V
"Bà là thủ phạm!"
Bà Ngọc Châu từ từ mở mắt. Bà thấy mình nằm ở trong một căn phòng nào đó. Rất lạ. Giường nệm tinh tươm. Cửa chính và cửa sổ đóng kín mít. Máy lạnh chạy ro ro, nhả những làn hơi mát rượi. Tuyệt không có hồ nước. Tuyệt không có gã chủ No với nụ cười bất động. Bà khẽ nhắm mắt, mường tượng lại con đường vừa đi qua. Nhưng mọi thứ cứ rối tung lên, nhảy múa trong đầu bà. Buổi sáng. Gian nhà bếp nồng nặc mùi hôi. Cái cán chổi. Rồi cảm giác bay bổng. Sau đó là gào thét. Cấu cào. Những đụng chạm xác thịt như vẫn còn đâu đây mà cũng như đã xa, rất xa vậy. Bà ngỡ rằng mình vừa bước qua một kiếp sống khác, sau kiếp nô lệ ở Thế Giới Dái Heo. Bà lại mở mắt, vẫn là căn phòng vô cảm, y như cái xác thằng No mà bà gặp giữa hồ nước, trước cơn biến chuyển bão bùng của cuộc đời. Bà khẽ cựa quậy, để chắc rằng mình vẫn còn sống. Mà bà còn sống thật. Cám giác về sự sống mỗi lúc một rõ ràng hơn, rõ ràng như lúc bà cấu cào thằng No trong cơn cuồng điên xác thịt. Bà hít một hơi thật dài, thật sâu. Làn khí mát lạnh, mùi thơm chăn gối xa lạ xộc vào mũi. Bà mải mê khám phá cuộc sống như đứa trẻ mới chào đời, dù bà đã sống hơn nửa thế kỷ. Bà từng có lúc chán ngấy với cuộc sống này. Có khi bà chợt nhìn tới phía trước rồi thầm ước lượng chặng đường còn lại mà bà phải sống cho hết kiếp con người. Nó thật dài, thật xa. Có khi bà muốn dừng lại. Nhưng đó là chuyện quá khứ. Giờ thì bà muốn sống, muốn sống để tiếp tục được trải qua cảm giác tột cùng của cơn say xác thịt. Bà đã quá năm mươi, đã bước vào tuổi già. Cũng chẳng hề gì cả. Đối với bà, giờ đây mùa xuân đang độ chín. Dòng suy nghĩ cứ đưa bà bay mãi, bay mãi. Bà như thấy mình được quay trở lại hồ nước nơi thằng No vẫn còn nằm đợi với nụ cười bất động.
"Bà là thủ phạm!"
Một tiếng nói như từ nơi nào xa lắc vọng lại. Lạnh và đanh. Bà nghe rất rõ. Dường như đây không phải là lần đầu tiên bà nghe câu nói này. Bà cố cựa mình, cố mở mắt thật to, căng tai ra và nín thở chờ đợi. Chờ đợi thật lâu. Có thể vài chục phút. Có thể vài giờ. Có thể vài ngày. Vài tháng. Cũng có thể hàng thế kỷ sau. Giữa lúc bà sắp vỡ tung vì căng thẳng thì câu nói ấy lại vọng tới. Lần này tới dồn dập, cấp tập. Bà giật mình, trợn mắt, nhìn trân trối lên trần nhà. Đáp lại cái nhìn của bà là những bộ mặt của quỷ. Chúng cứ bu lấy bà và tuôn ra mớ âm thanh quái dị.
"Bà là thủ phạm!"
"Bà là thủ phạm!"
"Bà là thủ phạm!"
Tiếng gầm gừ, réo rít của lũ quỷ đã quá sức chịu đựng của bà Ngọc Châu. Bà chồm dậy, rú lên. Tiếng thét điên dại của bà khiến căn phòng như vỡ vụn ra. Nhưng tiếng thét đó đã vỡ vụn ra ngay tức khắc khi một bàn tay to tướng giáng cái tát chí tử vào miệng bà. Như lá vàng trước gió, cơ thể người đàn bà năm mươi hai tuổi tung lên cao rồi rơi phịch xuống sàn. Máu miệng, máu mũi phun xối xả, hòa lẫn cùng máu tươi rỉ ra từ cửa mình, dấu vết của cuộc giao hoan đầu đời mà bà vừa trải qua. Bà Ngọc Châu tưởng như đã chết đi sau cú ngã ấy. Nhưng không. Cơn chấn động đã làm cho bà tỉnh táo hoàn toàn.
(đang cập nhật)
27.10.07
Thế Giới Dái Heo - 5
| Phản ứng: |
25.10.07
رايس تعود للمنطقة وتؤكد انعقاد مؤتمر السلام رغم المعوقات
|
رايس تعود للمنطقة وتؤكد انعقاد مؤتمر السلام رغم المعوقات |

| Phản ứng: |
23.10.07
Mát xa ở nơi rất xa
Thư giãn tí chút nhé!!!!!!!!!!!!!! ![]()
Lục trong máy tính, chợt bắt gặp những hình ảnh ngày nào. Đó là những ngày đầu năm 2005, mệt nhoài vì chạy liên hồi. Thôi ghé vô đây mát xa một phát. Tẩm bổ gân cốt cái mai mới có sức chạy tiếp chứ.
Oái, mát xa kiểu chi mà lạ ri hè!
1. Ngoài hiên đầy những giỏ đựng thảo dược (nghe lão chủ nói là thảo dược, có khi là rác cũng nên).

2. Đây là phòng mát xa với giường bọc da và giỏ thảo dược treo lơ lửng. Trên tường, tủ thuốc toàn dầu là dầu. Thảo dược hết đó!

3. Còn đây là giường mát xa. Ở Việt Nam kêu tui nằm lên đây, tui đập chít liền.

4. Còn đây là phòng xông hơi sơ cấp. Hơi giống... chuồng gà!

5. Còn đây là... quan tài. Ai muốn chít thì nhào dzô!!!!!!

6. Coi không sướng. Thử phát mới được. Nhưng sao để cái cậu chân tay khẳng khiu này bóp?!!!! Em út đâu roài???! Hehehehehe, chụp hình thì phải đem cậu này ra chớ. Chụp chung với cô em trong tình trạng khỏa thân 95% này..., ngượng chết.

7. Bái bai nhé, tui vô quan tài đây!!!!!!!!!

8. Đậy nắp. Ủa, sao cái đầu lại thò ra thế này? Không thò chít ngộp là chắc! Hehehehehehe!!!!!!

9. Khuyến mãi phát nữa nè. Nằm trong ni sướng ghê. Không muốn ra chút nào. Hehehehehe. Giờ thì khỏa thân 100% rùi, may mà có cỗ quan tài nó che. Không thì... ngượng chít!
(Oái, có ai ở trong nữa hay sao í. Cứ sờ tui hoài, nhột wé!!!!!!!!!)

| Phản ứng: |
22.10.07
21.10.07
Thế Giới Dái Heo - 4
IVGiữa lúc cơn gió dữ thổi qua đời một trăm ba mươi hai nàng kỹ nữ thì No, đúng ra là cái xác của hắn, nằm đó. Bất động và bất cần đời. Giữa căn bếp đặc biệt ở mé đông nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Nằm đó. Bình yên. Cơ thể bệ vệ của hắn lấp gần kín miệng chiếc chảo khổng lồ. Nằm đó. Trước những cặp mắt kinh ngạc của đám người thú phố Thiên Đàng, của dân Sài Gòn. Phía dưới bụng hắn là khuôn mặt mãn nguyện của bà Ngọc Châu. Cái miệng bà, phía sau làn nước bọt, ẩn hiện một nụ cười. Rõ ràng bà đang chu du ở một nơi nào đó rất đẹp. Có lẽ là thiên đàng. Cũng có thể là địa ngục. Địa ngục hay thiên đàng đều thế cả, rất đẹp đối với bà lúc này.
Ngoài kia nắng đang lên. Nắng không thể len được vào nơi No và bà Ngọc Châu nằm.
Nhưng bình yên chỉ tồn tại trong khoảnh khắc. Tiếp sau đám người thú phố Thiên Đàng là lớp lớp những kẻ tò mò, người bị ma ám. Tất cả đều kéo đến, vây quanh gian bếp đặc biệt. Người chen người. Lớp xen lớp. Hàng nối hàng. Xô đẩy. Cãi cọ. Người nhón chân. Kẻ nằm rạp xuống để chui qua háng người phía trước. Cảnh hỗn độn chỉ tạm lắng xuống khi cảnh sát xuất hiện. Một tốp cơ động đi trước mở đường. Súng ống, dùi cui lạnh ngắt. Rồi một vài ông lớn tiến vào. Lạnh ngắt. Khí lạnh cường quyền dường mạnh hơn tử khí. Đám đông dãn ra. Có người run bắn. Thôi cãi cọ. Thôi chen lấn. Tất cả cùng lùi lại. Dạt ra. Đoàn binh tướng đại diện cho giới thực thi pháp luật tiến vào.
"Ối!"
Tiếng rú rợn người của ai đó khiến đám đông thót tim. Ngoảnh nhìn lại. Thì ra là ông trung tá, trưởng phòng hình sự. Cái ông Ba Căng hét ra lửa, giờ mặt xám ngắt trước bức tranh sắp đặt của thằng No. Cơn sợ hãi lập tức lan sang những người còn lại. Lão giám đốc cảnh sát điều tra. Viên chỉ huy đội cơ động. Bác sĩ pháp y già chuyên mổ bụng người. Đám lâu la mặt lạnh như tiền ban nãy. Tất cả đều rùng mình. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, cơn sợ hãi đã tan.
