhà báo.

Chợt nhớ, hồi trước, khi hai anh Hải - Chiến bị bắt và bị xét xử, các nhà báo đã dành nhiều thời gian (trên blog) để nói về việc hai anh ấy đã làm không đúng chức năng của một công cụ như thế nào, rồi rằng thì là mà trên đã đối xử không khéo với công cụ của mình như thế nào, rằng hai anh ấy chỉ có lỗi chứ không có tội. Vân vân và vân vân.

Tuyệt không có ai thắc mắc: Tại sao cứ phải là công cụ?

Tuyệt không có ai thấy rằng: Đấy là đòn đánh vào tất cả họ!

1.1.09

Nhục!




"Từ 1993, tôi đã quyết định không đi Nga và không ghé qua Nga vì thấy nhục khi nhìn cảnh hải quan và an ninh Nga "hành hạ" các hành khách Việt Nam trong đó có bản thân mình.

Không rõ từ đó đến nay có cải thiện gì không. Tháng 12.2008 đi hội thảo ở Đức về, Ts. Lê Đăng Doanh than phiền với chúng tôi: thật nhục khi vào sân bay Frankfurt. Hải quan Đức khám người Việt Nam chúng ta rất dữ, rất tỷ mỉ, từ hành lý đến dày dép và khám xét rất lâu. Ông bảo sở dĩ vậy là vì một tờ báo ở TP. Hồ Chí Minh đã khen công an cửa khẩu Việt Nam "giỏi hơn" các đồng nghiệp Đức vì đã phát hiện ra một số người mang ngoại tệ lậu với số lượng lớn từ Đức về mà phía bạn đã không thể phát hiện ra còn các đồng nghiệp Việt thì "tin thông hơn" nên đã tóm gọn. Chắc có lẽ các sân bay khác cũng mạnh tay hơn với người Việt Nam sau vụ này và các vụ "phi công" mang lậu ngoại tệ và hàng hóa, Czech ngưng cấp visa, PCI và buôn "sừng tê giác". Hay nếu họ không mạnh tay hơn thì người Việt đi qua đó cũng phải thấy ngượng. Quả là đáng xấu hổ..."

Những lời lẽ trên không phải của tớ. Đó là một đoạn trích (mở đầu) trong bài viết Lang thang vài nước Châu Âu của tiến sĩ Nguyễn Quang A trên một tờ báo uy tín của Việt Nam. Về cơ bản, tớ thấy những lời này cũng không khác câu nói của Tổng giám mục Kiệt hôm nào ở Hà Nội rằng, "Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên".

Hồi trước, câu nói ông Kiệt đã bị cắt xén và bản thân ông Kiệt bị đánh hội đồng tơi bời. Giờ thì một tiến sĩ lừng danh của Việt Nam là ông Nguyễn Quang A cũng kêu nhục, lại còn dẫn thêm lời "thú nhận nhục nhã" của một tiến sĩ lừng danh khác là ông Lê Đăng Doanh. Kêu bằng giấy trắng mực đen, có chấm có phết đàng hoàng, không lẫn vào đâu được, không thể cắt cúp tùy tiện và có chủ ý được. Thế mà chẳng thấy ai lên tiếng đấu tố hai ông tiến sĩ này. Dàn đồng ca ở đâu rồi không biết?!!!!

Lại hỏi, hồi trước khi ông Kiệt bị tố, sao không thấy hai ông A và Doanh lên tiếng nhể?! Các ông đồng cảm với ông Kiệt mà!

Hic!