
Một người Kosovo hôn cờ Mỹ để tạ ơn sự ủng hộ của chính phủ Mỹ đối với tiến trình độc lập của Kosovo
Các nước cờ của Mỹ Sự kiện Kosovo đơn phương tuyên bố độc lập đã khiến sự chia rẽ trên thế giới càng trở nên trầm trọng.
Có thể thấy quá trình Kosovo đòi ly khai khỏi Serbia (trước đây là Nam Tư - cũ và mới, rồi sau đó là Serbia & Montenegro) đã có cội nguồn từ lâu. Tuy nhiên, việc Kosovo độc lập chỉ được hiện thực hóa khi có sự chống lưng của một số nước châu Âu và Mỹ.
Vậy tại sao Mỹ lại ủng hộ Kosovo độc lập?
Có thể nói khu vực Balkans có một vị trí chiến lược đặc biệt. Nó là nơi giao thoa giữa châu Âu, châu Á (bao gồm Trung Đông) và châu Phi. Nó tiếp giáp với gã khổng Nga thông qua Biển Đen. Vượt qua Biển Đen cũng là con đường ngắn nhất đến Trung và Tây Nam Á. Ngày trước, sự hiện diện của một nước Nam Tư theo phe XHCN cùng hàng loạt nước trong khối Đông Âu đã tạo ra một chuỗi tiền đồn cho Liên Xô. Việc chọc thủng hệ thống này là một ưu tiên của Mỹ trong thời Chiến tranh Lạnh.
Sau sự sụp đổ của Liên Xô và hệ thống XHCN ở đông Âu, kể cả Balkans, những quốc gia từng thuộc Liên bang Nam Tư đã rơi vào những cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn liên miên. Trong hoàn cảnh đó, Mỹ đã sử dụng NATO làm công cụ để "cắm rễ" tại Balkans. Và họ đã thành công khi kéo được một loạt quốc gia từng thuộc Nam Tư trước đây về phía họ.
Chỉ còn Serbia & Montenegro là cái gai cuối cùng Mỹ cần phải nhổ vì quốc gia này chưa bao giờ hướng về Mỹ mà ngược lại đang có xu hướng xích lại gần Nga hơn. Vì thế, chiến thuật của Mỹ cùng đồng minh châu Âu là phải tác động gây chia rẽ trong lòng Serbia & Montenegro. Bước một của họ đã thành công vang dội khi kích động được Montenegro tách khỏi cơ chế liên bang với Serbia vào năm 2006. Sự chia rẽ này khiến sức mạnh của Serbia hao hụt ít nhiều.
Sau sự kiện đó, Mỹ tiếp tục đẩy mạnh chiến dịch đưa Kosovo, vùng đất có tới 92% dân gốc Albania, ra khỏi Serbia.
Né phiếu phủ quyết
Lâu nay, thông thường một vấn đề như thế này cần phải được thông qua HĐBA LHQ. Trong hoàn cảnh Nghị quyết 1244 cho phép lực lượng LHQ (và NATO) đóng vai trò quản lý và bảo an Kosovo (ra đời vào năm 1999) vẫn còn hiệu lực thì những vấn đề liên quan tới số phận vùng đất này phải được quyết định ở HĐBA là lẽ đương nhiên.
Nhưng nếu đưa vấn đề Kosovo ra HĐBA, chắc chắn người Nga (và cả Trung Quốc) sẽ ném lên bàn những lá phiếu phủ quyết. Mà chỉ cần một lá phiếu phủ quyết thôi là cũng có thể khiến bất kỳ nghị quyết nào cũng không được thông qua, đằng này có tới hai phiếu phủ quyết của hai thành viên thường trực. Thế nên, Mỹ và các đồng minh châu Âu đã công khai ủng hộ việc giải quyết vấn đề Kosovo bên ngoài HĐBA.
Khi nhận được sự đảm bảo chắc chắn từ các đại gia như Mỹ, Anh, thì giới lãnh đạo Kosovo còn chờ gì nữa mà không tuyên bố độc lập.
Một quốc gia Kosovo thân Mỹ mọc lên ở vùng Balkans sẽ khiến nước Nga mất đi một vị trí chiến lược. Cái gai Serbia cũng sẽ yếu đi. Hành lang nối dài từ châu Âu sang Trung Đông của Mỹ sẽ được củng cố thêm. Trong lúc Mỹ và Nga đang bất đồng với nhau trong nhiều vấn đề, đặc biệt là vấn đề Iran và lá chắn tên lửa, việc thúc đẩy Kosovo tuyên bố độc lập được coi là một đòn nặng nề mà Washington giáng vào mặt Moscow.
