31.1.08

Nhiệt liệt chào mừng




Một người Việt bắn vào đầu một người Việt, hình ảnh này đáng được "nhiệt liệt chào mừng"?

"Nhiệt liệt chào mừng 40 năm cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân Mậu Thân - 1968". Mấy ngày nay đường phố Sài Gòn đầy ắp những khẩu hiệu như thế. Chữ vàng, nền đỏ thật rực rỡ.

Sáng nay - 1.2.2008, TP.Hồ Chí Minh, một trong những tâm điểm của biến cố đẫm máu 40 năm về trước, đã tổ chức mít tinh rầm rộ nhân sự kiện này.

Hiển nhiên, Mậu Thân - 1968 - là một biến cố lịch sử của dân tộc, nó tạo ra một bước ngoặt lớn của cuộc chiến tranh Việt Nam.

Nhưng đó không phải là một sự kiện để 40 năm sau người ta có thể hô vang "nhiệt liệt chào mừng". Bởi đó là một trong những bi kịch khủng khiếp nhất, đau thương nhất trong lịch sử chiến tranh của đất nước từng trải qua trăm ngàn cuộc chiến tàn khốc này.

Không thể quên biến cố đẫm máu đó nhưng càng không thể "mừng" vì dân tộc từng trải qua một sự kiện như thế.

Trở lại đảo Ba Bình...




(Đảo Ba Bình có cây cối khá um tùm, với các công trình quân sự được xây dựng kiên cố)

Sự kiện Tổng thống Đài Loan Trần Thủy Biển chuẩn bị đi thăm đảo Ba Bình (do Đài Loan chiếm đóng, thuộc quần đảo Trường Sa) và máy bay C-130 của Đài Loan đáp thử xuống hòn đảo này đã làm dấy lên một cuộc tranh luận ở trên mạng. Trên các diễn đàn và blog, dân Việt đã bàn cãi rất nhiều vấn đề liên quan tới việc Đài Loan chiếm đóng đảo Ba Bình.

Trong bài viết này, tôi sẽ tập trung bàn về những vấn đề sau:

1. Đảo Ba Bình bị Đài Loan chiếm như thế nào và vào lúc nào?

2. Tại sao Đài Loan ở cách xa Trường Sa tới 1.600 km mà vẫn đòi chủ quyền đối với quần đảo này?

3. Giới thiệu về đảo Ba Bình.

1. Về quá trình Đài Loan chiếm đóng đảo Ba Bình:

Trên Báo Tuổi trẻ số ra ngày 31.1.2008, Tiến sĩ Nguyễn Nhã - một nhà khoa học suốt đời nghiên cứu về Hoàng Sa và Trường Sa - cho biết:

Năm 1946, vào lúc Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo đang bận đối phó với cuộc chiến tranh toàn diện sắp xảy ra thì hạm đội của Trung Hoa Dân Quốc (tức Trung Quốc của Tưởng Giới Thạch) tới đảo Hoàng Sa và đổ bộ lên đây ngày 29-11.

Khi phát xít Nhật đầu hàng đồng minh, kết thúc Thế chiến 2, quân Tưởng Giới Thạch được giao phó giải giáp quân Nhật từ vĩ tuyến 16 trở ra Bắc theo hiệp định Postdam đã lại chiếm giữ đảo Phú Lâm (Ile Boisée - thuộc quần đảo Hoàng Sa) vào cuối năm 1946 và đảo Ba Bình (Itu Aba - thuộc quần đảo Trường Sa) vào đầu năm 1947.

Chính phủ Pháp chính thức phản đối sự chiếm đóng bất hợp pháp trên của Trung Hoa Dân Quốc và ngày 17.10.1947, thông báo hạm Tonkinois của Pháp được phái đến Hoàng Sa để yêu cầu quân Trung Hoa Dân Quốc rút nhưng họ không rút. Pháp gửi một phân đội lính trong đó có cả quân lính "quốc gia Việt Nam" đến đóng một đồn ở đảo Pattle (Hoàng Sa).

Ngày 14-10-1950, Chính phủ Pháp chính thức chuyển giao cho chính phủ Bảo Đại quyền quản lý các quần đảo Hoàng Sa.

Đến năm 1950, khi quân Trung Hoa Dân Quốc đã rút khỏi Hoàng Sa và Trường Sa và hòa ước San Francisco buộc Nhật từ bỏ sự chiếm đóng hai quần đảo này, thì Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Trần Văn Hữu của chính phủ Bảo Đại đã tuyên bố rằng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh thổ Việt Nam. Sau năm 1950, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa không còn quân nước ngoài chiếm đóng ngoài lực lượng trú phòng Việt Nam của chính quyền Bảo Đại.

Hiệp định Genève ký kết năm 1954 chấm dứt chiến tranh ở Đông Dương, công nhận độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và thống nhất của nước Việt Nam. Điều 1 qui định đường ranh tạm thời về quân sự được ấn định bởi sông Bến Hải (ở vĩ tuyến 17). Đường ranh tạm thời này cũng được kéo dài ra trong hai phần bằng một đường thẳng từ bờ biển ra ngoài khơi theo điều 4 của hiệp định. Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ở biển Đông ở dưới vĩ tuyến 17 sẽ đặt dưới sự quản lý hành chính của phía chính quyền quản lý miền Nam.

Như thế, quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa được đặt dưới sự quản lý hành chính của chính quyền Việt Nam cộng hòa, lúc ấy hai quần đảo này chưa có sự chiếm đóng của bất cứ quân đội nước nào ngoài quân đội Pháp.

Ngày 1.6.1956, Ngoại trưởng chính quyền Việt Nam cộng hòa Vũ Văn Mẫu ra tuyên bố tái khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Ngày 22.8.1956, lực lượng hải quân của chính quyền Việt Nam cộng hòa đã đổ bộ lên các hòn đảo chính của nhóm Trường Sa, dựng một cột đá và trương cờ. Tháng 10.1956, hải quân Đài Loan đến chiếm đảo Ba Bình (Itu Aba) và họ đã xây dựng căn cứ quân sự trên đảo."

Như vậy, thời điểm mà Đài Loan chính thức chiếm đảo Ba Bình (họ gọi là đảo Thái Bình) là vào năm 1956, sau khi đã chiếm đảo này một lần vào năm 1947. Từ đó đến nay, Đài Loan không ngừng củng cố sức mạnh quân sự đối với hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa này.

Thông tin mà tiến sĩ Nguyễn Nhã cung cấp cũng trùng với một tài liệu tương tự của nhà biên khảo Trương Nhân Tuấn (Pháp) mà tôi đã trình bày trước đây (xem chỗ này, phần comment).

2. Đảo Đài Loan hiện nay ở cách quần đảo Trường Sa khoảng 900 hải lý, tương đương khoảng 1.600 km. Vậy cớ gì họ lại đòi chủ quyền ở quần đảo này?

Trước hết, xin được tái khẳng định rằng việc Đài Loan chiếm đảo Ba Bình và đòi chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa là hành động ngang ngược, bất chấp công pháp quốc tế, tương tự như hành động của Trung Quốc (Cộng sản) vậy thôi.

Còn chuyện Đài Loan chiếm và đòi chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa thì xuất phát từ vấn đề lịch sử. Chính phủ Đài Loan hiện tại là "hậu duệ" của Trung Hoa Dân Quốc trước đây (được thành lập vào năm 1912). Trung Hoa Dân Quốc (Republic of China) trước đây bao gồm cả Đại lục và Đài Loan. Sau khi xảy ra nội chiến Quốc Dân Đảng - Cộng Sản, phe Tưởng Giới Thạch (Quốc Dân Đảng) thất trận, phải chạy ra Đài Loan và lập chính phủ ở đó vào năm 1949.

Đài Loan, nếu xét là một quốc gia với lãnh thổ như hiện tại (tức chỉ gồm một hòn đảo lớn và vài đảo nhỏ ở cách xa Trường Sa 1.600 km), thì không có cớ gì để đòi chủ quyền tại Trường Sa. Nhưng vì trong lịch sử họ từng là nước Trung Hoa Dân Quốc (tức bao gồm cả Trung Quốc rộng lớn) nên việc họ đòi chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa là đại diện cho nước Trung Quốc rộng lớn này. Điều đó giải thích vì sao lập trường, quan điểm về chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa của Trung Quốc (CHND Trung Hoa - People's Republic of China) và Đài Loan (Republic of China) hiện nay nhìn chung là giống nhau.

3. Giới thiệu về đảo Ba Bình:

Đảo Ba Bình thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Đảo này có tên quốc tế là Itu Aba, mà theo học giả Vương Hồng Sển là tên mà một quan chức người Pháp đặt cho đảo theo tên của hai người hầu ở trong nhà: Chị Tư và Anh Ba. Người Pháp gọi Chị Tư và Anh Ba không được chuẩn nên nó thành ra là Itu Aba.

