29.7.09

Mưa


Một chiều xưa, Huế mưa mịt mù.
Ngồi bên em, bên tiếng dương cầm của Yoshiki và tiếng ca xé buốt của Toshi, tôi đã dự cảm được kết cục buồn sẽ đến, của cuộc tình non nớt ấy.
Tiếng dương cầm như những hạt mưa, thánh thót, mỗi lần rơi xuống là một lần nhói đau. Endless Rain, cơn mưa xứ Huế cũng vậy, “như chẳng tạnh bao giờ”, tôi nhớ một nhạc sĩ nào đó đã viết vậy.
Chiều nay Sài Gòn mưa, chợt gặp lại tiếng dương cầm của Yoshiki và tiếng hát của Toshi, thấy như buổi chiều xưa ùa về.
Em giờ đã thật xa.
Giấc mơ xưa đã tắt.
THE DREAM IS OVER.
Chỉ còn tôi bước trong mưa.
Và tiếng dương cầm thánh thót, mỗi lần rơi xuống là một lần nhói đau.
Yoshiki đã chơi đoạn cuối thật dài, như một nỗi đau không bao giờ dứt vậy.
Và tiếng hát của Toshi nữa. Thật chẳng dễ quên. Nó bủa vây lấy, bám riết lấy hồn người.
Ngày ấy, trong đám tang của hide, Yoshiki đã đệm dương cầm cho Toshi hát Endless Rain.
Có nhiều người đã tự tử theo hide. Lỗi một phần ở hide. Lỗi còn ở tiếng đàn nhói buốt của Toshiki và tiếng hát như xé lòng của Toshi.
Âm nhạc đôi khi có lỗi. Như trong trường hợp này.
THE DREAM IS OVER
koe ni naranai kotoba o kurikaeshite mo
takasugiru hai iro no kabe wasugi satta hi no
omoi o yume ni utsusu
UNTIL I CAN FORGET YOUR LOVE

No comments:

Post a Comment