"Thưa bà con, đây là vụ án mạng. Một vụ giết người."
Ông trung tá mở đầu và kết luận ngay. Đám dân đen bối rối. Giết người? Ai giết gã chủ No giàu có và quyền lực khét tiếng? Nhiều người trong đám đông bị ma ám từng nghe vô số chuyện ly kì về gã chủ No. Rằng hắn từng đuổi cổ giám đốc công an thành phố ra khỏi nhà hàng. Rằng hắn từng làm cỏ đám kinh doanh sòng bài ở Đồ Sơn. Rằng có lần hắn lên rừng dùng tay không móc tim hổ về đãi khách. Một kẻ quyền lực vô biên. Giàu sang tột đỉnh. Độc ác tột cùng. Ai có thể giết một kẻ như thế? Ai?
"Tất cả mọi người ở đây đều có thể là nghi phạm."
Ông trung tá tiếp. Mỗi lời ông ta nói ra đều chắc như đinh đóng cột. Lạnh lùng. Không phải đe dọa. Rõ ràng là lời buộc tội. Đám đông chột dạ. Tất cả đều có thể là nghi phạm. Họ cúi gằm mặt. Người tự rủa thầm. Người than thân trách phận. Phải chi sáng nay họ ngủ nướng. Phải chi họ chiến thắng sự tò mò. Khi không lại tự rước họa vào thân. Đám đông cúi gằm xuống. Chẳng ai dám nhìn lên. Họ sợ đối diện với khí lạnh từ đôi mắt của viên trung tá. Chẳng ai hó hé một lời. Họ sợ mình trở thành nghi phạm đầu tiên. Chỉ có lũ chó cưng là sốt sắng sủa. Nửa như phụ họa. Nửa như phản đối. Chẳng ai có thể nghi ngờ chúng được. Lũ chó bốn chân. Đôi lúc chúng cũng cắn người. Nhưng rõ ràng là chúng chưa đủ sức để cắn chết gã No. Mà trong đám đông này có ai đủ sức?
"Ai? Ai là thủ phạm? Chúng tôi sẽ sớm tìm ra."
Trung tá Ba Căng gằn giọng. Từng từ, từng tự một lọt qua kẽ răng, chui vào nỗi sợ hãi của đám đông. Làm cho nỗi sợ hãi mỗi lúc một phình to. Xác chết của No. Bức tranh kinh dị mà gã chủ nhà hàng Thế Giới Dái Heo cùng bà Ngọc Châu vẽ lên, giờ đã tan biến. Xâm chiếm tâm trí họ lúc này là ánh mắt xẹt như tia lửa điện, tiếng nói lạnh băng của viên sĩ quan. Họ muốn chạy thật nhanh, thoát khỏi cái nơi quỷ tha ma bắt này. Đúng là quỷ tha ma bắt. Buổi sáng họ đã bị dẫn dụ tới đây. Trong cơn mê muội. Giờ thì họ đang chôn chân ở đây. Chẳng thể thoát ra được. Không phải là tử khí, là tiếng rên ma quái hồi sáng sớm. Chính nỗi sợ hãi đã trói chặt chân họ lại. Nỗi sợ hãi được gieo rắc từ ông Ba Căng và những người đại diện cường quyền. Nỗi sợ hãi đó cứ nhân lên sau mỗi lời phát ra từ miệng ông trung tá. Đám đông như gã tử tù đứng dưới giá treo cổ. Mỗi tích tắc đối với họ như là một thế kỷ. Họ vừa muốn thoát khỏi tình huống ngặt nghèo này. Vừa muốn cái chết đến càng nhanh càng tốt. Xung quanh họ, lũ chó cứ sủa ăng ẳng. Lũ thú cưng khu phố Thiên Đàng giờ là những con chó canh cầu Nại Hà. Ngăn đám đông tiến vào địa ngục. Đồng thời cũng không cho họ thoát khỏi trạng thái sống dở chết dở này.
"Mổ!"
Viên trung tá lại gầm lên. Lần này cộc lốc. Một từ vô nghĩa đối với đám đông. Nhưng nó lại khiến lão bác sĩ pháp y giật nảy mình. Mổ. Khám nghiệm tử thi. Mổ bụng người là cái nghề của lão. Lão đã tung hoành cùng con dao mổ suốt hơn hai mươi năm. Nó nuôi sống lão. Lão hàm ơn nó. Lúc rảnh rỗi, lão thường đưa nó lên miệng hôn. Cùng nó, lão không hề ngán ngại bất cứ thử thách nào. Lão từng mổ bụng thi thể trẻ con. Thi thể người già. Thi thể đàn ông. Thi thể đàn bà. Đôi khi khi lão còn mổ heo, bò, dê, ngựa. Có lần tử thi là một thai phụ sắp đến ngày sinh. Lão phải hì hục lắm mới lôi ra được một lúc hai cơ thể non nớt. Tím ngắt. Lạnh cóng. Đối với lão, việc xới tung lục phủ ngũ tạng của người chết đôi khi là một cái thú. Lão thản nhiên với việc cầm, săm soi những trái tim, lá gan lạnh ngắt. Hồi mới vào nghề lão cũng hơi run. Nhưng sau vài chục nhát mổ đầu tiên, lão đã trở thành một chuyên gia thực sự. Mặt không đổi sắc. Tay lướt nhẹ nhàng. Mổ bụng người đối với lão như học sinh xén giấy. Chẳng có gì đáng ngại cả. Ấy thế mà sáng nay, khi nhìn cái bụng căng như trái bóng của gã chủ No. Khi nhìn tấm thân bệ vệ của Hắn. Và cơ thể sóng soài của bà Ngọc Châu. Lão đã rùng mình. Lão như đối diện với ác quỷ. Lão không dám nhìn lâu chứ đừng nói đến việc đưa dao rạch bụng. Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh. Lão làm sao cưỡng lại được. Lão đã sống bằng con dao mổ bụng người trong hai mươi năm qua. Giờ đây lão phải tiếp tục sống bằng cách đó. Trừ phi lão tự mổ bụng mình.
"Mổ? Tại đây?"
Lão bác sĩ cố tìm một lối thoát. Nhưng vô vọng. Cái gật đầu của viên trung tá đã bóp chết hy vọng của lão. Mổ. Phải mổ tại đây. Vì cơ thể căng phồng của gã chủ No không thích hợp cho việc vận chuyển. Mặt khác. Trung tá muốn khám nghiệm ngay tại hiện trường để có thể dứt điểm nhanh chóng vụ việc. Ông đã ngán mấy vụ giết chóc rồi. Vật lộn với những cái xác thối om. Thích thú nỗi gì. Trung tá nhìn xác No. Liên tưởng tới những cơ thể nóng hổi mà lão từng dày vò. Chỉ cách đây vài đêm, ở dãy phòng VIP của nhà hàng Thế Giới Dái Heo.
Trong lúc Ba Căng đang mơ mộng thì vị bác sĩ già lom khom bò tới cạnh xác gã chủ No. Cơ thể lão chốc chốc lại run lên. Sợ. Không hẳn thế. Một cảm giác kinh hoàng. Lão run lên trước thần sắc kì dị của No. Lão run lên trước cái bụng căng phồng của người chết. Tim lão đập loạn xạ khi bắt gặp khuôn mặt bà già nằm dưới bụng No. Khuôn mặt ấy. Lão từng gặp ở đâu đó. Xa lắc. Lão không nhớ nổi. Lão không đủ tỉnh táo để nhớ. Trong cơn kinh hoàng, lão bác sĩ cứ thế sấn tới. Lão nhọc nhằn bước qua đôi chân của bà Ngọc Châu. Nhích thêm tí nữa. Tí nữa. Giờ thì lão đã áp sát cơ thể bệ vệ của gã chủ No. Gã chủ độc ác, quyền thế, dâm loạn ngày nào, giờ đang ưỡn bụng chờ lưỡi dao của lão. Mắt hắn trợn lên. Không hẳn nhìn lão. Nhưng lão lại thấy ánh mắt ấy xuyên vào tim lão. Buốt. Như có ai đó dùng kim châm vào tim. Lão hoa mắt. Chực ngã nhào. Nhưng lão gượng dậy. Lão không dễ gục ngã bởi lão không phải là một gã mổ heo tầm thường. Lão là một bác sĩ pháp y, chuyên mổ bụng người. Lão sẽ mổ bụng gã chủ No. Để xem. Lão nhủ thầm. Để xem mày chứa gì trong đó. Độc ác. Tàn nhẫn. Thác loạn. Mày đã sống một đời như thế. Mày chứa tất cả những thứ đó trong bụng chứ? Giờ tao phải mổ. Để xem. Lão bác sĩ pháp y chợt thấy tinh thần cứng thêm đôi chút. Lão tiến tới. Đưa tay đặt lên da bụng người chết. Lão vuốt vuốt, cố gạt những sợi tóc của bà Ngọc Châu ra. Tay lão run run. Lão đang tìm chỗ thích hợp để hạ con dao sắc lẹm xuống. Bụng gã chủ No cứ sôi ùng ục. Lạ thật. Bụng người chết sao lại sôi nhiều thế. Lão chột dạ. Hay có thứ gì bên trong. Lão lại nhấn nhấn ngón tay cái lên phía dưới rốn người chết. Tiếng ùng ục mỗi lúc một to. Lão lại nhấn. Nhấn nữa. Chả biết để làm gì.
