
Buổi sáng chủ nhật, trời Sài Gòn se se, không khí Noel đậm đặc. Tôi hớt hải bước, qua Nguyễn Đình Chiểu, Hồ Con Rùa rồi hướng về Nguyễn Thị Minh Khai - Phạm Ngọc Thạch. Đây là nơi từng diễn ra những cuộc biểu tình yêu nước trong hai chủ nhật trước.
Nhưng hôm nay tôi tới đây không phải để biểu tình. Tôi muốn đi gặp Chúa. Không có hẹn trước nhưng tôi tin ông ấy đang có mặt đâu đó ở khu Nhà thờ Đức Bà. Trước sinh nhật của mình, thể nào ngài cũng hạ giới rong chơi vài hôm xem chúng sinh ra sao. Tôi đang mất niềm tin trầm trọng, đúng hơn là rất hoang mang, nên cần một ai đó dẫn đường chỉ lối. Tôi nghĩ Chúa là thích hợp nhất. Tôi muốn hỏi ông ấy vài điều.
Qua khu vực từng diễn ra các cuộc biểu tình yêu nước, tôi thấy trống trơn. Đúng ra có rất nhiều người, nhưng toàn cớm chìm cớm nổi. Người biểu tình yêu nước thì tuyệt nhiên không.
Lòng tôi bâng khuâng. Ngay chỗ này, buổi sáng chủ nhật trước còn tràn ngập những con người đầy nhiệt huyết, từ cụ già ngoại tám mươi như nhạc sĩ Tô Hải đến em bé mới chập chững biết đi. "Trường Sa - Hoàng Sa của Việt Nam"..., dòng khẩu hiệu mang âm hưởng Bài thơ Thần của những người con đất Việt không còn. Lòng xốn xang, tôi vẳng nghe trong gió câu phú xưa của danh sĩ đời Trần:
Thương nỗi anh hùng đâu vắng tá
Tiếc thay dấu vết luống còn lưu
Lòng tôi tràn ngập những dấu chấm hỏi. Tại sao không có biểu tình như trước? Phải chăng người dân thấy chừng ấy đã đủ? Hay nhà chức trách siết chặt quá? Hay lòng yêu nước cũng giống những cơn sốt mà các ca sĩ trẻ thường tạo ra trên thị trường âm nhạc, bùng lên trong chốc lát rồi chìm vào lãng quên?
Tôi dạn dĩ bước qua những hàng rào cảnh sát, những đoàn xe chuyên dụng để leo lên vỉa hè bên phía Diamond Plaza. Ở đây đông vui hơn một chút. Lác đác trong đám đông có vài hình ảnh của chủ nhật tuần trước. Đó là những chiếc mũ với dòng chữ: "Hoàng Sa - Trường Sa của Việt Nam". Nhưng những con người đó quá ít và manh mún để có thể tạo nên một làn sóng. Tất cả những gì họ có thể làm là ngồi nhâm nhi ly cà phê đắng chát, làm dáng cho an ninh quay phim, chụp hình. Dưới vỉa hè, mấy chú công an chìm nổi đảo qua đảo lại liên hồi.
Giữa không khí im ắng một cách khiên cưỡng đó, chốc chốc lại vang lên tiếng chửi rủa. Tôi quay lại xem thì thấy một phụ nữ nghèo. Chị ta đang chửi ai đó và kể lể về gia cảnh của mình, về chuyện mất đất đâu ngoài Bình Thuận. Tiếng chị lạc lỏng. Người ta, bao gồm cả tôi, mấy chú công an và khách qua đường, nhìn chị bằng cặp mắt thương hại dành cho một bệnh nhân tâm thần hơn là sự sẻ chia.
Tôi bước vội vào quán để tránh phải tiếp tục nghe tiếng chửi. Tôi biết chị đang đau khổ vì mất vài héc ta đất ở quê.
Nhưng tổ quốc của chị cũng đang dần mất đi hàng triệu triệu héc ta đất biển. Sao chị không gào lên vì điều đó?
Tôi muốn gào thật to. Nhưng sao tôi không gào nhỉ?
Ở đây có bao nhiêu người muốn gào?
Hãy trả lời tôi, Chúa!
Tôi cũng rất muốn thét. Bạn đã đọc bài trên blog chị Trang Hạ chưa. Đọc xong sẽ thấy không còn muốn thét nữa.
ReplyDeleteBịt mõm thì vẫn cứ thét. Sức mạnh là ở tinh thần, có phải riêng cơ bắp đâu?
ReplyDelete@Hoa Sen: Cám ơn Hoa Sen. Thật là khủng khiếp!
ReplyDeleteHehehe, bị bịt mõm hết rồi.
ReplyDeleteđất của chị ấy bị lấy làm resort cho khách sang ở, chịu sao nổi...
ReplyDeleteUhmm, tớ cũng muốn thét, nhưng may quá ngày hôm đó tớ bị đau cổ họng ,không thôi lại bị thêm nhiều căn bệnh khác!!
ReplyDelete