Đảo Ba Bình được Đài Loan và Trung Quốc gọi là Taiping dao (đảo Thái Bình), là đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa, diện tích khoảng 50 ha (0,5 km2). Theo các tài liệu phổ biến hiện nay thì Ba Bình là đảo duy nhất có nước ngọt ở Trường Sa. Tuy nhiên, trên Báo Thanh Niên ngày 16.4.2007, tác giả Lưu Quang Phổ có viết: "Xưa, chỉ có cát sỏi và nước mặn, nay những tầng cây xanh ngắt đã khiến cho Trường Sa Lớn có nước ngầm và quan trọng hơn, nước đã rất nhiều và rất ngọt." (dẫn chứng đây). Thông tin này ngụ ý rằng Việt Nam đã cải tạo được môi trường tốt trên đảo Trường Sa Lớn (đảo lớn thứ tư trong quần đảo Trường Sa).

Một điểm nữa cần nói thêm:

Khi đọc bài viết của tiến sĩ Nguyễn Nhã trên Báo Tuổi Trẻ sáng nay, tôi phát hiện ra rằng hình ảnh minh họa trên báo không phải là đảo Ba Bình mà là Đá Hoa Lau (Swallow reef) hiện do Malaysia chiếm đóng. Thiết nghĩ, báo chí khi đưa tin về Hoàng Sa và Trường Sa cần cẩn thận hơn nữa để cung cấp thông tin chính xác nhất tới độc giả về hai quần đảo của Việt Nam nhưng lại được rất ít người Việt Nam biết tường tận này.

Mời quý vị xem hình ảnh để đối chiếu:

200711_VuQuangViet_Fig4.jpg picture by chauminhlinht

1. Hòn đảo mà Báo Tuổi Trẻ chú thích là Đảo Ba Bình (thực ra là Đá Hoa Lau)

7fb9.jpg picture by chauminhlinht

2. Đảo Ba Bình (Itu Aba - Thái Bình) trên thực tế, hình bàn chân rất rõ ràng.

200711_VuQuangViet_Fig3.jpg picture by chauminhlinht

3. Đá Hoa Lau trước khi được Malaysia cải tạo, xây dựng hạ tầng.

(Sau khi tôi phản ánh, Báo Tuổi Trẻ đã thay hình trên website nhưng trên báo giấy thì... sự đã rồi)

30.1.08

Chết trước giờ nổ súng




*

Hôm qua đi nhậu "Mừng Xuân, Mừng Đảng" tới quắc cần câu, ấy thía mà sáng nay mới bảnh mắt ra, nàng đã rủ đi thuê phòng khách sạn. Thấy tinh thần chiến đấu của bản thân không thể "lên một tầm cao mới" được, hắn liền cầu cứu thần hộ mệnh Viagra.

Cái vị thần ẩn mình trong viên thuốc nhỏ xíu bằng đầu ngón tay này nghe đâu có thể giúp nâng tinh thần chiến đấu lên cao ngất trời, dẫu có chết cũng chết đứng như Từ Hải. Với một niềm tin không gì lay chuyển nổi vào vị thần hộ mệnh này, hắn ung dung dắt nàng vào khách sạn.

Nhưng trong khi niềm tin đang dâng cao tột đỉnh, cũng là lúc nổi thất vọng ập xuống. Căn phòng khách sạn màu hồng cùng cơ thể nõn nà của nàng đã không mảy may khiến ngọn lửa cuồng nhiệt trong lòng hắn bốc cháy. Hắn toát mồ hôi, gồng mình hết cỡ, chốc chốc lại nhìn xuống phía dưới chờ đợi sự vùng lên của con quái vật hình củ cà rốt. Nhưng không thể, con quái vật đó vẫn nằm nhũn ra, bất động. Hắn gục xuống, rơi vào trạng thái khủng hoảng vô bờ bến. Còn nàng thì khỏi phải nói. Sau một chốc loay hoay khiêu khích (và kích thích), nàng giận dữ đá văng hắn xuống sàn và lao ra khỏi khách sạn. Khi cánh cửa đóng sập lại, cũng là lúc hắn lăn ra khóc tức tưởi. Hắn đã chết trước khi bước vào cuộc chiến vĩ đại. Hắn hận mình và hận thần Viagra. Cái vị thần hộ mệnh mà người ta từng không tiếc lời ca ngợi lâu nay, té ra là một kẻ vô dụng.

Hắn thất thểu rời khách sạn, phía sau là chuỗi cười và ánh mắt khinh miệt của cô tiếp tân đẫy đà.

Thật là:

Quân tử lúc cùng thêm thẹn mặt

Anh hùng khi gấp cũng khoanh tay

Hắn bước vô định trên đường phố, cứ như thế một hồi lâu mới trấn tỉnh trở lại. Hắn tự nhủ: "Sau mỗi lần vấp ngã, ta phải cứng cáp hơn mới được". Vị tướng tài có thể thua trong một trận đánh, nhưng luôn biết cách chiến thắng cả chiến dịch. Nghĩ thế, hắn hít một hơi thật sâu và bước đi.

Đến buổi trưa, lúc đang ngồi ăn cơm, hắn tình cờ phát hiện ra kẻ đã hãm hại mình khi đọc bài báo này. Kẻ đã khiến hắn chết nhẹp khi chưa kịp bước vào cuộc chiến sáng nay có tên là Yao Xiu Yan, 39 tuổi, quốc tịch Trung Quốc (lại cái lũ Khựa thối tha!). Chúng đã cướp đất, cướp đảo, đã khủng bố Việt Nam bằng Wave Tàu, hàng dỏm, đồ chơi bạo lực..., giờ lại sản xuất Viagra giả để tiêu diệt đàn ông Việt. Trong tất cả các loại chết chóc thì cái chết trên giường trước mặt phụ nữ là cái chết nhục nhã nhất. Bọn Khựa đã khai thác điểm này để tiêu diệt đàn ông Việt.

Thật là thâm độc, thật là dã man!

**

Ối dào, mà chuyện hàng giả ở xứ này có gì lạ chứ!

Năm ngoái có một bà trùm đâu ở Hà Nội làm thuốc tránh thai khẩn cấp bằng bột khoai. Báo hại cho mấy bà đỡ đẻ sau đó phải làm việc cật lực khi các ca có bầu ngoài ý muốn tăng vọt.

Rồi chuyện vú giả, mông giả, bằng giả, đạo đức giả nữa. Đầy!

Nghĩ thế, cơn căm giận thằng giặc Tàu Yao Xiu Yan trong hắn nguôi ngoai đôi phần...

29.1.08

Đảng và Xuân...




Mừng Đảng mừng xuân

Xuân về rực rỡ, Đảng quang vinh
Dân tộc kết đoàn đẹp nghĩa tình
Mừng xuân Mừng Đảng - Đảng anh minh

Đảng ươm tài trí – xuân ươm cành
Đất nước vào xuân - tuyệt bức tranh
Đảng lái con thuyền qua bão tố
Tưng bừng khắp nẻo rõ anh hùng.
Trịnh Kiều

Bài thơ (tạm gọi là thế) này tôi lấy từ website của Bưu điện tỉnh Ninh Thuận. Đó là một trong hàng triệu bài thơ ca ngợi Đảng Cộng sản Việt Nam được sản xuất từ khi Đảng hình thành vào năm 1930 đến nay, 78 năm tròn.

Tựa đề bài thơ là một khẩu hiệu chính thức của "toàn Đảng, toàn dân, toàn quân" mỗi khi tết đến xuân về. Tựa đề nói rõ cho người đọc về nội dung bài thơ, đó là một khẩu hiệu ca ngợi Đảng được cất lên (tự đáy lòng chăng?) bởi một người con đất Việt.

Vâng, có một nhạc sĩ từng viết: "Đảng đã cho ta một mùa xuân bao ước vọng". Đảng đã mang cho ta mùa xuân, vậy thì mỗi khi xuân về, ta lại nhớ đến Đảng nhiều hơn, nhớ đến độ xuất khẩu thành thơ như tác giả Trịnh Kiều (nào đó) cũng là lẽ thường, lẽ tự nhiên vậy (ngày thường cũng nhớ, nhưng ngày xuân nhớ dữ dội hơn).

Bởi, không có Đảng thì làm gì có mùa xuân chứ!

Đảng đã mang đến mùa xuân cho dân tộc Việt Nam. Từ bao năm nay, mỗi khi xuân về, đất nước lại tràn ngập khẩu hiệu: "Mừng Đảng, Mừng Xuân" là vì lẽ đó.