Lão bác sĩ đang mải mê. Chợt đất trời rung chuyển. Một tiếng nổ kinh hoàng. Cái bụng căng phồng của gã chủ No toác ra. Một áp lực khủng khiếp đẩy lão bác sĩ văng ra xa. Đầu lão đập vào tường. Lão hự lên một tiếng rồi gục xuống. Tắt thở. Không trăn trối một lời. Mắt lão trợn ngược. Nửa oán hận. Nửa bàng hoàng. Đúng là sinh nghề tử nghiệp. Con dao mổ bụng vẫn nằm trong tay. Cùng tử nạn trong buổi sáng hôm đó, theo cách tương tự lão bác sĩ, còn có năm người dân khu phố Thiên Đàng. Đó là những người đến sớm nhất. Nhanh nhảu nhất. Họ giành được chỗ đứng phía trong gian bếp. Khi bụng gã chủ No nổ toác ra, những người này bị đẩy lên cao. Đụng trần nhà và rơi phịch xuống nền. Chết ngay tức thì.
Vụ nổ đã tạo ra một không khí hỗn loạn ở chái đông nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Lũ chó sủa liên hồi. Những người vòng ngoài cuống cuồng tháo chạy. Những người vòng trong, hoặc chết, hoặc bất tỉnh, hoặc bị thương. Người không hề gì cũng hoảng loạn cùng cực. Viên trung tá công an cùng đám lính cơ động hung hăng ban nãy giờ trông thật thảm hại. Phân và da thịt của No dính đầy người họ. Thứ nước nhơn nhớt nơi chảo gang cũng văng tung tóe. Thối um. Mà không chỉ đám người thực thi pháp luật mới thảm hại như thế. Cả khu nhà bếp đặc biệt giờ đầy rẫy những thứ bay ra từ bụng No. Người ta thấy lẫn trong phân có rất nhiều vật kì lạ. Mỗi thứ đều có lai lịch hoành tráng. Những hòn dái heo cháy đen đã hóa thạch, dấu ấn của những bữa tiệc linh đình và hoang dã thời thơ ấu của No. Những đồng xu rỉ sét mà No đã nuốt vào bụng để khỏi bị cướp mất. Rồi vỏ trấu, dây chuyền, núm vú, ngón tay phụ nữ, những viên Viagra màu xanh và lũ giun đũa đang hấp hối. Tất cả rải đầy trên sàn nhà.
Giữa lúc đất trời chấn động ấy, lạ thay, bà Ngọc Châu vẫn ngủ ngon lành. Đầu bà gối lên háng No. Vụ nổ không mảy may ảnh hưởng tới bà. Cơ thể bà đã được hạ bộ to tướng của gã chủ độc ác che chở.
| Phản ứng: |
17.10.07
Thế Giới Dái Heo - 3
IIITin tức về cái chết của gã chủ No lan nhanh hơn cả mùi thối bốc ra từ xác hắn. Từ căn bếp đặc biệt, nó luồn qua kẽ hở nơi cánh cổng sắt đồ sộ của nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Chạy tới mọi ngỏ ngách trong khu phố Thiên Đàng. Đâm sầm vào khu chợ trời Rừng Rú. Từ đó tỏa ra khắp thành phố. Xẹt tới các tỉnh lân cận. Rồi theo điện thoại vô tuyến, hữu tuyến, thư điện tử bay tới tận trung ương, lao vút lên chín tầng mây và chui vào khoang đặc biệt trên chiếc chuyên cơ chở ngài thủ tướng cùng bầu đoàn thê tử chu du trời Âu. Ai đó muốn cản cũng không được. Nó cứ như một bệnh dịch. Lan từ người này sang người kia. Từ miệng người này sang miệng người kia. Trong chốc lát, tin tức về cái chết của gã chủ No lan ra toàn cầu.
Tại Sài Gòn, sau đám người thú phố Thiên Đàng, dân cư ở nhiều khu phố lân cận, các quận huyện cũng lũ lượt kéo về Thế Giới Dái Heo. Họ nhào tới. Xô nhau chạy. Người đi xe buýt đấm cửa bay ra. Người đi xe đạp vứt xe lên vỉa hè. Ai lọt được qua cánh cổng thì lao về gian nhà bếp. Ai chưa lọt thì cố sấn tới. Xô đẩy. Chen lấn. Gầm gừ. Chửi bới. Tất cả đều cuống cuồng. Cứ như đàn ruồi đói lao tới gặm xác thằng No vậy. Và trong đàn ruồi đó, người ta thấy nổi lên những con ruồi sắt to bự. Ồn ào. Hung hãn. Đó là những chiếc xe cảnh sát và quân đội. Từ trung tâm thành phố. Từ các căn cứ vùng ven. Xe chuyên dụng đen sì, chở cảnh sát, lính tráng ầm ầm trực chỉ phố Thiên Đàng. Còi hụ đinh tai nhức óc. Đèn nhấp nháy liên hồi. Vun vút. Vun vút. Băng qua khu chợ trời như đi vào chỗ không người. Lao xồng xộc vào Thế Giới Dái Heo. Hối hả. Hùng hổ. Hừng hực. Chẳng khác gì cảnh hốt thị dân đi kinh tế mới mấy chục năm trước.
Từ trên xe, cảnh sát, lính tráng lao xuống. Một chục. Hai chục. Một trăm. Hai trăm. Năm ngàn. Mười ngàn. Không đếm hết. Người quân phục. Người thường phục. Họ nhanh chóng chui tọt qua cánh cổng sắt, nhảy qua bức tường bao quanh nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Rồi tỏa ra khắp nơi. Lùng sục. Đạp cửa phòng. La hét. Chửi rủa. Xung phong. Nhà hàng rộng dễ đến ba mươi công đất. Hàng trăm phòng. Tầng lầu. Tầng trệt. Tầng hầm. Gác xép. Chái đông. Chái tây. Sân trước. Sân sau. Thế giới xa hoa ở đây đã khiến những gã lính lác nghèo xác xơ choáng váng. Họ chưa bao giờ biết trong lòng thành phố lại có một mê cung dâm loạn, điên cuồng và đầy mời gọi đến thế. Mắt họ hoa lên. Tay chân cuồng loạn. Họ chạy. Bổ nhào. Nhảy choi choi. Dưới chân họ là bàn ghế, chai lọ, bãi nôn mửa bầy nhầy và những cơ thể con gái trần truồng, ngồn ngộn thịt da. Dấu vết của cuộc thác loạn đêm qua còn in rõ. Những cô gái trần truồng nóng như lò lửa, khiến máu trong người đám lính lác sôi lên. Họ lao vào cắn xé. Vùng vẫy. Điên loạn. Họ xới tung tất cả lên. Một tấc đất cũng không còn. Một cọng cỏ cũng không còn. Một mảnh xiêm y cũng không còn. Cuộc đột kích cuối cùng đã thu được kết quả.
"Báo cáo thủ trưởng, xong!"
"Xong? Còn bà già và con bé quét dọn đâu?"
"Đằng kia rồi. Hai người. Một già một trẻ. Hết!"
"Được. Tốt!"
Viên chỉ huy chùi mép, nhìn chiến tích mà đội quân đầy nhiệt huyết vừa lập được. Một trăm ba mươi hai cô gái trẻ. Ức tròn. Mông căng. Môi đỏ. Mắt nâu. Tóc vàng. Đen. Xanh. Tím. Người ỏng eo. Mập. Gầy. Có đủ. Một trăm ba mươi hai cô gái bị dồn vào khoảnh sân sau của nhà hàng Thế Giới Dái Heo, nơi không một người dân nào tới được. Đào. Lan. Trúc. Cúc. Họa Mi. Vàng Anh. Gõ Kiến. Cánh Cụt. Một trăm ba mươi hai cái tên. Mĩ miều có. Thô tục có. Người đứng. Người ngồi. Người khóc. Người cười. Người sùi bọt mép vì thiếu thuốc. Người nằm phịch xuống sân thở phì phì. Người còn mặc đồ ngủ. Có người chỉ kịp vơ tấm chăn để che cơ thể đầy thương tích. Có người cơ thể lõa lồ, lồ lộ dưới ánh nắng mai. Thịt da đầy những vết răng người, rớm máu, rát bỏng. Người sửng sốt. Người bất cần. Người điên dại. Người tỉnh táo. Tất cả bị dồn lại. Một đống. Hai đống. Họ nằm. Ngồi. Chỏng chơ. Như mớ bắp cải bị vứt sau phiên chợ cuối năm. Thối om. Ruồi nhặng. Họ là món hàng không còn giá trị. Món hàng bị vứt đi. Có người mơ hồ thấy điều đó. Có người không biết gì.
"Lão chủ chết tiệt ở đâu?"
"Chắc ngủm rồi. Lão mà còn thì mấy thằng chó này chết chắc!"
"Chết? Chết thật rồi ư? Lão chết thì chúng ta sống sao nổi!"
"Đồ ngu. Mày tưởng chúng ta còn sống à? Chết từ lâu rồi."
"Nhưng còn tiền? Sổ gạo? Mẹ ơi..."
"Đồ chó. Con này lại lên cơn. Chết mẹ đi cho khỏe!"
"Thuốc! Cứu tôi. Chết mất..."