Qua vụ việc Kosovo, Mỹ cũng muốn một lần nữa khẳng định rằng ý muốn của họ là tối thượng, là trên cả pháp luật.
Phản ứng khác nhau
Sau sự kiện Kosovo tuyên bố độc lập, một loạt nước đã vội vã lên tiếng công nhận, trong đó có Mỹ, Anh, Thổ Nhĩ Kỳ, Pháp và nhiều nước châu Âu khác.
Kế hoạch Kosovo độc lập là do Liên minh châu Âu (EU) và Mỹ chống lưng nên việc các quốc gia và liên minh này vội vã thừa nhận là không có gì lạ.
Thổ Nhĩ Kỳ thì nhân sự kiện này muốn lấy lòng các quốc gia châu Âu bởi họ đang muốn gia nhập EU.
Cũng có một loạt nước khác lên tiếng phản đối.
Serbia thì đương nhiên rồi.
Tiếp đến là Nga. Nga phản đối vì lợi ích của họ bị xâm phạm, khi một tiền đồn của Nga (có lẽ là tiền đồn cuối cùng) đang bị Mỹ "gặm nhấm". Công cuộc bình định châu Âu của Mỹ, đưa biên giới Mỹ tới sát nước Nga xem ra đang trên đà trở thành hiện thực. Việc Kosovo bất chấp luật pháp quốc tế đơn phương tuyên bố độc lập có thể là tấm gương để các khu vực ly khai trong lòng nước Nga như Bắc Ossetia, Chechnya, Ingushetia... noi theo. Sự mạnh lên ngày một đáng sợ của Mỹ cũng là điều bất lợi cho Nga. Đó là những lý do cơ bản khiến Nga phản đối.
Trung Quốc cũng có những lý do tương tự Nga dù Balkans không phải là vùng đất chiến lược của Bắc Kinh. Họ phản đối chủ yếu vì sợ những mối liên hệ giữa tuyên bố độc lập của Kosovo với vấn đề Đài Loan, Tây Tạng. Họ còn phản đối để khẳng định tư cách nước lớn của mình, khẳng định sự đối trọng với Mỹ.
Trong số các nước phản đối còn có Tây Ban Nha. Quốc gia này thuộc EU, lẽ ra phải tuân thủ chủ trương của EU, đứng ra công nhận Kosovo mới phải, tại sao lại phản đối? Thật dễ hiểu bởi vấn đề Kosovo cũng rất gần gũi với vấn đề xứ Basque (Basque Country) ở xứ sở đấu bò. Vùng đất Kosovo ly khai khỏi Serbia chỉ với một lý do duy nhất: nơi này có tới 92% dân số là người gốc Albania. Thế thì xứ Basque, với những sắc dân có nhiều khác biệt với phần còn lại của Tây Ban Nha, với một nền văn hóa rực rỡ nhiều bản sắc, với một ngôn ngữ riêng, sẽ có nhiều lý do hơn Kosovo để tuyên bố độc lập. Nếu chính phủ Tây Ban Nha công khai ủng hộ Kosovo độc lập, thế thì e rằng chiến dịch chống lực lượng ly khai xứ Basque của họ sẽ trở thành một cuộc chiến phi nghĩa. Tây Ban Nha không ủng hộ Kosovo độc lập là vì thế. Nhưng sự không ủng hộ này chỉ là lời nói bên ngoài, trong bụng giới lãnh đạo Tây Ban Nha thì trái ngược hoàn toàn.
Việt Nam, trong vai trò là thành viên không thường trực của LHQ, bắt buộc phải "có chính kiến" trong vấn đề này. Vì thế, sau khi Kosovo tuyên bố độc lập, Đại sứ Lê Minh Lương, đại diện Việt Nam tại HĐBA, đã lên tiếng: "Việt Nam đã luôn kiên trì quan điểm cho rằng bất cứ giải pháp nào cho Kosovo, kể cả qui chế tương lai của Kosovo, cũng phải phù hợp với các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, Hiến chương LHQ và các điều khoản trong Nghị quyết 1244 của HĐBA (10.6.1999) đã được các bên liên quan chấp nhận." Vẫn là kiểu "ngoại giao bóng gió" của Việt Nam, phản đối không nói phản đối mà nói kiểu vòng vo tam quốc và "kêu gọi các bên" hãy này hãy nọ. Nhưng qua tuyên bố này, cũng thấy tinh thần của Việt Nam là phản đối. Đây là phản ứng dễ hiểu, bởi đối với những vấn đề quốc tế dạng này, Việt Nam vẫn chưa thể quay lưng lại với "người anh" Trung Quốc và gã khổng lồ Nga, quốc gia cung cấp (bán) cho Việt Nam gần như toàn bộ hệ thống vũ khí chủ lực. Ngoài ra, Việt Nam cũng có một số vấn đề như nhà nước Đề Ga, Khmer Krom... nên việc phản đối là dễ hiểu.