Sau cái tựa mang hình hài một khẩu hiệu chính thống, tác giả tiếp tục khiến người yêu thơ phải khản cổ hét lên những khẩu hiệu đầy xúc cảm: "Xuân về rực rỡ, Đảng quang vinh", "Mừng xuân mừng Đảng - Đảng anh minh"... Cả bài thơ, tác giả đã năm lần gọi "Đảng" và đi kèm với Đảng là những mỹ từ như "quang vinh", "anh minh", "tuyệt", "anh hùng", "tài trí"... Trong khi đó, tác giả chỉ nhắc tới mùa xuân có ba lần. Điều này cho thấy, mùa xuân ở đây chỉ được sử dụng làm bối cảnh, làm hình nền cho cái sự nhớ Đảng, yêu Đảng của thi sĩ Trịnh Kiều.

Vậy thì bài thơ khẩu hiệu này, một trong triệu bài thơ ca ngợi Đảng, có gì đáng chú ý?

Xin hãy đọc câu cuối trong đoạn thơ thứ nhất, "Mừng xuân mừng Đảng - Đảng anh minh". Đó là sự lặp lại câu khẩu hiệu chính thống, nhưng khi đặt Xuân trước Đảng thì rõ ràng nó là một sự phá cách rồi. Lâu nay Đảng nói "Mừng Đảng, Mừng Xuân" chứ chưa có ngược lại, nhưng giờ thì tác giả lại viết "Mừng xuân mừng Đảng", táo bạo đấy chứ!

Bài thơ này được đăng vào mùa xuân Quý Mùi - 2003. Giờ đây nhìn lại, nó giống như một lời dự báo. Bởi khoảng ba bốn năm trở lại đây, ở TP.HCM người ta đã bắt đầu treo băng rôn "Mừng Xuân, Mừng Đảng", chỉ rải rác thôi, nhưng nó cho thấy một sự đổi thay ngấm ngầm. Và mùa xuân Mậu Tý - 2008 này, Đảng đã chỉ đạo sử dụng khẩu hiệu "Mừng Xuân, Mừng Đảng" chứ không "Mừng Đảng, Mừng Xuân" nữa.

Chị Xuân lên ngôi, tại sao?

Triệu năm trước khi Đảng ra đời, mùa xuân đã có mặt. Mùa xuân của nhành mai sân trước trong thơ Mãn Giác Thiền Sư, mùa xuân của cây chuối bẽn lẽn giấu bức tình thư trong thơ Nguyễn Trãi, mùa xuân của cành đào đất bắc mà Nguyễn Huệ mang vào cho nàng Ngọc Hân...

Và triệu năm sau, mùa xuân vẫn là mùa đẹp nhất trong năm.

Còn Đảng, dù "trăm tay nghìn mắt", "chân sắt da đồng" như Tố Hữu nói, vẫn chỉ là sản phẩm của con người, có sau con người mà thôi. Vì của con người, nên Đảng là hữu hạn, không vô cùng như mùa xuân của đất trời.

Trong mùa xuân Mậu Tý - 2008 này, người dân Việt Nam bắt đầu làm quen với khẩu hiệu mới: "Mừng Xuân, Mừng Đảng". Một thay đổi nhỏ về trật tự con chữ xuất phát từ một thay đổi không nhỏ về tư duy.

Và nó sẽ tiếp tục thay đổi nữa, nếu tư duy thực sự có mặt ở nơi này, nơi kia...

*

Tôi nghe người ta kể rằng, ngày trước, khi The Beatles vừa mới nổi lên tại nước Anh, thủ lĩnh John Lennon tuyên bố: "John Lennon rồi mới đến Chúa". Sau này, khi The Beatles trở thành một tượng đài âm nhạc toàn cầu, John nói: "Chúa và John Lennon".

Lãnh đạo Đài Loan tới Trường Sa




Hãng tin AFP vào ngày 29.1 có bản tin như sau:

(Đài Bắc 29.1) - Bộ trưởng Quốc phòng Đài Loan Lý Thiên Vũ vào ngày 29.1 nói rằng ông có thể tháp tùng Tổng thống Trần Thuỷ Biển trong chuyến thăm tới quần đảo Trường Sa gây tranh cãi. Bộ Quốc phòng Đài Loan hồi tháng 11.2007 cho biết họ đã hoàn tất việc xây dựng một đường băng trên đảo Ba Bình, hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa.

Phát biểu với báo chí, ông Lý Thiên Vũ nói: "Tham mưu trưởng Không quân Đài Loan tuần trước đã bay tới đảo này để kiểm tra đường băng", ám chỉ chuyến bay thử bí mật của một máy bay vận tải C-130 mà Đài Loan mới tiến hành gần đây.

Ông Lý xác nhận những thông tin nói rằng Tổng thống Trần Thuỷ Biển có kế hoạch tới thăm quần đảo này, khu vực mà cả Đài Loan, Việt Nam, Brunei, Trung Quốc, Malaysia và Philippines đang tranh chấp.

Ông Lý nói: "Nếu Tổng thống quyết định tới đó, tôi sẽ đi tháp tùng ông. Điều này chẳng có sai, vì Cộng hòa Trung Hoa (Đài Loan) có chủ quyền tại đây..."

Đài Loan bắt đầu triển khai binh sĩ tại đảo Ba Bình từ năm 1956. Tuy nhiên, các nước trong khu vực đã không có phản ứng gì cho tới tận gần đây, khi thông tin về các nguồn tài nguyên giàu có rộ lên. Ông Lý cũng kêu gọi các bên tranh chấp có những nỗ lực chung nhằm gác lại bất đồng về lãnh thổ để cùng hợp tác khai thác khu vực quần đảo Trường Sa vốn có tiềm năng dồi dào về dầu mỏ.

---

Trên đây là nguyên văn bản tin của AFP. Bản tin một lần nữa khẳng định rằng Đài Loan đã xây dựng xong đường băng trên đảo Ba Bình. Điều này tôi đã bàn trong hai entry trước đây (chỗ này chỗ này).

Thương mại song phương




Dân nghèo Việt Nam đang xuất khẩu thận qua Trung Quốc với giá 70 triệu đồng một cái (dẫn chứng đây). Dân không nghèo của Việt Nam đang xuất lậu quặng sang Trung Quốc với giá rẻ mạt (dẫn chứng đây). Dân Trung Quốc thường tranh thủ cho xe qua biên giới Việt Nam để mua xăng giá rẻ, vốn được chính phủ ta trợ giá (dẫn chứng đây). Đó là chưa kể chị em phụ nữ Việt Nam bị bán qua làm gái điếm ở Trung Quốc với giá rẻ mạt hơn nhiều lần so với gái Trung Quốc, Nga và các nước khác.

Trên đây là một số mặt hàng xuất khẩu của Việt Nam vào thị trường Trung Quốc.

Còn Việt Nam ta nhập khẩu gì từ Trung Quốc?

Xin thưa, đó là Wave Tàu, đó là phụ tùng ô tô hạng hai, đó là máy tính giá rẻ và chất lượng cũng rẻ, đó là hàng dỏm và chứa chất độc hại, đó là đồ chơi kích động bạo lực đối với trẻ nhỏ, đó là những cuốn sách của Trung Quốc trong đó viết Hoàng Sa, Trường Sa là của họ, đó là hàng mớ phim Tàu chất lượng thấp được chiếu đầy rẫy trên các đài truyền hình.

Vân vân và vân vân.

Một sự liên hệ: Hiện nay Trung Quốc đã trở thành bạn hàng thương mại hàng đầu của Việt Nam. Năm 2006, kim ngạch mậu dịch song phương đạt 10,42 tỉ USD (ta xuất 3,03 tỉ USD; nhập 7,39 tỉ USD). Ba tháng đầu năm 2007, kim ngạch mậu dịch dịch song phương đạt 2,99 tỉ USD, tăng 42,2% so với cùng kỳ năm ngoái, trong đó Việt Nam xuất khẩu 722,7 triệu USD, giảm 2,29%; nhập khẩu đạt 2,27 tỉ USD, tăng 66,3% (dẫn chứng đây).

28.1.08

Lời con trẻ




TP.HCM vừa tổ chức một "Hội nghị Diên Hồng" cho trẻ em. Quả thực khi nghe các em nói, tôi đã giật mình vì xấu hổ.

"Quyền tự do ngôn luận của trẻ bị đánh mất!" Đó là lời của em Phạm Thị Trâm Anh, học lớp 8, trường Nguyễn Gia Thiều, Q.Tân Bình. Hãy nghe em nói: "Một số trường có để hộp thư nhưng có nhiều trường lờ đi. Đối với những trường có để hộp thư thì cũng chỉ để cho có vì không ai bỏ thời gian để đọc và phản hồi cho học sinh. Như vậy quyền tự do ngôn luận của trẻ đã bị đánh mất!". Theo Trâm Anh, những cuộc họp như thế này thì rất ít và cũng chỉ có một số ý kiến được phát biểu. "Vậy người lớn có chịu lắng nghe tụi con không?" - Trâm Anh đặt vấn đề.

Cám ơn em.

Tôi, một người trưởng thành, chưa dám nói những lời như em.

