Theo Sử Ký của Tư Mã Thiên:
Phạm Lãi bỏ Việt Câu Tiễn, vượt bể sang Tề, đổi họ tên tự gọi là Chi Di Tử Bi... Sau sang ở đất Đào. Ở đó làm giàu hàng mấy vạn vạn. Thiên hạ gọi là Đào Chu Công. Ở Đào, người con trai thứ của Chu Công giết người bị bắt cầm tù ở Sở.
Chu Công lấy nghìn nén vàng sai người con út đi lo. Cậu con cả cũng xin đi, Chu Công không nghe. Người con trưởng nói: Nhà có con cả gọi là kẻ độc xuất trong nhà. Nay em có tội, Người chẳng sai mà lại sai em út. Thế ra con chả ra gì!
Nói rồi toan tự sát. Người mẹ cũng nói hộ. Cực chẳng đã Chu Công mới sai người con cả. Viết phong thư đưa cho người bạn cũ là Trang Sinh và căn dặn con:
- Đến là dâng nghìn lượng vàng vào nhà Trang Sinh. Mặc ông ta làm gì thì làm. Cẩn thận đấy! Đừng có tranh khôn với ông ta!
Người con cả khi đi cũng tự đem riêng vài trăm nén vàng sang Sở. Trang Sinh nhà ở kề bên ngoài thành, giữa đám rau cỏ. Tới cửa coi vẻ rất nghèo. Nhưng người con cả cũng đưa thư, dâng nghìn vàng, theo lời căn dặn. Trang Sinh nói:
- Thôi anh nên đi ngay! Đừng ở lại đây. Dù em có ra được cũng đừng hỏi tại sao!
Người con cả ra, không qua lại Trang Sinh nữa, nhưng ngầm ở lại, lấy của riêng dâng cho một quý nhân có quyền thế ở Sở.
Trang Sinh tuy ở một xóm hẻo lánh, song có tiếng thanh liêm và thẳng với cả nước. Từ vua Sở trở xuống đều tôn là bậc thầy.
Trang Sinh thong thả vào ra mắt vua Sở, nói:
- Ngôi sao Mỗ đóng chỗ mỗ, cái đó hại cho Sở.
Vua Sở vốn tin Trang Sinh, liền hỏi:
- Giờ phải làm sao?
Trang Sinh nói:
- Chỉ có cách dùng Đức là có thể trừ được.
Vua Sở nói:
- Thưa Thầy về nghỉ! Quả nhân sẽ làm theo. Bèn sai sứ giả niêm phong ba kho, phòng ngừa thiên tai thủy nạn, mà phát cho dân.
Quý nhân nước Sở kinh ngạc, bảo người con cả của Chu Công:
- Nhà vua sắp đại xá.
- Thưa sao biết ạ?
- Mỗi lần nhà vua sắp đại xá, thường cho niêm phong ba kho tiền. Chiều qua nhà vua đã sai sứ đi niêm phong.
Người con của Chu Công cho là: Nếu đại xá thì thế nào em cũng được tha. Tiếc ngàn vàng đem cho lão Trang Sinh mà không được việc gì, bèn lại ra mắt Trang Sinh. Trang Sinh giựt mình:
- Anh chưa về à?
Người con cả nói:
- Thưa vẫn chưa! Trước kia vì việc thằng em. Nay em nó may được hưởng lệnh đại xá, vậy lại đây chào cụ để về.
Trang Sinh biết ý muốn lấy lại vàng, bèn nói:
- Anh vào trong nhà lấy lại vàng!
Người con trưởng liền tự vào nhà lấy vàng đem ra, lòng mừng khấp khởi.
Trang Sinh tuy đã nói có ý trả vàng cho Chu Công, nhưng xấu hổ vì bị đứa trẻ con nó đánh lừa, bèn ra mắt vua Sở mà nói rằng:
- Tôi trước có nói chuyện về ngôi sao mỗ. Nhà vua nói sẽ sửa đức mà bù lại. Nay tôi ra đường đâu cũng đồn rằng: Đứa con Chu Công là một nhà giàu ở Đào. Giết người bị tù ở Sở. Nhà nó đem vàng đút lót các quan hầu nhà vua. Vậy nhà vua không phải vì biết thương nước Sở mà ra lệnh đại xá đâu, chỉ vì chuyện con Chu Công đó thôi!
Vua Sở cả giận, liền làm án giết con Chu Công. Ngày mai bèn xuống lệnh ân xá. Con cả Chu Công sót lại, được đưa đám táng em trở về. Người mẹ và người làng đều lấy làm xót thương. Chỉ có Chu Công cười một mình mà rằng:
- Ta cũng biết thế nào nó cũng giết em nó, không phải nó không yêu em nó đâu, nhưng có điều là nó không thể dửng dưng nổi. Nó từ nhỏ đã cũng chịu khổ cùng ta, thấy việc làm ăn khó, cho nên bỏ của thì tiếc. Đến như thằng út nó đẻ ra là thấy giàu: Cưỡi xe bền, rong ngựa tốt, theo đuổi cẩu cáo, nào có biết từ đâu mà đến, cho nên phung phí, thường chẳng biết tiếc rẻ gì cả. Hôm trước ta sở dĩ muốn sai thằng Út, chỉ vì cớ nó biết coi thường tiền bạc đó mà thôi. Thằng Cả thì không biết thế, vì vậy mà làm chết em nó. Lẽ đời là thế, có gì đáng thương. Thì ngày đêm ta vẫn mong nó đưa đám tang em nó về...”
Điển tích này em đọc từ khi còn rất bé, ở quê.
ReplyDeleteỪ, thế mới biết mấy bác bên Tàu chế ra công cụ hối lộ từ rất xưa rồi.
ReplyDeleteGớm thiệt mấy thằng Tàu xảo trá bậc thầy thế giới!
ReplyDeleteEm thấy mấy thằng “quần to” nước mình học tụi tàu thuyền giỏi chớ anh nhỉ.Từ hối lộ,cải cách quần áo,cấm pháo, nghị định “nồi cơm nguội”, sắp tới còn xe chẵn ngày chẵn,xé lẻ ngày lẻ,nhất nhất đều học anh BA THUYỀN.Danh sư xuất cao đồ mà.Chắc cũng học nốt bài học Thiên An Môn luôn rồi anh ạ.Không biết bao giờ chúng nó đem ra thực hành đây.
ReplyDelete