Hiệu ứng domino
Liệu có một làn sóng đơn phương tuyên bố độc lập noi gương Kosovo?
Rất có thể.
Nga đã tuyên bố sẽ điều chỉnh chính sách đối với hai khu vực ly khai tại Gruzia là Nam Ossetia và Abkhazia. Nam Ossetia và Abkhazia là hai quốc gia độc lập trên thực tế (de facto independent republic) vì họ có chính quyền riêng (được Nga ủng hộ ngầm), có quân đội riêng dù vẫn ở trong lòng Gruzia. Máy bay của Tổng thống Gruzia có lần bay tới gần Nam Ossetia đã suýt phải lãnh đạn. Thế nên, sau khi Kosovo tuyên bố độc lập, lãnh đạo Abkhazia và Nam Ossetia đã vội vã đến Nga để bàn kế độc lập và sau đó có tổ chức họp báo với nhiều tuyên bố mạnh mẽ. Khả năng hai vùng đất này tách khỏi Gruzia đang ngày một gần hơn.
Tiếp theo đó, một số lãnh đạo Palestine cũng khẳng định sẽ đơn phương tuyên bố độc lập, đẩy tiến trình hòa bình Trung Đông đối mặt với nguy cơ mới.
Hướng đi tương tự có thể sẽ xuất hiện tại xứ Basque, một số khu vực ở nước Nga.
Điều này ít có khả năng xảy ra đối với Đài Loan, Tây Tạng trong tương lai gần vì Trung Quốc quá mạnh để Mỹ có thể đi một nước cờ liều lĩnh tương tự như Kosovo. Một số nơi ở Indonesia, vùng đông bắc Sri Lanka, miền nam Philippines, nam Thái Lan... thì từ chủ trương ly khai tới hiện thực một quốc gia độc lập còn rất xa vời.
Công lý của kẻ mạnh
Sự kiện Kosovo một lần nữa cho thấy công lý là của kẻ mạnh. Cơ quan LHQ, những văn bản gọi là luật pháp quốc tế trên thực tế sinh ra chỉ để phục vụ lợi ích của kẻ mạnh. Khi những thứ này cản trở lợi ích của kẻ mạnh thì ngay lập tức nó (chúng) bị kẻ mạnh chà đạp không thương tiếc. Mỹ từng nhiều lần bất chấp LHQ để thực hiện hành động của mình: chiến tranh Afghanistan, Iraq... và bây giờ họ một lần nữa lặp lại điều đó.
Công lý thuộc về kẻ mạnh đúng trên nhiều lĩnh vực. Các nước mạnh đã lập ra cái gọi là Hiệp ước cấm phổ biến hạt nhân để chỉ họ có quyền phát triển hạt nhân (kể cả vũ khí) nhằm thao túng thế giới. Họ đã lập ra các công ước cấm sử dụng mìn, bom bi (trong khi lại cho phép sử dụng bom mẹ, bom cha) để triệt tiêu sức đề kháng của các nước nhỏ.
Nói công lý thuộc về kẻ mạnh là vì lẽ đó.
Tương lai Kosovo
Một nước Kosovo độc lập với lãnh thổ khoảng 10.000 km2 (cây số vuông) và hai triệu dân, lại nằm hoàn toàn trong nội địa sẽ chỉ là hạt cát trong lòng châu lục thịnh vượng nhất hành tinh. Thế nên, Kosovo chỉ có ý nghĩa ở chỗ quốc gia này là một công cụ, một quân cờ cho người Mỹ thực hiện các nước đi chiến lược của mình mà thôi.
Xét cho cùng, đây cũng là điều tất yếu đối với các nước nhỏ, là bi kịch của các nước nhỏ.
Một khả năng nữa cũng được đặt ra là liệu sau khi độc lập, Kosovo với 92% dân số là người Albania có sáp nhập vào Albania hay không? Khả năng này có thể xảy ra dù LHQ từng cấm điều đó. Một khi mà Kosovo có thể đơn phương tuyên bố độc lập bất chấp Nghị quyết 1244 vẫn còn hiệu lực thì việc họ đi xa hơn nữa là hoàn toàn có thể.
Có thể nói, việc Kosovo tuyên bố độc lập đã tạo ra quá nhiều tiền lệ nguy hiểm. Nó cũng khiến sự chia rẽ trong lòng thế giới vốn dĩ đầy bất đồng này càng trầm trọng thêm.