27.1.08

Khi cậu ấm cô chiêu bị tâm thần

Cậu ấm Bùi Đức Hậu ngụ ở ấp Bình Cang, xã Bình Thạnh, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An vừa trở thành ngôi sao trên các phương tiện truyền thông. Số là trong một buổi chiều đẹp trời, cậu ấy phóng xe lạng lách, nẹt pô ầm ĩ buộc mấy chú công an phải tuýt còi. Cậu Hậu không chịu dừng, thế là công an đuổi theo. Khi bị bắt phải dừng lại, cậu ấy đã uýnh một lúc hai ba chú công an. Cảnh tả xung hữu đột của cậu ấy thật chẳng khác gì anh Kiều Phong luận chưởng với đám giang hồ ở Tụ Hiền Trang ngày trước.

Sau khi bị lực lượng công an, với quân số áp đảo và trình độ võ thuật vượt trội, bắt về đồn, cậu Hậu đã lớn tiếng chửi bới, thách thức. Cậu ấy hăm: "Mai mốt tụi bây ra đường sẽ biết mặt tao!". Khi được yêu cầu xuất trình giấy tờ thì cậu ấy tỉnh bơ: "Bắt cái gì, cùng phe với nhau chớ có xa lạ chi đâu."

Té ra cậu ấy là "quý tử" của ông Bùi Đức Sở, Phó bí thư thường trực Huyện ủy Thủ Thừa. Cậu ấy có cái ô, nên chẳng ngán nắng mưa trời đất là gì.

Nhưng cái ô của cậu ấy chưa đủ lớn, nên rốt cuộc người ta vẫn phạt. Nghe đâu người ta còn muốn truy tố nữa mới căng chứ.

Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, phe của Hậu đã nghĩ ra độc chiêu: cho cậu ấy một giấy chứng nhận tiền sử bệnh tâm thần. Là người từng bị bệnh tâm thần, giờ có thể tái phát, chuyện chửi bới, đánh đập công an vừa qua là hành động của người "mất năng lực hành vi". Vì thế, pháp luật không thể xử. Không biết với chiêu này, cậu ấy có thoát tội hay không.

Nhưng mà, thực ra chiêu "tâm thần" này không mới.

Cách đây chừng mười năm, có một cô chiêu của ông lớn cũng từng sử dụng "tâm thần kế" để thoát tội. Số là cô nàng, là một biên tập viên trẻ, đẹp và tài năng của truyền hình trung ương, khi đi công tác đâu bên châu Âu đã chôm đồ siêu thị. Sau một vài lần trót lọt, cuối cùng cô ấy bị bắt. Tội ăn trộm bên đó, pháp luật vốn nghiêm minh, có thể xử vài năm tù chứ chẳng chơi. Nhưng mà cô ấy là con ông lớn, lại đại diện cho đài truyền hình trung ương, để cô ấy bị tù với tội chôm chỉa thì ngặt quá, mất thể diện quốc za. Thế là người ta đã nghĩ ra chiêu "chỉ đạo" một bệnh viện lớn trong nước xuất giấy chứng nhận tiền sử bệnh tâm thần cho cô ấy. Và cô ấy đã thoát, uy tín của đài, của quốc za không hề sứt mẻ.

Con cái các bác ấy quả thật là hay, biết thông minh đúng lúc và biết bị bệnh tâm thần cũng đúng lúc. Ô hô!

Đất nước của hơn 80 triệu thiên tài *

Đêm qua, đứa cháu ngoài quê nhắn tin vào: "Cháu mới đoạt giải nhất kể chuyện về Bác Hồ". Nó 10 tuổi, chào đời sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh mất gần 30 năm. Và nó đã kể chuyện về cố lãnh tụ với một niềm kính yêu vô hạn, niềm tin vẹn nguyên.

Cuộc thi kể chuyện của cháu tôi là một trong hàng vạn cuộc thi, hội thảo... hưởng ứng Cuộc vận động "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh". Đây là chương trình do Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X phát động trong toàn Đảng, toàn dân, toàn quân từ ngày kỷ niệm 77 năm thành lập Đảng (3.2.2007) tới hết nhiệm kỳ của Đại hội X của Đảng.

Như chúng ta đã biết, Nguyễn Tất Thành - Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh là một thiên tài của đất nước, và rộng hơn, của nhân loại. Ông tinh thông võ nghệ, thành thạo hơn chục ngoại ngữ, làm thơ hay, viết văn giỏi, uyên thâm về triết học, có tài lãnh đạo toàn dân, có bản lĩnh chính trị vững vàng, gan dạ, anh hùng, bao dung, nhân ái, cần kiệm, liêm chính, công bằng... Vì thế, học tập và làm theo ông là rất đúng đắn. Từ đó có thể thấy cuộc vận động trên của lãnh đạo Đảng là nhằm tạo ra một thế hệ xuất chúng cho đất nước. Nếu thành công, đất nước Việt Nam sẽ có hơn 80 triệu thiên tài, từ đó việc qua mặt Mỹ, Anh, Đức, Pháp, Nhật, Trung Quốc... sẽ dễ như trở bàn tay. Một xã hội với hơn 80 triệu người tài đức vẹn toàn cũng sẽ không có chỗ trú chân cho loài sâu mọt tham ô, cửa quyền, tệ con cha cháu ông...

Sau gần một năm thực hiện, các báo cáo được công bố trên website chính thức của Đảng Cộng Sản đều khẳng định cuộc vận động đã thu được kết quả trên cả mong đợi. Mọi địa phương, cơ quan, tổ chức đều răm rắp thực hiện và có nhiều sáng tạo trong việc thực hiện chủ trương của Đảng. Tuyệt không có một nơi nào thất bại.

Một chủ trương đúng đắn của Đảng đang bội thu. Mong rằng sau nhiệm kỳ này, Đảng sẽ tiếp tục các chương trình "Học tập Bác Hồ, Bác Tôn..." để đất nước tiếp tục hóa rồng hóa phượng.

* Bài viết dự thi hưởng ứng cuộc vận động "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh" ở phường em.

26.1.08

Thật nguy hiểm, họ dạy con cái chúng ta




Một thầy giáo vừa đánh chết một thầy giáo. Một cô giáo mầm non tát học sinh mới lên hai đến sưng mặt ngay giữa thủ đô ngàn năm văn hiến. Một cô giáo dùng luật giang hồ để "dạy dỗ" học sinh. Một điểm giữ trẻ ăn cắp sữa của trẻ đi bán. Một cô giáo dùng băng keo bịt miệng trẻ, một bà bảo mẫu đánh trẻ tới tấp.

Thật nguy hiểm, những người như thế đang dạy dỗ con cái chúng ta, thế hệ tương lai của đất nước.

Một vị chủ tịch thủ đô cưỡi trên chiếc xe đáng giá 3.000 con trâu được mua bằng tiền thuế của dân nhưng vẫn hồn nhiên khẳng định mình rất bình dân. Một vị quan chức trung ương muốn biến trí thức trẻ thành con nợ. Một phó chủ tịch thành phố trực thuộc trung ương coi đất nhà nước như của riêng.

Thật nguy hiểm, những người như thế đang lãnh đạo chúng ta.

Đất và nước

Mới đây, trên chuyến bay của Hãng hàng không quốc gia Việt Nam từ Hà Nội vào Sài Gòn, một nhạc sĩ lão thành đã ngoắc anh chàng tiếp viên lại và đề nghị thay bản đồ hành trình của máy bay. Lý do là tấm bản đồ điện tử được chiếu trên màn hình cho hành khách xem là "tấm bản đồ mất nước". Ở đó, đất nước Việt Nam chỉ có phần "cong cong hình chữ S", biển Đông được ghi là South China Sea (Nam Trung Hoa), Hoàng Sa, Trường Sa thì đi đâu chẳng thấy. Thế nhưng phản ánh của nhạc sĩ nọ, người đã quá tám mươi tuổi và từng tham gia hai cuộc chiến tranh chống Pháp và Mỹ, rốt cuộc đã rơi vào hư không. Những bản đồ "mất nước" đó vẫn hiện diện trên các máy bay đời mới của Hãng hàng không quốc gia Việt Nam mà chính phủ đã bỏ tiền đóng thuế của dân ra để tậu về, như lời thừa nhận rằng Việt Nam của chúng ta chỉ có thế, chỉ "cong cong hình chữ S" mà thôi.

Mỗi ngày có hàng ngàn người, Việt Nam và quốc tế, xem những tấm bản đồ như thế.

Đó là chuyện ở hãng hàng không quốc gia (a national flag carrier).

