
Lâu lắm rồi, tôi có viết entry này, giờ xới lên lại... cho vui:
"Giordano Bruno, sinh năm 1548 tại Ý, là linh mục nhưng đồng thời cũng là nhà thiên văn học, triết gia nổi tiếng. Ông là một trong những người đầu tiên chịu ảnh hưởng và ủng hộ mạnh mẽ thuyết Nhật Tâm (thuyết cho rằng Trái Đất quay quanh Mặt Trời) của Nicolaus Copernicus. Các tư tưởng triết học, vũ trụ của Bruno đi trước thời đại hàng trăm năm. Ông là người đầu tiên phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của các thiên cầu, đưa ra ý kiến là vũ trụ rộng vô biên, có các hành tinh chưa được khám phá, trên đó có sinh vật... Nhưng cũng vì nghiên cứu khoa học (lý thuyết của Bruno phản lại Kinh Thánh) mà ông đã bị Giáo hội La Mã buộc tội dị giáo. Ông phải chạy trốn khắp châu Âu để tránh bị hành hình. Cuối cùng, vào đầu năm 1600, ông đã bị Tòa án của Giáo hội La Mã kết án tử hình. Trước tòa, ông nói: "Thưa quý quan tòa, có lẽ khi tuyên bản án này, quý vị mang nỗi sợ hãi nặng nề hơn tôi". Ngày 17.2.1600, Bruno bước lên giàn hỏa thiêu của những người nhân danh Chúa. Ông trở thành người đầu tiên trong lịch sử "tử vì khoa học".
Sau Bruno một thời gian, nhà vật lý - thiên văn học người Ý Galileo Galilei (1564 - 1642) cũng có một số phận tương tự. Galilei là người đầu tiên sử dụng kính thiên văn để quan sát bầu trời. Sau khi thảo luận và xuất bản nhiều khám phá thu được nhờ kính thiên văn, bao gồm bằng chứng Trái Đất quay quanh Mặt Trời, Galilei bị Giáo hội La Mã kết tội dị giáo vì Giáo hội ủng hộ thuyết Địa tâm (Trái Đất do Thượng đế tạo ra, Trái Đất đứng yên và là trung tâm vũ trụ). Bị cấm thảo luận và in sách về lí thuyết "dị giáo", Galileo đã phản kháng và xuất bản cuốn "Đối thoại giữa hai hệ thống thế giới". Ông bị Tòa án Giáo hội kết tội dị giáo vào năm 1633 và bị quản thúc tại nhà cho đến cuối đời. Galilei còn bị Giáo hội cưỡng bức phải phủ nhận toàn bộ lý thuyết về vũ trụ của ông. Trong hoàn cảnh bi đát đó, ông đã thốt lên một câu nói bất hủ: "Eppur si muove!" (Dù thế nào thì Trái Đất vẫn quay).
Bị kết án, bị buộc phải phủ nhận chân lý, nhưng Bruno và Galilei đã trở nên bất tử. Các lý thuyết của họ đã được phổ biến rộng rãi và vẫn còn giá trị cho đến hôm nay. Còn "bản án" mà họ phải gánh chịu thì mãi mãi là một vết nhơ trong lịch sử Giáo hội La Mã.
Đây là hai trong số vô vàn những ví dụ minh chứng rằng bạo quyền không thắng được lẽ phải, không thắng được sự thật."
Sau Bruno một thời gian, nhà vật lý - thiên văn học người Ý Galileo Galilei (1564 - 1642) cũng có một số phận tương tự. Galilei là người đầu tiên sử dụng kính thiên văn để quan sát bầu trời. Sau khi thảo luận và xuất bản nhiều khám phá thu được nhờ kính thiên văn, bao gồm bằng chứng Trái Đất quay quanh Mặt Trời, Galilei bị Giáo hội La Mã kết tội dị giáo vì Giáo hội ủng hộ thuyết Địa tâm (Trái Đất do Thượng đế tạo ra, Trái Đất đứng yên và là trung tâm vũ trụ). Bị cấm thảo luận và in sách về lí thuyết "dị giáo", Galileo đã phản kháng và xuất bản cuốn "Đối thoại giữa hai hệ thống thế giới". Ông bị Tòa án Giáo hội kết tội dị giáo vào năm 1633 và bị quản thúc tại nhà cho đến cuối đời. Galilei còn bị Giáo hội cưỡng bức phải phủ nhận toàn bộ lý thuyết về vũ trụ của ông. Trong hoàn cảnh bi đát đó, ông đã thốt lên một câu nói bất hủ: "Eppur si muove!" (Dù thế nào thì Trái Đất vẫn quay).