Tiếng chửi rủa, than khóc rộ lên. Một trăm ba mươi hai cô gái đã biến khoảnh sân sau thành cái chợ. Chợ của những thây ma. Của những kẻ đã chết. Đang chết. Và sắp chết. Nắng đổ xuống mỗi lúc một gay gắt. Nắng hong khô cơ thể ướt át của đám gái tiếp viên. Thiêu đốt họ. Sự đau khổ, bàng hoàng, sửng sốt được dịp bùng lên. Kẻ khóc. Người cười. Có cô gục xuống, khạc ra một đống. Máu và thứ dịch bầy nhầy mà cô đã nuốt vào đêm qua. Cảnh hỗn độn, không, những cơ thể ngồn ngộn thịt da đã khiến mấy tay cảnh sát bấn lên.
"Mẹ. Câm mồm. Ông bắn hết bây giờ."
"Bắn làm gì? Uổng thế. Để ăn thịt."
"Im mồm. Muốn chết hả? Thôi. Hốt. Hốt."
Tiếng thét của viên chỉ huy có một uy lực khủng khiếp. Ngay lập tức, năm chiếc xe bít bùng húc đổ tường sau, chuồi đít vào. Một trăm ba mươi hai cô gái bị hốt lên xe. Tiếng chửi rủa. Than khóc rộ lên. Như một dàn đồng ca. Nhưng rồi tất cả đều câm bặt khi thùng xe đóng lại. Đàn ruồi sắt phóng vù đi. Bứt khỏi sự hỗn độn ở nhà hàng Thế Giới Dái Heo.
Buổi sáng ấy, một trăm ba mươi hai cô gái lần đầu tiên thoát ra khỏi thế giới quái quỷ mà họ đã sống mấy năm qua để đến một nơi nào đó. Sự đổi thay chớp nhoáng, có người nhận ra nó rất rõ, có người ban đầu chỉ loáng thoáng. Có người đón nhận nó trong cơn say vật vã, cơn khát cấu cào. Họ mơ hồ thấy mình vừa bước ra từ địa ngục. Nhưng sau đó lại tiến vào một địa ngục khác. Vạc dầu. Dây thòng lọng. Lũ quỷ mặt người. Lũ người mặt quỷ. Địa ngục trước mặt cũng y như địa ngục mà họ vừa thoát ra. Có người mỉm cười đón nhận. Có người dửng dưng. Cuộc đời này vốn là một địa ngục, với họ. Những địa ngục tiếp nối nhau. Họ không thể thoát ra. Họ thấy mình bước đi, bay đi trong cõi u minh. Trên những cây cầu chông chênh. Bên dưới. Họ thấy lũ quỷ đói gầm gừ. Những con tiểu ngạ quỷ vác chùy lướt qua lướt lại. Chẳng thèm nhìn đoàn nữ nhân rực rỡ đang đi tới. Bên dưới cầu, những bóng người trôi dạt. Những cô hồn vật vờ. Lửa và nước quyện vào nhau. Sôi sùng sục. Có người muốn gieo mình xuống đó. Muốn chấm dứt cái cảm giác khủng khiếp, chứ không phải sợ hãi, của một người biết mình đang đi vào địa ngục. Nhưng không thể. Họ cứ bước. Lặng lẽ. Như thế giới xung quanh họ vậy. Lũ chó canh cầu không thèm sủa khi thấy họ. Đúng là họ đang trên đường đi vào địa ngục từ địa ngục mà họ đã trú ngụ lâu nay.
"Gió u minh thổi
Cầu Nại Hà ơi
Ai qua có nhớ
Ngày xưa cõi người"
Giữa chốn thâm sâu âm u, ai đó chợt cất tiếng hát. Tiếng người pha tiếng quỷ. Da diết. Bùi ngùi. Đoàn nữ nhân chợt chạnh lòng. Nhưng đó chỉ là cảm giác thoáng qua. Họ tiếp tục lướt tới. Lưới tới. Đến khi họ chạm vào một căn phòng rực lửa. Địa ngục mở ra. Trước mặt họ là vạc dầu sôi. Vạc dầu sẵn sàng thiêu cháy bất cứ thứ gì, kể cả đoàn nữ nhân rực rỡ vừa tới. Lũ quỷ canh chừng xung quanh đón họ bằng sự im lặng ghê người. Im lặng đến mức người ta có thể nghe được âm thanh của những giọt nước cuối cùng bốc hơi khỏi cơ thể. Đoàn nữ nhân giật mình. Trong số những tên quỷ đói kia, họ dễ dàng nhận ra khuôn mặt của lão chủ No. Lão chủ độc ác mà họ đã chung sống bấy lâu nay. Giờ hắn đã phì nộn, trông bệ vệ bội phần, nhưng khuôn mặt khắc khổ của hắn thì không lẫn vào đâu được. Hắn cầm chùy đứng canh chừng vạc dầu. Hắn nhìn họ. Mắt trợn ngược. Miệng ngoác ra. Rộng đến mang tai. Nhưng không phải hắn đang cười. Hắn nhìn họ. Vô cảm. Xa lạ. Không có vẻ gì của sự độc ác, vốn dĩ là bản chất của hắn. Hắn đang cuộn mình trong nhiệm vụ của một con quỷ. Một con quỷ bình thường. Chuyên làm nhiệm vụ vứt tân khách vào vạc dầu. Nhưng trông hắn rất mãn nguyện. Có vẻ hắn đã kiếm được một chỗ đứng tốt. Ở địa ngục mang tên trần gian, hắn đã xây dựng quyền lực bằng chiếc lưng luôn khom xuống. Ở đây, có vẻ như bằng một cách nào đó, hắn đã có được quyền lực. Địa ngục này cũng chẳng khác địa ngục kia. Khác chăng là người ta có thể thấy rõ những bộ mặt của quỹ. Lũ quỷ mặt người. Lũ người mặt quỷ. Tất cả đều hiện rõ nơi đây. Trong chốn u minh này. Không thể che giấu được. Cả gã chủ No cũng thế. Giờ hắn đã hiện nguyên hình là một con quỷ. Một con quỷ canh vạc dầu. Nhưng hình ảnh hiện tại của hắn dường như không đáng sợ bằng trước kia, khi hắn còn chui trong bộ áo da người.
Đoàn nữ nhân chép miệng. Họ lại rơi vào tay gã chủ No. Chép miệng. Họ sẽ tiếp tục những công việc như họ từng làm phía bên kia cầu Nại Hà. Họ nhìn gã chủ No dò hỏi. Hắn trả lời bằng đôi mắt trợn ngược. Miệng ngoác rộng tới mang tai. Không cười. Bất động.
Buổi sáng ấy, Sài Gòn nắng và gió. Dân bên đường nhìn theo bóng những chiếc xe màu xám. Lao vun vút như một lũ ác quỷ. Họ không hề biết bên trong những thùng xe kín mít kia là một trăm ba mươi hai cô gái trẻ. Một trăm ba mươi hai đóa phù dung. Một trăm ba mươi hai hạt bụi. Đúng. Bụi. Những hạt bụi đã bay tới, đúng hơn là bị cuốn tới, trú ngụ nơi Thế Giới Dái Heo. Và trong buổi sáng ấy, cơn gió dữ đã cuốn họ tới một thế giới khác. Thế giới của bụi. Họ thuộc về thế giới đó. Không phải thế giới này.
| Phản ứng: |
9.10.07
Thế Giới Dái Heo - 2
IIBuổi sáng hôm ấy đánh dấu một sự thay đổi lớn của khu phố Thiên Đàng, nơi nhà hàng Thế Giới Dái Heo tọa lạc. Hay đúng hơn. Nó đánh dấu sự đổi thay của số phận nhiều người. Trong đó có bà Ngọc Châu.
Sáng chủ nhật ấy, bà Ngọc Châu từ một trinh nữ già đã trở thành một người đàn bà thực sự. Bà sung sướng vì điều đó. Nhưng cuộc giao hoan kỳ lạ của bà đã phá vỡ sự thanh bình của khu phố Thiên Đàng. Sáng sớm. Khi ánh nắng chưa kịp hong khô bãi nước đái mà một gã điên tưới lên vỉa hè đêm qua, người dân trong khu phố chợt nghe những âm thanh kỳ quái vọng ra từ nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Lâu nay, Thế Giới Dái Heo là một nơi rất thanh bình. Nếu nhìn từ bên ngoài vào. Tường cao. Cổng kín. Những chiếc cổng sừng sửng mỗi ngày nuốt chửng hàng chục chiếc xe hơi đen sì, sang trọng. Rồi những căn phòng VIP với kính dày cả gang tay, đen ngòm. Chỉ những ai ở trong đó, hoặc thực khách, hoặc người làm như bà Ngọc Châu, mới biết rằng đó là một thế giới điên loạn. Một thế giới thác loạn. Một thế giới đồi trụy, dâm dục. Nhưng với người dân trong khu phố Thiên Đàng thì Thế Giới Dái Heo là một thế giới khác. Yên bình. Xa lạ. Nhiều lúc họ tò mò tiến sát lại cánh cổng sắt để ghé mắt nhòm vào. Tất cả những gì họ thấy là một sự bình yên đến lạnh lẽo. Như thế giới của người chết vậy. Nhưng sáng nay thì khác. Sự yên bình đã biến mất. Thay vào đó là tiếng rên rỉ của đàn bà. Tiếng rên lúc lên cao, lúc xuống thấp. Lúc nghe như tiếng cười con trẻ, lúc lại như tiếng khóc đám ma. Lúc nghe như tiếng họa mi thánh thót, lúc lại là tiếng côn trùng vọng về từ trong lòng mộ sâu. Âm thanh quái đản đó cứ lan tỏa khắp không gian. Chạy sâu vào mọi ngõ ngách. Ngấm vào tận xương tủy người dân trong khu phố Thiên Đàng và cả khách qua đường. Cào cấu họ. Vuốt ve họ. Hành hạ họ. Mơn trớn họ. Họ bay lên thiên đàng trong chốc lát. Họ rơi xuống vực sâu muôn trượng. Rồi ma lực của tiếng rên kéo tất cả mọi người trong khu phố hướng về nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Người đang ăn thì nhảy khỏi bàn. Người đang ngủ tung chăn. Trẻ con trèo khỏi xe nôi. Người già sắp chết lồm cồm bò dậy. Lũ chó cưng, mèo mướp cũng bị thôi miên. Trong chốc lát, tất cả đã có mặt đông đủ trước cánh cổng sắt im lìm của nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Không sót một ai. Người hai chân cũng như chó bốn chân. Họ đứng đó. Nhìn nhau. Không nói gì. Tâm trí họ đã bị tiếng rên quái quỷ kia chiếm đoạt. Họ là những thây ma. Những cái xác không hồn.