Còn Đài truyền hình Quốc gia, một cơ quan được coi là tương đương với bộ, là tiếng nói chính thức của chính phủ Việt Nam thì sao? Không nói đến chuyện chiếu phim Tàu liên miên một cách thiếu chọn lọc, trong chương trình dự báo thời tiết lúc 19 giờ 40 trên VTV mỗi tối, người ta chỉ dự báo phần đất liền, phần biển Đông thì lúc có lúc không. Nếu có thì cũng chỉ lướt qua để sau đó nhấn vào màn quảng cáo cho sản phẩm Prime gì đó. Còn Hoàng Sa, Trường Sa thế nào thì hiếm khi nhà đài đề cập. Thế nên, đất nước Việt Nam trên đài truyền hình quốc gia cũng chỉ "cong cong hình chữ S" mà thôi, phần biển đảo rộng lớn hoặc không có, hoặc có cũng chỉ là yếu tố phụ mà thôi.

Ông cha ta gọi ĐẤT NƯỚC là có một thâm ý gửi gắm trong đó, rằng tổ quốc này có ĐẤT và có NƯỚC. ĐẤT và NƯỚC tạo nên tổ quốc VIỆT NAM, thiếu một yếu tố thì VIỆT NAM không còn. Thâm ý của cha ông gửi gắm là vậy, nhưng con cháu thiển cận không hiểu điều đó. Đối với họ, Việt Nam chỉ là dải đất "cong cong hình chữ S (hay chữ $)" mà thôi.

Thế nên mới có chuyện tập đoàn truyền thông khổng lồ của Trung Quốc - Chicelon (hay gì đấy) - đặt bảng quảng cáo khắp Việt Nam (trong đó có ngay tại sân bay Tân Sơn Nhất) với những tấm bản đồ Việt Nam không có Hoàng Sa và Trường Sa. Sự việc này chỉ chấm dứt khi có người dân phát hiện và phản ánh với báo chí. Thế nên có chuyện tấm bản đồ Việt Nam bằng gỗ quý được trưng bày chính thức tại Hội nghị APEC ở Hà Nội cũng không có Hoàng Sa và Trường Sa. Thế nên mới có chuyện Đà Nẵng tổ chức chào mừng đoàn cán bộ Trung Quốc rồi múa rồng múa lân vào đúng cái ngày tưởng niệm 30 năm Hoàng Sa rơi vào tay giặc (19.1.1974 - 19.1.2004).

Bạn Trung đi bộ đội

Thế giới mạng mấy hôm nay xôn xao chuyện một đảng viên đảng Dân chủ Việt Nam sắp đi bộ đội. Đó là bạn Nguyễn Tiến Trung, một người còn rất trẻ và nghe đâu đã tốt nghiệp thạc sĩ điện toán ở Pháp.

Bạn Trung trước đây được chú ý sau khi có những hoạt động đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam, trong đó có việc đi nhờ bác Dọt Bút bên Mỹ ban phước, để nền dân chủ xứ này sớm nảy mầm, đâm hoa kết trái như Mỹ.

Cái tâm của bạn ấy quả là đáng phục.

Nhưng giờ thì bạn ấy sắp nhập ngũ, sẽ trở thành bộ đội cụ Hồ.

Có điều tôi không hiểu vì sao chuyện một thanh niên trong độ tuổi đi nghĩa vụ quân sự được gọi nhập ngũ lại được bàn tán xôn xao đến thế. Là công dân Việt Nam, việc cầm súng bảo vệ mảnh đất thiêng liêng này là nghĩa vụ, bổn phận và là niềm tự hào. Mỗi năm có hàng chục ngàn bạn trẻ nhập ngũ, chẳng thấy ai nói gì. Sao đến lúc bạn Trung được gọi nhập ngũ thì dân chúng bàn tán xôn xao vậy không biết?

Đất nước đang lâm nguy (Trung Quốc muốn nuốt trọn Trường Sa), nếu còn coi mình là công dân Việt Nam thì việc lên đường cầm súng vào lúc này là một nghĩa vụ đương nhiên.

Phải vậy không nhỉ?

Chúc bạn Trung chân cứng đá mềm, bách phát bách trúng.

25.1.08

Bonus và gà lôi




Cách đây chừng 15 năm, sau khi chính phủ Việt Nam cấm mô tô phân khối lớn, một dòng thác xe phân khối "vừa vừa" của Tàu Con (tức Đài Loan) đã tràn vào thị trường Việt Nam. Đó là xe Bonus, loại mô tô 125cc hao xăng nhất, mau hư nhất, ô nhiễm nhất và kém an toàn nhất trong lịch sử nhân loại. Đáng buồn thay loại xe này lại được trang bị cho toàn lực lượng cảnh sát giao thông Việt Nam và hàng chục ngàn người dân Việt mê mô tô cũng đã mua với giá trên 20 triệu mỗi chiếc.

Một chính sách ở Việt Nam, người dân Việt khổ, còn món lợi thuộc về Tàu Con (cũng là Tàu cả thôi).

Giờ đây, sau khi chính phủ Việt Nam công bố việc cấm xe ba - bốn bánh tự chế thì một dòng thác xe ba gác máy "chuyên nghiệp" của Tàu Bự (tức Trung Quốc) lại ùa vào với giá mỗi chiếc bằng 3, 4, 5 lần "xe tự chế" ở Việt Nam. Các quan chức Việt Nam nói loại xe này (được ai đó đặt tên là "xe lôi Trung Quốc") có thể được phép đăng ký hoạt động (dẫn chứng) nhưng trên thực tế thì "gà lôi" đã chạy bon bon ở Sài Gòn và nhiều tỉnh thành trên toàn quốc rồi (dẫn chứng).

Một lần nữa, một lệnh cấm ở Việt Nam, người dân Việt Nam khổ, còn món lợi thuộc về Tàu Bự (cũng là người Tàu cả thôi).

Trên đây chỉ là hai trường hợp, trong thực tế thì còn nhiều.

Buồn thay!

Close

Gà lôi Tàu bon bon trên đường phố Sài Gòn đầu năm 2008

23.1.08

Đài Loan trên đảo Ba Bình




Từ sau Thế chiến 2, đảo Ba Bình đã nằm trong tay Trung Hoa Dân Quốc (quốc gia gồm toàn bộ Trung Quốc trước kia và sau này bị thu hẹp thành Đài Loan)

Cách đây mấy hôm, báo chí Đài Loan có đưa tin Tổng thống Trần Thủy Biển sắp đi đảo Thái Bình (tức đảo Ba Bình trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam) bằng máy bay vận tải quân sự C-130 Hercules. Tin này làm tôi liên hệ tới thông tin Đài Loan đã khởi công xây dựng một đường băng dài 1.150m tại đảo Ba Bình vào năm 2005 nhưng sau đó có tin là họ đã ngưng lại do bị chính phủ Việt Nam phản đối. Tuy nhiên, tôi cho rằng việc Trần tổng thống đi Ba Bình bằng C-130 là bằng chứng cho thấy Đài Loan đã hoàn tất đường băng trên đảo. Lục tìm lại thông tin từ phía Đài Loan, tôi nhận thấy những phát biểu đầy quyết tâm của giới quân sự nước này (tạm gọi là nước) vào năm 2006 cho thấy họ vẫn tiếp tục xây dựng sân bay chứ không hề ngưng lại như chúng ta tưởng. Bằng chứng là vào ngày 6.1.2006, tờ Liên Hiệp Báo dẫn phát ngôn của Bộ Quốc phòng Đài Loan khẳng định sân bay trên đảo Ba Bình mang một ý nghĩa chiến lược và cho biết việc xây dựng đường băng đã bắt đầu "từ vài tháng nay".

Giờ đây điều nghi ngờ của tôi đã được chứng thực. Vào ngày thứ hai vừa qua, một máy bay quân sự C-130 của Đài Loan đã hạ cánh xuống đảo Ba Bình rồi sau đó trở về Đài Loan. C-130 của Hãng Lockheed là loại máy bay phản lực cánh quạt, có thể cất cánh trên những đường băng ngắn và thô. Nhưng nhiều thông tin từ Đài Loan cho biết họ đã xây dựng một đường băng hoàn chỉnh trên hòn đảo mà họ gọi là Thái Bình này.

Hành trình của chiếc C-130 vừa qua có thể là phép thử: vừa thử các đặc tính kỹ thuật của đường băng (trước khi chở anh Biển tới chơi) vừa thử phản ứng từ các nước liên quan.

Hôm 24.1, Việt Nam đã lên tiếng phản đối vụ "thử" này. Vẫn là chất giọng "đầy ngoại giao" như từ trước đến nay, không có gì đặc biệt cả.

Năm 2005, chính phủ Việt Nam đã phản đối nhưng Đài Loan bỏ ngoài tai. Có vẻ Đài Bắc không coi trọng Hà Nội lắm.

C-130_Hercules_over_Santa_Cruz_I-1.jpg picture by chauminhlinht

22.1.08

Trung Quốc ngày càng bỏ xa Đài Loan về quân sự




Sát thủ Tàu

(Nhân vụ "Tam Sa Thất Bổn", TTXVN vừa có một bài phân tích hời hợt về sức mạnh quân sự của Tàu, xin giới thiệu để bà con giết thời gian chơi. Những ý kiến màu đỏ trong ngoặc là của tôi).