Bị kết án, bị buộc phải phủ nhận chân lý, nhưng Bruno và Galilei đã trở nên bất tử. Các lý thuyết của họ đã được phổ biến rộng rãi và vẫn còn giá trị cho đến hôm nay. Còn "bản án" mà họ phải gánh chịu thì mãi mãi là một vết nhơ trong lịch sử Giáo hội La Mã.
Đây là hai trong số vô vàn những ví dụ minh chứng rằng bạo quyền không thắng được lẽ phải, không thắng được sự thật."
Tôi cũng nhớ tới entry này của bác Đông A:
"Người quân tử ở trong thiên hạ không tranh với ai, hợp quần với mọi người mà không bè đảng. Người quân tử nếu có tranh luận thì tranh luận vào vấn đề, luận điểm. Kẻ tiểu nhân khi tranh luận thì tranh luận ở ngoài vấn đề, luận điểm. Người quân tử đối với việc thiên hạ không chủ trương phải thế này hay phải thế khác, chỉ hợp nghĩa thì làm. Người quân tử không sợ người ta hiểu lầm mình, chỉ lo đạo của mình, chí của mình chưa đạt mà thôi. Người quân tử không sợ người ta chụp mũ, luôn luôn thận độc và răn mình. Kẻ tiểu nhân chỉ biết chụp mũ cho người khác và trách người.
Xem như thế để biết đâu là tiểu nhân, đâu là quân tử. Cái loại hương nguyện đúng là "đức chi tặc dã"."
"Kẻ tiểu nhân chỉ biết chụp mũ cho người khác và trách người"
ReplyDeleteVậy những kẻ không chỉ biết chụp mũ cho người khác mà còn không sợ người ta chụp mũ, bên cạnh đó kẻ ấy đôi khi còn biết tranh luận vào vấn đề, luận điểm thì gọi là loại người gì?
Ngoài tiểu nhân và quân tử ra còn có một loại nữa gọi là Ngụy quân tử. Loại này còn nguy hiểm và đáng khinh hơn tiểu nhân gấp bội phần. Nguy hiểm vì làm thiên hạ tưởng lầm mình là quân tử. Đáng khinh vì hành động tiểu nhân mà luôn giả dạng quân tử.
ReplyDeleteTrong truyện Tiếu Ngạo Giang Hồ có nhân vật Nhạc Bất Quần ngụy quân tử. Do luyện "Quỳ hoa" bảo điển (Tịch tà kiếm pháp) mà phải vung đao tự thiến mình. Thành ra một kẻ vừa là ngụy quân tử vừa là thái giám, thật đáng sợ vậy!
@Bác Bốp: Vậy bác có thể chỉ ra cách nhận biết Ngụy Quân Tủ được không ạ? Trong bộ "Tiếu Ngạo Giang Hồ" đến gần cuối người ta mới nhận ra chân dung của "Nhạc Truồng" (kỵ húy), đến lúc ấy thì mọi chuyện gần như ngã ngũ rùi.
ReplyDelete@Bác Đôn: Dễ nhận ra lắm!
ReplyDelete1) Kẻ ngụy quân tử lại thích nhận mình là quân tử
2) Kẻ ngụy quân tử lại thích mắng người khác là tiểu nhân
3) Kẻ ngụy quân tử lại thích tị nạnh với người quân tử. Thấy người quân tử sa cơ là lòng đắc chí mà quên rằng hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn
Ngoài ra kẻ ngụy quân tử mà còn tự cung như Nhạc Trần (không kỵ húy) thì càng dễ nhận: nói năng ẻo lả, thích hoa hòe hoa sói (!), nhìn mặt thì râu ria ko có một sợi, v.v.
kẻ ngụy quân tử thích tị nạnh với người quân tử.... thì okie
ReplyDeleteNhưng thích hoa hòe hoa sói đâu có luận điểm nào nói lên họ là kẻ ngụy quân tử hả bác bốp???
@Vũ: Hê hê, chiêu đó để nhận mặt kẻ ngụy quân tử mà thêm màn tự cung nữa !!!!
ReplyDelete