Đám đông nửa người nửa ma cứ đứng như trời trồng trước cổng nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Cảnh tượng này không biết sẽ kéo dài đến bao lâu nếu không có mớ âm thanh kinh hoàng từ đằng xa vọng lại, lấn át tiếng rên ma quái từ nhà hàng vọng ra. Đó là tiếng còi hụ của xe cảnh sát. Từ phía xa, nơi con phố Thiên Đàng tiếp giáp với khu chợ trời Rừng Rú, một chiếc xe hiện ra. Chiếc xe chạy như ma đuổi. Vừa chạy vừa hú còi. Tiếng còi mạnh và đầy hơi thở dương gian đã kéo đám đông người và thú trước cổng nhà hàng Thế Giới Dái Heo khỏi cơn mê quái đản. Tất cả choàng tỉnh. Cùng rú lên. Rồi dạt ra. Chiếc xe lao vào như tên bắn. Đến giữa cổng, bốn năm viên cảnh sát nhảy xuống khi xe chưa kịp dừng. Họ dùng búa nện vào cổng sắt. Trong chốc lát, thế giới ma quái, thế giới yên bình đến mức lạnh lùng như cõi âm, Thế Giới Dái Heo hiện ra trước mặt họ sau cú ngã khuỵu của cánh cổng kiên cố. Thoát khỏi sự kiềm chế của tiếng rên rỉ ma quái kia, đám đông ồ lên. Rồi tất cả vây lấy chiếc xe. Nuốt chửng mấy viên cảnh sát bé bỏng. Họ tràn vào trong. Cùng hào hứng khám phá Thế Giới Dái Heo. Một thế giới hoàn toàn xa lạ với họ. Nhưng khi cơn tò mò chưa được thỏa mãn, họ chợt nghe một tiếng ré kinh người, vọng ra từ chái đông nhà hàng. Không phải là tiếng quỷ dưới cõi âm. Đó là tiếng ré của nỗi sợ hãi cùng cực. Một làn khí lạnh lan khắp không gian. Qua lỗ chân lông thấm sâu vào cơ thể từng người. Từng người một. Tất cả lặng đi trong chốc lát. Rồi cũng từ phía phát ra tiếng ré ban nãy, một âm thều thào. Đúng ra là tiếng kêu cứu. Nhưng dường như chủ nhân của nó chỉ còn đủ sức để thều thào.
"Ma..a..a..a... Cứu tô...ô...ôi!!!!!!!!"
Ma? Một ý nghĩ lướt ngang qua, làm lạnh gáy mọi người. Tất cả rùng mình. Nhưng họ giờ là một đám đông người sống. Không phải những thây ma. Tiếng rên đã khống chế họ ban sáng giờ cũng không còn. Họ sợ. Nhưng tỉnh táo. Nỗi sợ hãi là bằng chứng của sự tỉnh táo.
"Không thể là ma. Ta đông người mà."
Một ai đó lên tiếng. Rồi tất cả rảo bước. Dè dặt. Dớn dác. Sợ và tò mò xen lẫn. Họ hướng về phía nơi tiếng thều thào vừa vọng ra.
Cảnh tượng trong khuôn viên nhà hàng Thế Giới Dái Heo lúc này thật kỳ lạ. Dưới nắng mai, một đoàn người thú xăm xăm bước. Tất cả cùng hướng về phía đông. Họ đi lặng lẽ. Chỉ có tim họ là nhảy liên hồi. Vì sợ. Người thì mặt tái xanh. Người vã mồ hôi hột. Người thì mắt đỏ như sắp khóc. Có người lầm rầm cầu nguyện. Chặng đường từ sân trước nhà hàng Thế Giới Dái Heo tới chái đông dài như đường ra pháp trường. Có lẽ còn dài hơn. Nhưng họ vẫn bước. Có một ai đó đẩy họ đi.
Sau một chốc. Đám người thú khu phố Thiên Đàng đã đến nơi. Hành trình chỉ có vài phút. Nhưng đối với họ, đó là quãng thời gian dài như thế kỷ. Trước mặt họ giờ đây là một gian nhà lớn. Cửa chính hé mở. Ngay bậu cửa, một bàn chân xám ngắt thò ra. Bàn chân hơi sần sùi. Không đẹp. Nhưng dễ dàng nhận ra đó là bàn chân của một thiếu nữ. Một cô gái rất trẻ. Cánh cửa vẫn im lìm. Bàn chân vẫn bất động. Mùi xác chết thoảng bay, xen lẫn mùi thuốc tây, mùi thuốc bắc. Nhưng đám người thú phố Thiên Đàng như không còn khứu giác. Không ngửi thấy mùi tử khí quyện trong không gian. Tất cả tâm trí của họ giờ đây hướng vào bên trong ngôi nhà. Phía sau cánh cửa kia là cả một thế giới bí ẩn.
Giờ thì không có gì cưỡng lại sự tò mò của đám dân khu phố Thiên Đàng, cả cái nỗi sợ hãi chết tiệt ban nãy. Người ta xô nhau, chen lấn. Cố làm sao nhích lên phía trước. Tiếng người la hét. Tiếng chửi thề. Tiếng chó sủa. Tất cả quyện lại thành một bản hòa tấu kinh người. Khùng điên. Nhưng bản hòa tấu chỉ kéo dài chốc lát. Khi một ai đó đẩy cánh cửa ra, đám người thú ré lên. Một vài người té ngã. Chết ngất. Trước mặt họ là một cảnh tượng siêu thực. Bi thương. Hãi hùng. Ma quái.
Đầu tiên. Nơi bậu cửa. Một cô gái trạc mười tám mười chín nằm thoi thóp. Mắt cô ta mở trừng. Miệng mím chặt. Nỗi sợ hãi hiện rõ từ đầu đến chân. Nhưng cô gái chỉ là nét vẽ phụ trong bức tranh kinh dị tại gian bếp đặc biệt của Thế Giới Dái Heo. Phía trên đầu cô. Ngay chính giữa gian bếp là một chiếc chảo khổng lồ. Đường kính chừng ba mét. Loại chảo dùng để nấu canh cho bộ đội. Gã chủ No nằm trong đó. Mình trần như nhộng. Mắt trợn ngược. Trắng dã. Đám dân phố Thiên Đàng nhận ra tay chủ No nhờ vết sẹo dài trên má. Tất cả những phần còn lại của cơ thể đều không phải của hắn ta. Tay chủ No ốm nhách với dáng đi lom khom của một kẻ quen luồn cúi hằng ngày giờ biến mất. Thay vào đó là một cơ thể phì nộn. Bệ vệ. Hiên ngang. Đặc biệt là cái bụng. Căng phồng như bụng ếch. Đúng với cái tên No mà ông cụ thân sinh đã đặt cho hắn. Thuở cơ hàn. Mẹ hắn chết ngay sau khi hắn chui ra khỏi mình bà. Đó là một ngày mùa đông. Quê hắn lạnh kinh người. Mẹ đẻ hắn ngay giữa ruộng lúa non. Hắn vừa nhào ra đã khóc ré lên. Còn mẹ hắn chết. Vì đói, rét, kiệt sức. Cha bồng hắn trên tay. Vừa khóc. Vừa cười. Và trong lúc đau khổ nhất, ông đã đặt tên hắn là No. Ước nguyện của cả đời ông là con mình khi lớn lên sẽ được ăn no. Sau này, No không những được ăn no. Hắn giàu nứt đố đổ vách. Quan hệ tới tận trung ương. Muốn gì có nấy. Muốn giết ai thì người đó phải chết. Muốn qua đêm với cô hoa hậu nào cũng được. Ấy thế mà có một điều hắn không bao giờ toại nguyện. Đó là cái cơ thể xẹp lép của hắn. Chẳng chịu đổi thay như cuộc đời của hắn. Hồi trước, cha hắn bảo: "Đàn ông bụng phệ thì sang". Lời dặn đó in sâu vào tâm trí hắn. Lớn lên. Khi đã có nhiều tiền. Hắn tìm mọi cách để có dáng bệ vệ. Ít ra cái bụng cũng to bằng mấy tay quan chức thành phố hay lui tới nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Thế nhưng, chịu. Hắn chạy đủ chỗ. Tìm đủ thuốc. Thuốc bắc. Thuốc tây. Tẩm bổ đủ thứ trên rừng dưới biển. Khấn vái hết cả hàng kí lô nước miếng. Nhưng chịu. Ông trời cho hắn giàu. Tuyệt đối không cho hắn sang. Hắn phải đi khom cả đời. Cái mặt khắc khổ của hắn. Cái bụng xẹp lép của hắn. Chẳng thể nào là hình ảnh của một đại gia. Hắn đau khổ một đời vì điều đó. Đau khổ còn hơn cả những thằng đàn ông bị liệt dương đau khổ khi ngắm nàng tiên cá. Nỗi bất hạnh của hắn chỉ chấm dứt khi hắn chết. Ước muốn mà cả đời hắn không đạt được. Giờ lại đến với hắn khi cuộc sống không còn. Hắn chết. Người nằm thẳng trong cái chảo gang. Hiên ngang. Bệ vệ. Mặc kệ cho trời rung đất chuyển. Cái bụng phệ của hắn giờ đây là bụng của đại gia. Cái chết đã giúp hắn toại nguyện.