Tính đến năm 2007, dự toán ngân sách quốc phòng của Trung Quốc trong vòng 19 năm qua tăng liên tiếp ở mức hai con số (TQ không công bố ngân sách quốc phòng, nhưng theo Cơ quan Tình báo Quốc phòng (DIA) của Mỹ thì vào năm 2007, Tàu đã đổ từ 85 tới 125 tỉ USD cho quốc phòng - con số này cao hơn GDP của Việt Nam). Sự mất cân bằng quân sự giữa Trung Quốc và Đài Loan đang ngày càng lớn và có chiều hướng nghiêng về phía Trung Quốc, đặc biệt là ở khả năng tác chiến kỹ thuật cao.

Trước đây, sức mạnh hải quân của Đài Loan tỏ ra vượt trội so với Trung Quốc. Tuy nhiên, sự đầu tư mạnh mẽ trong nhiều năm liên tiếp vào quốc phòng đã giúp lực lượng hải quân Trung Quốc nâng cao sức mạnh. Theo Sách trắng quốc phòng năm 2007 của Trung Quốc, số lượng các tàu tấn công loại nhỏ của Trung Quốc là 70, nhiều hơn 30 tàu so với Đài Loan. Trong khi đó, hạm đội tàu ngầm của Trung Quốc đã thể hiện ưu thế áp đảo với đội tàu gồm 60 chiếc, trong khi Đài Loan chỉ có 4 chiếc. Bắc Kinh cũng gia tăng số lượng tàu giám sát và tàu ngầm hoạt động tại vùng biển hai bờ Eo biển Đài Loan.

Hoạt động của lực lượng không quân cũng được Trung Quốc đẩy mạnh. Các quan chức cấp cao thuộc lực lượng không quân Đài Loan cho biết số lượng máy bay quân sự Trung Quốc bay vào khu vực Eo biển Đài Loan đang có chiều hướng gia tăng. Đài Loan với các máy bay chiến đấu chủ lực như F-16, Mirage 2000, tuy vẫn bảo đảm khả năng tác chiến tốt, song việc Trung Quốc tăng cường sức mạnh không quân với việc bổ sung thêm các máy bay chiến đấu Su-27, Su-30, đang ngày càng lớn. Đặc biệt, trong tháng 1.2007, Trung Quốc đã tuyên bố tự phát triển được máy bay chiến đấu Tiêm-10 (Jian-10) với tính năng tương tự F-16 (Cái này là phán tầm bậy, F-16 là máy bay chiến đấu thế hệ thứ tư, còn Jian-10 chỉ tầm thế hệ 3,5 dù ra đời sau F-16 hai mươi năm. Trung Quốc từng tuyên bố Jian-10 thuộc thế hệ 4,5 nhưng ngoài “năm sinh” ra, không có điều gì cho thấy loại máy bay này có thể được xếp vào thế hệ chiến đấu cơ tân tiến nhất hiện nay). Điều này thực sự tạo ra mối đe dọa đối với sức mạnh không quân của Đài Loan.

Số lượng tên lửa đạn đạo hướng về Đài Loan là 1.328 đơn vị, gấp 7 lần kể từ năm 2000, khi Tổng thống Trần Thủy Biển lên nắm quyền (Đài Loan). Trong khi đó, khả năng bảo vệ của Đài Loan chỉ được giới hạn bởi 3 đơn vị tên lửa đất đối không PAC-2 ở khu vực ngoại ô Đài Bắc. Thực lực trên rõ ràng khiến Đài Loan không thể chống đỡ nổi các cuộc tấn công từ xa của Trung Quốc, nhất là sau khi Trung Quốc thành công trong việc thử phá hủy vệ tinh trong năm 2007. (Việc Trung Quốc tập trung tên lửa hướng về Đài Loan là có thật, nhưng đây chỉ là màn phô trương lực lượng mang tính răn đe, ngụ ý rằng TQ có thể không từ một biện pháp nào, kể cả vũ lực để giải quyết vấn đề Đài Loan. Trong một bộ luật được thông qua hồi năm 2006, TQ cũng đã nêu rõ điều này. Tuy nhiên, khả năng dùng vũ lực để giải quyết vấn đề Đài Loan là rất thấp. Vì trò thượng cẳng chân hạ cẳng tay sẽ khiến TQ tụt lại hơn nữa trong nỗ lực vươn lên trở thành một cường quốc thế giới, đuổi kịp Mỹ. Ngoài ra, hình ảnh “kẻ sát nhân” vốn đã được “xây dựng” từ Cách mạng Văn hóa, từ Biến cố Thiên An Môn theo đó cũng sẽ được “nâng lên một tầm cao mới” nếu TQ lôi vũ khí ra nói chuyện với Đài. Thực tế cho thấy TQ đang rất cố gắng cải thiện hình ảnh “du côn” của mình, khả năng họ khai hỏa là rất thấp.)

Nhằm đối phó với Trung Quốc, lực lượng quân sự Đài Loan hy vọng nhận được những sự bảo đảm của các lực lượng quân sự nước ngoài. Chính quyền của Tổng thống Mỹ George Bush đã quyết định cung cấp cho Đài Loan nhiều trang thiết bị chiến đấu hiện đại như PAC-3 (hệ thống tên lửa đối không tiên tiến của Mỹ, có thể triệt hạ một số loại tên lửa đạn đạo, tên lửa hành trình), máy bay chống tàu ngầm P3C, tàu ngầm diezel. Tuy nhiên, trước sự phản đối của phe đối lập, dự thảo ngân sách phục vụ phát triển quốc phòng Đài Loan đã không được thông qua khiến nhiều hạng mục đầu tư mua thiết bị quân sự không được triển khai.

Hiện nay, sức mạnh của Đài Loan nhằm đối chọi với Trung Quốc chủ yếu dựa vào tên lửa Hùng Phong-2E có khả năng phóng tới Hồng Công và Thượng Hải. Đây là loại vũ khí có thể đe dọa lãnh thổ Trung Quốc, song các chuyên gia quân sự cho rằng dưới sức ép của Mỹ, nhà cầm quyền Đài Loan sẽ không sử dụng loại tên lửa này để đối phó với Trung Quốc. Áp lực từ Mỹ khiến sự mất cân bằng quân sự giữa Đài Loan và đại lục ngày càng lớn. (Đài Loan trước đây đã tỏ ra rất khôn khéo khi “cài” được Quốc hội Mỹ thông qua một nghị quyết, trong đó có điều khoản Washington sẽ bảo vệ Đài Loan nếu hòn đảo này bị Trung Quốc dùng vũ lực tấn công)

40 năm sự kiện Mậu Thân

Những ngày cuối tháng 1.2008 (cận Tết Mậu Tý), Việt Nam kỷ niệm 40 năm cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân Mậu Thân - 1968. Hàng loạt hội thảo khoa học đã được tổ chức, hàng loạt bài báo đã được viết và hàng loạt cuộc họp mặt bồi hồi của những người từng dấn thân vào sự kiện đó đã diễn ra.

Người ta thường nhắc tới ý nghĩa to lớn của sự kiện cách đây 40 năm tròn, đại khái đây là đòn quyết định của quân và dân Việt Nam, khiến Mỹ sau đó phải rút lực lượng khỏi cuộc chiến này.

Đó là sự thật.

Nhưng phía sau sự thật đó còn có những sự thật nữa mà người ta ít nhắc đến. Đó chính là những mất mát vô cùng to lớn mà dân tộc Việt Nam đã chịu đựng.

Tướng Trần Văn Trà trước đây từng thừa nhận cuộc tổng tấn công trải dài từ phía nam sông Bến Hải đến Cà Mau vào mùa xuân 1968 đã khiến 75.000 người thuộc phe Cộng sản thương vong. Nhưng các thống kê nước ngoài cho rằng con số thương vong vào khoảng 85.000 đến 100.000 người. Phía Việt Nam Cộng Hòa, Mỹ và lực lượng của các nước đồng minh tổn thất khoảng 12.000 quân, dân thường thiệt mạng lên tới 30.000 người.

Đó là một thảm kịch cho dân tộc Việt Nam. Nhưng những con số thống kê dù vô cùng khủng khiếp đôi khi bất khả truyền tải được câu chuyện của bốn mươi năm về trước. Còn những dòng chữ đơn sơ sau của thi sĩ Chế Lan Viên thì ai cũng có thể cảm nhận được. Nhà thơ điên, nhà thơ của chủ nghĩa hồn nhiên cách mạng, về sau đã chiêm nghiệm về những mất mát của Tết Mậu Thân - 1968.

Ai? Tôi?

Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng

Chỉ một đêm, còn sống có 30

Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó ?

Tôi !

Tôi - người viết những câu thơ cổ võ

Ca tụng người không tiếc mạng mình

trong mọi cuộc xung phong.