Cũng trong buổi sáng đó. Có một người không cần chết mà vẫn toại nguyện. Đó là bà Ngọc Châu. Người đàn bà có cái tên rất vô lý. Giờ đây, trước mặt đám người thú phố Thiên Đàng. Bà nằm ngủ. Lõa lồ. Đầu gối lên háng tay chủ No. Người thõng thượt. Bà thở. Thổn thức. Miệng trào nước bọt. Tóc rối như tơ. Mắt nhắm nghiền. Mặt dãn ra. Đó là vẻ mặt của một người phụ nữ sau khi thỏa cơn khát.
| Phản ứng: |
8.10.07
Thế Giới Dái Heo - 1
Tiểu thuyết
CHÂU MINH LINH
Lời tựaThế giới dái heo. Đó là thế giới của tuổi thơ nghèo xơ xác. Nhưng đẹp hồn nhiên. Đẹp như những hòn dái đầy máu mà lão hoạn heo thường lôi ra, dứ dứ trước mặt lũ trẻ nghèo.
Thế giới dái heo. Đó cũng là thế giới của mưu mô. Lừa lọc. Thủ đoạn. Của bất công. Luồn cúi. Nịnh bợ. Quỳ gối. Của đạo đức giả. Của đô thị hóa, toàn cầu hóa chóng mặt. Của lòng chân thành. Sự giả dối. Của hận thù và bao dung.
Tôi và bạn đang ở trong thế giới đó. Biết đâu, tôi và bạn nằm trong số họ.
Câu chuyện về thế giới này bắt đầu từ nhà hàng Thế Giới Dái Heo. Chủ nhân của nhà hàng tên là No. Vâng, chẳng thể tên là Đói được. No chết ngay từ đầu. Tôi không ghét No. Nhưng hắn phải chết. Chết để người ta mổ bụng hắn ra. Thế giới dái heo hiện ra từ trong đó.
=====================================
IHắn đã chết rồi. Đó là một buổi sáng chủ nhật. Sài Gòn đầu năm. Nắng và gió. Lá vàng rơi đầy. Một nhạc sĩ nổi tiếng từng tả về Sài Gòn mùa xuân như thế. Buổi sáng nay. Lá rơi đầy đường. Như mùa thu vậy. Nhưng sáng chủ nhật này không êm dịu như lời ca ấy. Sài Gòn sáng nay, ở góc phố gần nhà hàng Thế Giới Dái Heo, ảm đạm lạ thường. Có lẽ vì tử khí bay ra từ cái xác của hắn. Tử khí khiến cho nắng và gió khi tới góc phố này đều rùng mình. Nhưng không chỉ có nắng và gió. Ai thấy xác hắn sáng nay cũng rùng mình. Cả mấy ông công an. Cả tay bác sĩ pháp y chuyên nghề mổ bụng người. Cả ông già ăn xin ngày nào cũng đến nhà hàng để húp mớ lon bia rơi vãi. Tất cả, không chừa một ai.
Người rùng mình đầu tiên là bà Ngọc Châu. Tên bà thật đẹp. Ngọc Châu. Như diễn viên cải lương vậy. Nhưng ở cái nhà hàng Thế Giới Dái Heo này, bà là người quét dọn, lau chùi. Cái nghề chẳng hợp với tên người. Mỗi buổi sáng dậy, bà vác chổi đi quét từ trong nhà ra ngoài sân. Bà xách từng xô nước nặng chịch đi dội cái thứ bầy nhầy mà mấy thằng say lúy túy đêm qua dốc ra từ cổ họng. Hồi đầu mới vào đây, có hôm bà đã khóc khi nhìn những đống xú uế. Trong đó, bà thấy những con tôm béo đẫy đà, vàng ươm. Có cả những miếng thịt rùa, ba ba, trăn, trút và vô số thứ mà bà chưa hề biết tới. Bà khóc. Nhớ quê. Nơi một thuở tuổi thơ với ngàn giấc mơ thật đẹp. Hồi đó, bà thường mơ thấy được ăn cỗ. Mâm cỗ đầy những miếng thịt mỡ béo ngậy. Bà ăn ngấu nghiến. Hồi đó, bà chỉ biết mơ tới thịt mỡ. Đó là thứ xa xỉ nhất trên đời mà bà biết tới. Bà mơ một ngàn giấc cũng chỉ có vậy. Không hề có những thứ sơn hào hải vị. Như thứ mà mấy ông khách sộp thường phun ra mỗi khi quá chén.
Cũng có hôm, bà phải dọn cả tá bao cao su trong phòng VIP. Ban đầu bà chẳng biết thứ đó để làm gì. Gom lại định cho lũ trẻ nghèo ngoài phố làm bong bóng chơi. Nhưng sau cái con bé bưng bê trên nhà hàng thấy. Nó la bà một trận. Nó giải thích. Bà cứ ngẩn tò te lên. Thế à? Thế à? Bà nghĩ dại. Nếu ông cụ thân sinh hồi đó có thứ này. Thì sao nhỉ? Thì sẽ không có bà. Không có những giấc mơ đầy thịt mỡ. Không có những tháng ngày tủi hổ cùng cực. Rồi bà cười.
Sáng nay. Khi mở cửa phòng bếp đặc biệt để quét dọn, bà Ngọc Châu chợt rùng mình. Lạ thật. Mùi xú uế từ trên khu nhà hàng thì chẳng thể bay xuống đây được. Mà có đi chăng nữa, nó cũng không làm bà rùng mình. Bà đã quen với nó. Thậm chí, thích nó. Đôi lúc hứng lên bà lại hít hà. Có lúc ốm lâu ngày. Không đi làm. Bà thấy nhớ mùi xú uế đến lạ. Ấy thế mà sáng nay bà đã rùng mình khi mở cánh cửa nhà bếp. Bà loạng choạng. Một cảm giác thật lạ lan ra toàn thân. Như một bàn tay vô hình của ai đó đã luồn vào dưới da bà. Bứt hết gân cốt già cỗi của bà. Tất cả mạch máu của bà cũng khô cạn. Sau một hồi chới với. Bà gượng dậy. Tựa thân mình vào cán chổi. Mấy chục năm qua, bà đã sống nhờ cái chổi này. Giờ đây. Trong lúc thập tử nhất sinh. Bà lại tựa mình vào nó. Cái cán chổi vĩ đại của bà. Bà thở hổn hển. Phải hít một hơi thật sâu mới được. Bà nghĩ thế. Thở sâu giúp người ta khỏe lên, tâm hồn nhẹ nhõm. Bà căng lồng ngực. Hít vào. Luồng không khí hăng hắc. Mùi thuốc bắc pha với mùi thuốc tây. Lại còn có cả mùi xác người nữa. Cái thứ mùi hỗn tạp đó gần như đã giết chết bà ngay lập tức. Bà đổ sụm xuống. Nôn thốc nôn tháo. Đầu tôm, rau muống, lòng gà. Tất cả đều nhào ra theo lộ trình mà chúng đã đi vào. Nôn một hồi. Bà chìm vào hôn mê. Hay một trạng thái gì đó tương tự thế. Bà thấy mình nhẹ nhàng bay qua một hồ nước lớn. Cảm giác thật lạ lùng. Bà bồng bềnh, như có tấm thảm nhiệm mầu nâng bà lên vậy. Từ trên cao, bà nhìn xuống. Hồ nước bên dưới lúc xanh như biển, lúc đen như nước cống. Lại còn bốc mùi nữa. Mùi thuốc bắc. Mùi thuốc tây. Cả mùi xác chết. Bà khát khô cổ. Định lao xuống hồ để uống. Nhưng cơ thể bà cứ chới với giữa không trung. Dường như có một bàn tay vô hình níu lại. Bà kêu gào. Thật to. To đến muốn nứt cổ họng. Bà lại nhìn xuống hồ nước. Mong có một ai đó cứu giúp. Kéo bà xuống bởi bà sắp chết khát rồi. Chỉ trong chốc lát nữa thôi, cơn khát sẽ đốt cháy bà thành tro. Bà nhìn xuống. Kêu gào. Rồi khóc. Gào và khóc. Cứ thế mãi. Không biết bao giờ mới thôi trạng thái điên cuồng đó nếu bà không bắt gặp một bóng người. Từ giữa hồ nước in hình một bóng người. Bà dụi mắt. Nhìn thật kỹ. Lại dụi mắt. Lại nhìn. Dụi thêm nữa. Thêm nữa. Lần này thì bà nhìn rõ rồi. Đúng. Không thể sai được. Đó là ông chủ No. Đúng là ông chủ No. Cái thằng chủ No trịch thượng, độc ác nhưng đôi lúc tử tế đến lạ. Chẳng hiểu bản chất hắn thế nào nữa. Cái kiểu đãi người ta ăn một bữa rồi giết, đánh người ta đến chết rồi cứu chữa. Thật khó mà hiểu được. Thật khó mà tin được. Nhưng trong tình huống sắp chết khát này. Bà không còn cách nào khác là gào tên hắn. Bà gào to. Gào to nữa. Nhưng lạ chưa. Thằng chủ No dường như chẳng nghe thấy gì. Hắn nằm giữa hồ nước. Ngước nhìn bà. Hai mắt hắn trợn ngược. Nhìn bà. Miệng hắn cười rộng tới mang tai. Mà hôm nay người hắn mập lạ. Chút xíu nữa bà không nhận ra. Mập tới gấp bốn gấp năm lần bình thường. Lạ quá. Bà lại gào. Gào to nữa. To đến lúc bà nghe thấy tiếng cửa cót két. Tiếng chân ai đó chạy thình thịch xung quanh. Ai đó đặt tay lên vai bà lay gọi. Nhưng lạ chưa. Người đó không giúp bà xuống gần hồ nước mà lại cố kéo bà ra xa. Hình như bà sắp bị vứt vào vạc dầu thì phải. Cơn khát cháy mỗi lúc một khốc liệt hơn. Giờ đây, không chỉ có cổ họng. Toàn thân bà cũng nóng ran. Cháy khét. Phải rồi. Bà ngửi thấy mùi khét. Lẫn trong mùi thuốc bắc. Mùi thuốc tây. Mùi xác người chết và giờ đây còn có cả mùi xác người sống nữa. Không được. Bà phải thoát ra khỏi bàn tay đó. Để xuống gần hồ nước hơn. Bà cố sức. Bà gào khóc. Vùng vẫy. Bên dưới, thằng No nằm bất động. Người nổi lềnh bềnh. Miệng hắn cười, rộng đến mang tai. Mắt hắn trắng dã. Trợn ngược. Nhìn bà. Sao hắn cứ nhìn bà thế nhỉ? Sao không giúp một tay? Hắn là một thằng tàn nhẫn. Độc địa. Nhưng đôi lúc hắn cũng tử tế với bà. Thực ra mà nói, bà nhớ tới khía cạnh tử tế của hắn nhiều hơn. Cái bộ mặt độc ác của hắn. Bà cũng thấy hoài. Nhưng bà thường tự nhủ: "Ngọc Châu ngọc ngà ơi. Nó nuôi mày ăn. Ngày ba bữa. Thế là tốt rồi. Ác. Dâm. Đê tiện. Mặc xác nó." Nhưng giờ đây hắn nằm bất động. Không có phản ứng gì trước lời kêu cứu của bà. Tất cả những gì mà bà thấy ở hắn lúc này là một cơ thể mập như thùng phuy. Nhe răng cười. Miệng rộng đến mang tai. Hai mắt trợn ngược. Trắng dã. Bà vùng vẫy. Cánh tay kia vẫn kéo bà đi. Sắp vứt bà vào vạc dầu rồi. Trong cơn mê man, bấn loạn, bà thét lên.
"Tổ cha chúng mày. Để cho bà yên."
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ, bà chưa hề chửi thề trước mặt ai. Ngoại trừ khi ở một mình. Những lúc ấy bà hay lấy tay bụm vào miệng mà chửi để không ai nghe thấy. Chửi tất thảy. Từ ông trời đến ông địa. Từ thằng bán tôm tới bà bán cá. Đôi lúc bà cũng chửi thằng No. Đó là khi bà thấy hắn hãm hiếp mấy con bé tiếp viên nhà hàng. Bà chửi thật nhiều. Nhưng chỉ cho mình nghe. Còn giờ đây. Bà lấy hết sức bình sinh tuôn ra một câu chửi giữa thanh thiên bạch nhật. Cũng chẳng nhằm vào ai cả. Chỉ là bà muốn thoát khỏi bàn tay của kẻ nào đó thôi. Mà bà thoát thật rồi. Sau tiếng chửi. Bà thấy mình kiệt sức. Rồi có một ai đó nâng bà lên cao. Bà bay trở lại gần mặt hồ. Gần thằng No. Gần đến mức không gần thêm được nữa. Rồi bà chạm vào hắn. Lạnh. Hắn vẫn nằm bất động. Nụ cười của hắn cũng bất động. Đôi mắt cũng thế. Trắng dã. Ma quái. Bà hơi sợ. Nhưng bàn tay vô hình nào đó vẫn cứ ấn bà xuống. Xuống nữa. Xuống. Đến lúc cơ thể bà nằm gọn trên cái bụng căng phồng của thằng No thì bàn tay ấy mới buông ra. Bà nằm co ro trên cái bụng khổng lồ của No. Cơn khát lại hành hạ bà. Cấu xé bà. Thiêu đốt bà. Nhưng nước ở đâu chẳng hề thấy. Cả hồ nước mênh mông ban nãy. Giờ đã bị cơ thể thằng No che kín. Che hết. Không còn kẽ hở nào. Bà kêu gào. Lăn lộn trên bụng thằng chủ độc ác. Lăn lộn mãi. Kêu gào. Cấu xé. Bà giật tung mảnh áo của thằng No. Chiếc áo mục nát, như đã được mặc từ thế kỷ trước. Chiếc áo nhanh chóng tan thành một làn khói dưới bàn tay người phụ nữ điên dại. Bà giật mình khi chạm vào da thằng No. Da hắn lạnh như một xác chết. Bà không sợ. Cảm giác còn khủng khiếp hơn sợ. Quay cuồng. Cấu xé. Bứt rứt. Sung sướng. Khổ đau. Đây là lần đầu tiên bà chạm vào da thịt của một người đàn ông. Năm mươi hai tuổi. Bà chưa hề biết mùi đàn ông. Chỉ đến giờ phút này bà mới chạm vào điều đó. Lạ lùng thay. Cơ thể mà bà chạm vào lại là của thằng No. Thằng chủ độc ác, đểu giả nhưng đôi lúc tử tế. Hừm. Bà nghĩ. Gã độc ác, dâm đãng kia. Ta phải giết ngươi. Phải giết. Ngươi đã giết biết bao nhiêu cô gái trẻ. Giờ ta phải giết ngươi. Rồi bà cấu xé. Lăn lộn. Kêu gào đến lúc kiệt sức. Bà gục xuống. Một cảm giác lạ lùng lan ra khắp cơ thể. Cảm giác mà tự tấm bé đến giờ bà chưa hề biết tới. Vừa khổ đau cùng cực. Vừa sung sướng cao độ. Bà lịm dần. Lịm dần. Trong cơn mê man sảng khoái. Bà nghe giọng thằng No thì thào. Thì thào như hơi thở. Dường như hắn chỉ muốn mình bà nghe. Nói cho riêng bà.
"Anh yêu em. Nhưng em đã giết chết anh rồi."
Trong lúc mê man. Trong lúc dư âm của phút cuồng điên da thịt còn lan tỏa khắp cơ thể. Bà cũng kịp thốt lên.
"Ngươi thật độc ác. Ngươi chết rồi ư? Ngươi chiếm đoạt sự trong trắng của ta rồi chạy trốn dễ dàng thế ư?"
Năm mươi hai tuổi. Sự trong trắng của một bà già. Một trinh nữ già. Có tin được không?
Bà Ngọc Châu dường như đang chết đi giữa mớ cảm xúc lẫn lộn, những thái cực cảm xúc đối nghịch. Giữa vô vàn những điều không thể giải thích được. Hư và thực. Ảo giác và trực giác.
Bỗng nhiên đất trời chấn động. Một tiếng nổ kinh người. Cả không gian rung chuyển. Bà Ngọc Châu nghe rõ tiếng bàn ghế ở khu nhà hàng va đập. Rồi tiếng đổ vỡ. Tiếng người kêu thất thanh. Tiếp đó, bà ngửi thấy mùi thuốc bắc, mùi thuốc tây, mùi xác chết và cả mùi phân người nữa. Đúng là mùi xác chết trộn lẫn với phân người. Mỗi lúc một rõ. Mỗi lúc một nồng nặc hơn. Cái mùi quái quỷ ấy cứ bao trùm lấy không gian. Bao trùm lấy cơ thể hổn hển của bà Ngọc Châu. Và giết chết luôn những dư âm xúc cảm của bà.
| Phản ứng: |
5.10.07
Ở phòng khám
đừng gọi tôi là bệnh nhân
thưa bác sĩ,
hãy gọi tôi là người bệnh
hãy coi tôi là con người
trước khi xem bệnh
là CON NGƯỜI
@ C.M.L
* Sự khác nhau giữa cách gọi BỆNH NHÂN và NGƯỜI BỆNH không phải ở mặt ngữ nghĩa mà ở khía cạnh thái độ của người thầy thuốc. Tình trạng khủng hoảng đạo đức trong giới "lương y" ngày nay xuất phát từ thực tế là nhiều bác sĩ đã không đặt yếu tố NGƯỜI (NHÂN) lên trước yếu tố BỆNH. Chính vì lẽ đó, ta thường thấy người bệnh bị gọi là con bệnh.
| Phản ứng: |
4.10.07
1.10.07
Nguyên thủ trong nhà xí
(cuộc gặp bên lề kỳ họp thứ 62 Đại hội đồng LHQ tại New York, tháng 9.2007)
Trong phòng vệ sinh
ở trụ sở Liên hợp quốc
Bush tán Putin:
- Nếu không làm tổng thống
có lẽ tao với mày là bạn
rượu vốt ca với cá hồi
một, hai, ba cùng cạn.