Một trong ba mươi người kia ở mặt trận

về sau mười năm

Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ

Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,

Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ !

Ai chịu trách nhiệm vậy ?

Lại chính là tôi !

Người lính cần một câu thơ

giải đáp về đời,

Tôi ú ớ.

Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong

Mà tôi xấu hổ.

Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay

Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ

Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười

20.1.08

Không thể và có thể

*

ở đây

việt nam

tôi có thể vào

sexviet chấm com

traigaisex chấm com

giaitrisex chấm com

gaihot chấm com

vân vân

những website khiêu dâm đồi trụy

luôn mở rộng cửa đón tôi

**

nhưng

cũng ở đây

việt nam

tôi không thể vào

talawas chấm org

vietbao chấm com

rfa chấm org

danchimviet chấm com

vân vân

những website chính trị

luôn bị chặn lại trước mặt tôi

(Client Error: URL requested was filtered)

(Your request cannot be serviced due to access restrictions)

(Please contact your System Administrator for further details)

***

thế nên

ở đây

việt nam

tôi có thể trở thành một gã du côn

một tên dâm tặc

bất cứ lúc nào

nhưng tôi không thể

lệch lạc về tư tưởng

không

sập bẫy diễn biến hòa bình

không

bị các thế lực thù địch lợi dụng

*

tôi

một thằng lưu manh

rất vững vàng lập trường chính trị

19.1.08

Trần Thủy Biển thăm Trường Sa




Tờ Liên Hiệp Báo phát hành tại Đài Bắc hôm 20.1 cho hay Tổng thống Đài Loan*, ông Trần Thủy Biển, đang chuẩn bị đến thăm quần đảo Trường Sa ở biển Nam Hải (hay biển Đông theo cách gọi của Việt Nam). Ông Trần dự kiến sẽ thăm Trường Sa trước khi diễn ra cuộc bầu cử tổng thống Đài Loan vào ngày 22.3.2008.

Ông Trần, sẽ về hưu vào tháng 5, dự kiến đi bằng máy bay vận tải C-130 đến đảo Thái Bình (tức đảo Ba Bình theo cách gọi của Việt Nam hay Itu Aba theo cách gọi quốc tế). Đây là đảo lớn nhất nằm trong quần đảo Trường Sa và hiện do Đài Loan chiếm giữ. Phát ngôn viên chính quyền Đài Bắc nói rằng do chiến đấu cơ F-16 không thể bảo vệ an ninh tuyệt đối cho ông Trần Thủy Biển nên hải quân Đài Loan sẽ gửi một đội tàu chiến tới Trường Sa trong chuyến đi này. Đội tàu sẽ do Khu trục hạm thuộc lớp Kidd (hàng Mỹ) chỉ huy (hình phía trên).

Hiện tại, Đài Loan chiếm giữ một đảo và một bãi đá ngầm ở Trường Sa. Trong đó đảo Thái Bình (tức Ba Bình) là hòn lớn nhất trong quần đảo Trường Sa, nằm cách Đài Loan tới 1.600 km.

Năm 2005, Đài Loan đã khởi công xây dựng một đường băng dài 1.150m tại đảo Ba Bình nhưng sau đó có tin là họ đã ngưng lại do chính phủ Việt Nam phản đối. Tuy nhiên, việc ông Trần Thủy Biển đi bằng máy bay vận tải C-130 (và có thể có F-16 hộ tống) tới Ba Bình lần này cho thấy đường băng của Đài Loan có thể đã được hoàn tất (hoặc đã được làm đủ dài cho các loại máy bay quân sự này cất cánh).

Sự kiện ông Trần tới Trường Sa nhằm vào nhiều mục đích. Trước hết, về mặt đối ngoại, Đài Loan muốn khẳng định họ có chủ quyền tại đây và việc ông Trần tới quần đảo này cũng bình thường như đi thăm một quận huyện ở trong nước. Giữa lúc Việt Nam đang giận dữ với Trung Quốc về vụ Tam Sa thì việc ông Trần tới đây ngầm gửi một thông điệp rằng Đài Bắc không sợ Hà Nội, cũng là một hành động phô trương sức mạnh vậy. Về đối nội, hành động này còn có tác động tới cử tri Đài Loan sau khi đảng Dân tiến cầm quyền của ông Trần thua te tua Quốc Dân đảng trong cuộc bầu cử Lập pháp viện vừa qua. Chuyến đi của Trần Thủy Biển cũng hợp với ý muốn của giới cầm quyền tại Bắc Kinh, tức khẳng định dân tộc Trung Hoa có chủ quyền tại quần đảo này.

Đây không phải là lần đầu tiên Trần Thủy Biển có những chuyến thăm thú ồn ào như thế. Năm 2005, ông ta từng tới quần đảo Đông Sa (không liên quan gì tới Hoàng Sa và Trường Sa của ta) và sau đó có một chiến dịch PR hình ảnh khá thoải mái, trong đó có hình Trần tổng thống ngồi trên ca nô của hải quân chu du một vòng quanh một đảo lớn ở Đông Sa.

Câu chuyện của bạn Trần Thủy Biển khiến một người Việt như tui không khỏi chạnh lòng. Trong khi chính quyền Hà Nội luôn khẳng định rằng "Trường Sa và Hoàng Sa là của Việt Nam" thì không biết tới bao giờ mới có một "bác trung ương" dám đặt chân ra ngoài nớ. Hình như nhân vật cấp cao nhất từng đi Trường Sa là các ông Lê Thanh Hải (hồi còn làm chủ tịch UBND) và Nguyễn Văn Đua ở Sài Gòn.

Hiện chưa rõ Việt Nam có la lối gì vụ bạn Trần đi Biển này không.

* Ở đây tôi tạm gọi ông Biển là Tổng thống, cũng như tạm gọi Đài Loan là "nước".

Chị Sa ơi!

Giếng nước ngọt ở Hoàng Sa (ảnh: Tư liệu)
*

Ngày này 34 năm về trước, Hải quân Trung Quốc đã dùng vũ lực chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Nhiều người con đất Việt đã đổ xuống trước mũi súng quân xâm lược trong cuộc chiến không cân sức để bảo vệ vùng biển đảo thiêng liêng của tổ quốc.

Hôm nay, 34 năm sau sự kiện ấy, công an Việt Nam bố trí ken dày xung quanh khu vực Tòa lãnh sự Trung Quốc ở TP.HCM để ngăn chặn người dân tập trung tưởng nhớ về sự kiện mất mát đớn đau đó và tưởng niệm những người đã ngã xuống vì giang sơn gấm vóc.

Hôm nay, 34 năm sau sự kiện ấy, trang nhất Báo Thanh Niên có bài Máu thịt Hoàng Sa (dẫn chứng đây hoặc đây đây). Một cách không chính thức, có thể coi đây là hành động tưởng niệm ngấm ngầm ngày Hoàng Sa rơi vào tay giặc. Đặc biệt, tờ báo đã nhắc lại hai lần cụm từ "tàu bao vây quanh đảo - tàu Trung Quốc" qua lời kể của ông Tạ Hồng Tân, người Việt Nam cuối cùng rời Hoàng Sa và hiện đang ở Đà Nẵng. Đây là lần hiếm hoi sau nhiều năm, có một tờ báo Việt Nam nêu đích danh kẻ xâm lược Trung Quốc. Đây cũng là lần hiếm hoi sau tháng 4.1975, có một tờ báo tại Việt Nam đề cập một cách "nhè nhẹ" về trận Hải chiến Hoàng Sa 1974.

Một bài viết trên một tờ báo là quá ít trong ngày này. Bài viết cũng không nhằm mục đích (hoặc không thể) nói rõ Hoàng Sa đã rơi vào tay giặc như thế nào.

Nhưng nó đã cất lên một tiếng nói thay cho những tiếng nói không được phép cất lên của những người còn biết đau nỗi đau mất mát.

18.1.08

Bác bỏ luận điệu bịa đặt của Trung Quốc...

Ngư dân Việt Nam
Ngư dân Việt Nam
*

Đài Phát thanh quốc tế Trung Quốc hôm 17.1 có đưa tin (dẫn chứng đây):

"Ngày 7 tháng 1, tàu đánh cá tỉnh Hải Nam Trung Quốc khi đang làm việc bình thường tại khu đánh bắt cá chung trên vịnh Bắc Bộ, đã bị tàu vũ trang Việt Nam cướp, gây thiệt hại kinh tế. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, bà Khương Du, khi trả lời phóng viên nói Trung Quốc rất coi trọng việc này, đã nêu ra giao thiệp với Việt Nam, yêu cầu Việt Nam nghiêm chỉnh điều tra và nghiêm túc xử lý, đồng thời áp dụng thiết thực biện pháp hữu hiệu, ngăn chặn xảy ra sự kiện tương tự. Phía Việt Nam bày tỏ sẽ phối hợp với phía Trung Quốc điều tra."