- Ai thèm làm bạn với mày
cái đồ cao bồi Texas
ngu như heo và tham như hùm
thấy mặt mày
tao chỉ muốn phang
cho chết quách
cái đồ vô liêm sỉ.
Chỉ rủa thầm thôi
còn ngoài mặt Putin cười méo xệch:
- Ừ nhỉ
tao sẽ mời mày tới Sochi
ở đó đầy caviar và rượu
những cô gái Nga béo múp
hãy quên cái trang trại chết tiệt của mày
và cả mụ Laura già sọm.
- Hừm hừm hừm
cái thằng Nga ngố
thấy gái và rượu là híp mắt
cứ khoái lạc đi
tao sẽ đem tên lửa
đến đặt bên hông nhà mày.
Bush rủa thầm
nhưng miệng cười thâm:
- Bờ biển Đen đầy nắng
những cô gái Nga ngực tròn
nằm phơi mình bên biển
tao với mày
chơi bời thỏa thích
tao nhổ toẹt lên cái ghế tổng thống này.
- Đểu cáng
trên thế gian này
ai chẳng biết mày là thằng tham quyền lực
mày muốn nước Mỹ kéo dài tới tận Trung Đông
tới tận Đài Loan
tới bờ biển Đen tràn nắng
tới cái khu nghỉ mát Sochi đầy caviar và gái đẹp
của tao
ngay lúc này đây
nhìn cách mày tia nước vào bồn cầu
tao thấy mày vẫn tham quyền lắm
mày muốn kéo dài nhiệm kỳ
tới tận huyệt mộ của mày
nhưng hết rồi con ạ
sang năm dân Mỹ sẽ chọn người thay
mày về vườn
chờ ngày xuống âm ty
để Saddam Hussein hạch tội.
Nghĩ thế thôi
miệng Putin vẫn xởi lởi
còn tay thì lắc lắc
để những giọt nước cuối cùng văng xa:
- Tao cũng nghĩ như mày
quyền lực là một thứ phù phiếm
gần chục năm trời
tao có ngày nào ngủ ngon
ăn cũng không tròn miếng
muốn lao vào mát xa đĩ điếm
cũng chẳng thể
vì phải giữ mình.
Bush kéo phẹc măng tuya
mặt giãn ra vì sung sướng
sau khi đã dốc hết một lít nước vàng khè:
- Putin ơi
tao muốn ôm mày quá
tao muốn hôn lên cái trán hói của mày
như những thằng bạn chí cốt
tao muốn bá vai mày
vào nhà thổ New York
vào phố đèn đỏ Chicago
đã bao năm mang tiếng diều hâu
thế mà tao chưa hề biết đến mùi thơm da thịt
đàn bà
ngoài thịt của Laura chua loét vị già
tao muốn khoác vai mày
vào sòng bài Las Vegas.
Nói thế thôi
Bush ta nghĩ khác:
Cái thằng Sa hoàng láo toét
gần chục năm qua
mày ngồi trên đỉnh cao quyền lực
uống rượu thơm
ăn đùi cừu nướng
và đùi phụ nữ
nhưng tao thề
còn tại vị ngày nào
tao sẽ khiến mày mất ăn mất ngủ
ngay giờ này
tao sẽ không rửa tay
trước khi bắt tay mày.
Bush đang muốn giết Putin
bằng những ý nghĩ cay độc nhất
thì cửa phòng vệ sinh mở xịch
Ban Ki-moon vào...
@ C.M.L
| Phản ứng: |
Như người cha hiền...
Tôi sẽ luôn nhớ mãi mùa hè năm nay, 2007, vào một ngày tháng 9, Bác Bush từ Mỹ sang thăm sư đoàn chúng tôi, lúc ấy đang đóng quân ở Anbar, Iraq. Bốn giờ chiều, tin Bác Bush đến, lòng chúng tôi rạo rực nôn nao một niềm vui khôn tả...
Chiếc máy bay Air Force One đưa Bác Bush đến. Hàng ngũ lính thuỷ quân lục chiến nhốn nháo, ai cũng muốn nhoài người ra để được gần Bác Bush hơn, được nhìn Bác Bush rõ hơn. Đến gần lính thuỷ quân lục chiến, Bác Bush xuống xe, giơ mũ vẫy chào. Bác Bush mặc bộ com-lê màu sẫm quen thuộc, chân đi đôi giày Ý bóng loáng. Tiếng hô “Tổng thống Bush muôn năm! Tổng thống Bush muôn năm!” muốn vỡ tung lồng ngực. Bác Bush đáp lại: “Các cháu về đi, tối nay Bác cháu ta họp mặt”.
![]() |
| Bác Bush đang bắt tay với tác giả của bài viết |
Tất cả chúng tôi, ai ai cũng muốn ngâm một bài thơ, hát một bài hip-hop để nói lên niềm kính yêu vô hạn đối với Bác Bush.
Cứ sau một tiết mục, Bác Bush lại lấy ra từ một bọc vải một hoặc hai cái kẹo; ai ngâm thơ hay hát hip-hop và nhảy break dance thì Bác cho hai cái, ai đọc thơ mà không nhảy thì Bác cho một cái... Cứ như thế, Bác cháu quây quần suốt hai tiếng đồng hồ, giữa lãnh tụ Đảng Cộng hoà và chiến sĩ không còn khoảng cách mà như hòa làm một, khác nào cha với con trong niềm thương yêu dạt dào tình cảm.
Thời gian trôi đi nhanh quá. Bác Bush đứng dậy nhìn đoàn quân, giọng ôn tồn như lời cha hiền dặn con: “Các cháu ngâm thơ và hát rất hay, Bác còn muốn nghe mãi... Nhưng trời đã khuya, mai các cháu còn phải học tập và công tác, Bác cũng phải làm việc và về vì Laura đang đợi. Trước khi ra về Bác đề nghị một việc: để kỷ niệm ngày Bác cháu mình gặp mặt, mỗi người hứa trồng cho Bác hai cây phi lao. À, mà phi lao có mọc được ở sa mạc không nhỉ? Nếu không thì các cháu trồng cây gì khác cũng được, miễn là có thể mọc được ở đây. Các cháu có làm được không?”.
“Được ạ! Được ạ! Tổng thống Bush muôn năm!”.
Theo lời Bác Bush, kể từ ngày này trở về sau khắp sư đoàn sẽ rộ lên một phong trào trồng cây phi lao phủ xanh sa mạc. Mỗi chúng tôi không chỉ trồng hai cây mà thi đua trồng thật nhiều, có chiến sĩ trồng hàng ngàn cây dọc suốt bờ biển vùng vịnh Persian.
Biết đâu, mười tám năm sau...
Năm 2025, ngày đất nước Iraq hoà bình, trên đường về thăm lại quốc gia này, ngang qua Anbar, tôi sẽ chú ý quan sát vùng đất mà lính thuỷ quân lục chiến, trong đó có tôi, trồng phi lao ngày trước. Ôi! Không ngờ ngay trên tuyến lửa này, mặc cho bom cày đạn xới, suốt mười mấy năm chống khủng bố, những cây phi lao (hoặc cây gì mọc được ở đất sa mạc nóng bỏng này) bé bỏng ngày xưa đã thành rừng dày đặc, xanh um, chạy dài tít tắp.
Ôi! Bác Bush của chúng ta vĩ đại mà gần gũi biết bao!
Màu xanh Bác Bush để lại vẫn muôn đời còn đó.
| Phản ứng: |
Bản demo là gì?
Mùa hè năm 1998, MS Internet Explorer không tài nào địch nổi Netscape. Bill Gates nghĩ ngợi lung quá, sinh bệnh mà qua đời. Sang đến bên kia thế giới, gặp Thượng đế. Thượng đế bảo: "Ta cho phép ngươi tự quyết định muốn lên Thiên đường hay xuống Địa ngục."
Thiên thần đưa Bill đến một nơi chan hoà ánh nắng, cát trắng biển xanh, đàn bà gợi tình và âm thanh dìu dặt. Bill thốt lên: “Ôi, Thiên đường tuyệt vời!" Thiên thần đáp: "Nhầm rồi, Địa ngục đấy. Thiên đường ở chỗ khác, có muốn tham quan không?"
Bill gật đầu. Thiên thần đưa Bill đến một nơi toàn những người ủ rũ ngồi bón chim bồ câu chết. Bill hỏi: “Thiên đường đấy à?” Thiên thần gật đầu. “Thế thì ta đây chọn Địa ngục”, Bill nhanh nhẩu tuyên bố. Vừa dứt lời đã thấy mình bị treo lủng lẳng trên chảo lửa, bốn bề vang dậy tiếng những kẻ bị hành hình khóc lóc thở than.
“Ê! Chơi kiểu gì thế hở! Tớ vừa thấy cát trắng biển xanh, đàn bà gợi tình cơ mà!”
“Ồ, lúc trước chỉ là bản demo thôi”, thiên thần nhún vai đi mất.
| Phản ứng: |