Như vậy, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã chính thức lên tiếng tố cáo "tàu có vũ trang của Việt Nam tấn công tàu cá tỉnh Hải Nam".

Trước đây, vào ngày 8.1.2005, tàu quân sự Trung Quốc đã bắn chết 9 người, bắn bị thương 7 người và bắt giữ 8 người Việt Nam trên biển Đông. Họ là những ngư dân Việt Nam đang đánh cá tại vùng đánh cá chung trên vịnh Bắc Bộ (dẫn chứng đây). Họ là những người dân trong tay không một tấc sắt, làm ăn lương thiện ở xã Hòa Lộc, huyện Hậu Lộc, và xã Hoằng Trường, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Sau đó, bằng ngôn ngữ xảo trá và áp đặt của kẻ mạnh, Trung Quốc đã buộc tội ngư dân Việt Nam đã cướp bóc tàu Trung Quốc (dẫn chứng đây). Nói trắng ra ngư dân Việt Nam là cướp biển và trong trường hợp này tàu Trung Quốc bắn bỏ là chính đáng.

Những ngư dân Việt Nam bị cầm tù tại Trung Quốc do bị tra khảo và khủng bố tinh thần sau đó cũng buộc phải thừa nhận rằng họ đã cướp bóc tàu Trung Quốc.

Vào tháng 7.2007, tàu hải quân Trung Quốc cũng bắn chìm một tàu đánh cá của Việt Nam trên vùng biển Trường Sa, làm chết một ngư dân.

Những sự kiện này đã được thế giới biết đến rộng rãi. Mới đây nó lại được các hãng thông tấn, báo đài khắp nơi nhắc lại sau sự kiện hàng ngàn người Việt Nam xuống đường phản đối hành động thôn tín Hoàng Sa, Trường Sa của nhà cầm quyền Bắc Kinh.

Đó chỉ là hai trong nhiều vụ việc (được biết đến hoặc còn nằm trong bí ẩn) cho thấy hành động tàn bạo và ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Quốc tại biển Đông, vùng biển mà họ luôn muốn chiếm trọn.

Hành động tàn nhẫn và ngang ngược đó, khi được cả thế giới biết đến, đã khiến hình ảnh của nhà cầm quyền Bắc Kinh trở nên xám xịt. Điều này là hoàn toàn bất lợi cho họ trong chiến dịch thôn tính biển Đông. Điều này cũng hoàn toàn bất lợi cho họ trong các vấn đề quốc tế, khi mà họ là một nước lớn, là một trong năm thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an LHQ, khi mà họ đang chịu nhiều áp lực từ Mỹ, châu Âu.

Trong nỗ lực "gội rửa bàn tay đầy chàm", nhà cầm quyền Bắc Kinh đã nghĩ tới trò bôi xấu Việt Nam. Thế nên mới có chuyện người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, bà Khương Du, hôm 17.1 lên tiếng tố cáo "tàu có vũ trang của Việt Nam tấn công tàu cá Trung Quốc vào ngày 7.1".

Một lời tố cáo vô căn cứ càng làm rõ bản chất xảo trá và dã tâm thôn tính biển Đông của Trung Quốc.

Ngày 17.1, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng bác bỏ luận điệu vu khống của Trung Quốc (dẫn chứng đây).

---------------

Tôi vừa lục lại được một bài thơ về sự kiện ngư dân Việt Nam bị bắn trên vịnh Bắc Bộ vào tháng 1.2005. Sau đây là lời giới thiệu của tác giả Thận Nhiên về bài thơ "Danh sách":

Ví dụ bài thơ “Danh sách” sau đây. Nó đến từ sự kiện ngư dân Việt Nam bị lính Trung Quốc giết; sự kiện ấy đã gây cho tôi một niềm phẫn nộ trong nhiều ngày. Cho đến một buổi chiều nọ, tôi cầm trên tay tờ báo Thanh Niên có đăng lại tin và danh sách những nạn nhân bị giết. Ngay phút đó, tôi liền thấy mình thành hóa thân từng người trong họ, hình dung ra ngay hoàn cảnh chính mình đang bị giết, và câu đầu tiên bật ra:

Danh sách

Kính thưa những người còn sống
Chúng tôi đã chết!

Tôi tên là Nguyễn Văn Tâm, tôi bị bắn trúng ngực, tôi bị bắn trúng tim
Tôi chết ngay lúc đó
Tôi chết mà không kịp hiểu vì sao

Tôi tên là Dũng
Chúng bắn trúng lưng
Tôi trượt chân ngã xuống biển
Máu tôi chảy suốt nửa giờ
Biển lạnh và tối
Tôi kiệt sức rồi chìm xuống

Tên tôi là Hồng
Tôi trúng đạn vào mắt trái
Trổ ra sau gáy
Con ngươi rớt ra ướt lầy nhầy trên bàn tay tôi bụm
Con ngươi thấy lửa loé ra từ nhiều họng súng

Tôi là Ðinh Văn Ðông
Tôi trúng đạn nhiều lần
Vào chân vào bụng vào ngực vào vai vào hàm
Ruột tôi đổ ra trên sàn tàu
Tôi thở thoi thóp rồi tôi la thét rồi tôi giãy giụa
Tôi chưa chết lúc đó
Tôi nghe tiếng sóng tiếng gió tiếng loa
Nhỏ dần
Rồi im bặt

Thưa mọi người tôi là Nguyễn Hữu Biên
Ðạn chúng bắn xé nát cổ tôi
Ðạn chúng bắn cắt đứt đầu tôi khỏi thân người

Nguyễn Xuân Trọng là tôi
Ðầu tôi va vào bánh lái
Tôi níu lấy sợi thừng
Tôi thấy anh em mình bị tàn sát

Tôi thấy anh em mình la khóc và bị săn giết như những con vật
Máu của Ðông bắn lên ướt mặt tôi
Máu nóng và tanh
Tôi không biết lúc nào tôi chết

Tôi tên Tùng
Nguyễn Văn Tùng
Chúng tấn công khi tôi đang ăn cơm
Chén cơm của tôi có cá khô, nước mắm, và rau
Chén cơm úp vào mặt tôi
Mắt tôi không thấy gì nữa
Tôi bị đạn cắt lưỡi
Tôi thấy óc mình nóng ướt dính bệt bên màng tang
Óc trộn lẫn với cơm

Còn tôi là Lê Văn Xuyên
Tôi là thuyền trưởng
Chúng tôi ở tỉnh Thanh Hóa
Chúng tôi treo cờ tổ quốc và tuân thủ mọi quy định của pháp luật
khi hoạt động ngoài khơi
Chúng tôi không phải là cướp biển
Chúng tôi bắt cá ngoài biển khơi

Kính thưa những người còn sống
Chúng tôi đã chết!

Vì sao Trung Quốc tăng cường sức mạnh hải quân?

Đây là một nhận định rất đáng tham khảo của Giáo sư Ngô Vĩnh Long (Mỹ) được phát trên Đài RFI đêm 17.1. Nhìn chung, về vấn đề Trường Sa và Hoàng Sa, Giáo sư Long cũng có chung nhận định như nhiều nhà phân tích khác: Việt Nam đừng tự để rơi vào thế "một mình chống lại Trung Quốc".

------------------

Các sự cố mới đây tại khu vực Biển Đông đã thu hút sự chú ý của giới phân tích về ý đồ của Trung Quốc muốn đẩy mạnh tăng cường lực lượng hải quân. Giáo sư Ngô Vĩnh Long, chuyên gia về Trung Quốc tại Đại học Main của Mỹ, cho rằng Trung Quốc chủ yếu tăng cường lực lượng hải quân vì họ cho rằng biển rất quan trọng đối với họ.

Giáo sư Long nói: "Trung Quốc không có mối đe doạ nào trên đất liền, cho nên trong 10 năm qua, Trung Quốc chủ yếu tăng cường lực lượng hải quân vì họ cho rằng biển là sống còn của mình. Hiện nay, theo nhiều báo cáo, có lẽ chỉ trong vòng 5 năm tới, số tầu ngầm của Trung Quốc sẽ hơn số tầu ngầm của Mỹ".

Theo ông Long, hiện Trung Quốc đang đóng ba hàng không mẫu hạm và trong vài năm nữa sẽ hoàn tất. Trung Quốc hiện có một lực lượng tầu đổ bộ rất lớn, hầu hết thuộc Hạm đội Nam Hải. Mục tiêu của Bắc Kinh trong vấn đề tăng cường lực lượng hải quân thực ra không phải là họ nhắm vào Đài Loan. Lý do họ tăng cường Hàng không mẫu hạm là để đưa được máy bay của họ đi tới những vùng xa hơn.

Về cuộc tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, ông Long cho rằng nếu Việt Nam tranh thủ được các nước Đông Nam Á và tranh thủ được họ, Trung Quốc sẽ không dám đe dọa Việt Nam.