
Lần đầu tiên tôi ý thức được sự có mặt của mình trên cõi đời này là lúc tôi ở trong bệnh viện. Thậm chí tôi không còn nhớ cái giường bệnh mà tôi đã ngồi ngày đó hình dạng như thế nào, màu gì. Tôi chỉ nhớ rằng, khi nhìn qua ô cửa sổ, tôi đã thấy một chiếc xe chạy ngang qua, trên con đường phía trước mặt. Hai bên đường có những hàng cây xanh ngắt, hình như là tre, cũng có thể là dương liễu. Trong trí nhớ vốn đã bị bụi thời gian che phủ, tôi mường tượng ra được đó là một con đường đất đỏ nhỏ xíu, lác đác sỏi và lưa thưa cát. Tôi còn nhớ người ngồi trên xe mặc áo trắng, hoặc một chiếc áo đã bạc màu, còn có đội mũ hay không thì não bộ non nớt của tôi không hề lưu lại.
Đó là lần đầu tiên tôi ý thức được sự hiện diện của mình trong cuộc đời. Sau này, khi lớn lên, tôi mới biết rằng ngày đó tôi phải vào bệnh viện sau một cơn cảm mạo thông thường. Chỉ cảm mạo thôi mà suýt nữa tôi phải chia tay vĩnh viễn cuộc đời này. Ba tôi kể thế. Tôi được đưa tới bệnh viện trong đêm tối. Ba tôi đã cõng tôi chạy 5 cây số liền, từ nhà về trung tâm thị trấn. Mẹ và các anh chị tôi chạy theo sau. Tôi sốt khá cao và gần như ngất đi, một phần do đói, một phần do giun sán hành hạ và một phần do cảm. Ở bệnh viện, người ta truyền thuốc cho tôi. Người ta nói phải cho tôi hồi sức trước đã. Ba tôi kể thế. Họ cắm ống truyền vào tay tôi và đi đâu mất. Ba tôi ngồi bên cạnh, không ngủ. Đã nữa đêm rồi. Hồi đó và cả đến bây giờ, người dân quê tôi rất sợ bác sĩ, công an. Ba tôi cũng thế. Dù từng lăn lộn nhiều nơi, từng thản nhiên đối mặt với B-52, cannon, mortier, nhưng ông cũng rất ái ngại khi phải tiếp xúc với bác sĩ. Một cô y tá mới ra trường quát lên ông cũng run. Thế đấy. Trong nỗi lo lắng khôn cùng, ba tôi ngồi cạnh tôi, xem những giọt nước chảy xuống theo nhịp đập của mạch máu trong cơ thể tôi. Cứ thế, thời gian nặng nề trôi theo từng tiếng rên khe khẽ của tôi. Rồi bi kịch ập đến. Tôi đau chịu không nổi. Tôi hét lên, hét đến khản cổ và kêu ba tôi rút kim truyền ra. Người ta nói đó là tình trạng sốc thuốc. Có người đã chết vì sốc thuốc đấy. Sau này tôi được biết như vậy. Nhưng trong đêm hôm đó, trong tình huống kinh hoàng này, ba tôi chẳng biết làm gì. Xung quanh ông chẳng có một ai để có thể cầu cứu. Tôi thì cứ hét hết mình, hét đến cạn hơi, như muốn vỡ tung cả lồng ngực và cổ họng. Mãi tới gần đây tôi mới biết nỗi đau xót của một người cha khi con mình khóc nó khủng khiếp như thế nào. Thế mà hồi đó ba tôi đã phải thức gần suốt đêm để nghe tôi kêu gào. Trong cơn hoảng loạn, ba tôi chạy ra hành lang và lao đến phòng bác Thư. Đó là một bác sĩ trước ở cùng làng với gia đình tôi. Bác cũng có bà con xa với ba tôi, hình như xa lắc lơ ấy, ở quê tôi gọi là "bắn đại bác cũng khó tới". Trong cơn hoảng loạn, ba tôi đã lao vào phòng bác Thư. Chính quyết định sáng suốt này đã mang lại sự sống cho tôi, một cơ thể mong manh chưa kịp cảm nhận sự có mặt của mình trong cuộc đời.
Nhìn ánh mắt cầu cứu của ba tôi, bác Thư lao nhanh về phía phòng cấp cứu, nơi tôi đang gào thét cùng chiếc kim truyền dịch cắm sâu vào tay. Tôi lúc đó gần như đã kiệt sức. Ba tôi kể thế. Tôi gục xuống, nhưng vẫn cố hét lên, hét lên để đòi lại sự sống cho mình. Có vẻ tiếng kêu gào của tôi đã khiến thần Chết run sợ. Khi bác Thư lao vào phòng cũng là lúc thần Chết rút lui. Bác Thư run bắn lên trước cơ thể của tôi. Trong nháy mắt, bác ấy rút cây kim truyền dịch khỏi tay tôi, chúng tôi đã cùng bước qua một ranh giới mong manh như sợi tóc trong khoảnh khắc đó. "Ổn rồi... nhưng chưa ổn đâu", bác Thư nói, đại khái vậy. Rồi bác bảo ba tôi kêu bác sĩ hỗ trợ, vì bác ấy không phụ trách ca bệnh của tôi nên bác chỉ rút kim ra thôi. Việc cấp cứu cho tôi sẽ có người khác phụ trách. Đại khái là thế, bác ấy giải thích.
Sau cú sốc, rốt cuộc tôi cũng vượt qua cái đêm kinh hoàng đó. Tôi hồi phục rất nhanh, hầu như chẳng cần thuốc men gì. Ba tôi kể vậy. Sáng ra, ba tôi bế tôi ra cổng bệnh viện. Thấy những nồi cháo bốc hơi, tôi khóc đòi ăn. Lúc này ba tôi mới cười được, vì biết rằng một khi tôi đòi ăn, cũng là lúc mọi nguy hiểm đã qua. Ba tôi cười và nước mắt ông chảy ra. Tôi ngồi trên tay ba, ăn cháo ngon lành. Ba tôi kể rằng tôi tham ăn tới mức bị nghẹn mấy lần. Ngày nay, tôi cũng chỉ biết được tô cháo đó qua lời kể của ba, cả cái đêm kinh hoàng trong bệnh viện cũng vậy. Lúc tôi ăn cháo, có cô y tá đi qua. Cô ta cười trêu tôi vì biết tôi vừa trở về sau một đêm khủng khiếp.
Ăn xong một tô cháo nóng hổi, tôi thấy vẫn còn thòm thèm lắm nhưng ba tôi đã bế tôi vào. Ba bảo chút nữa mẹ tôi sẽ nấu cháo trên nhà đưa xuống cho tôi. Sau này tôi mới biết, buổi sáng đó ba tôi đã chẳng ăn được chút gì và cũng không còn tiền để cho tôi ăn tô cháo thứ hai. Khi mẹ tôi đưa cháo xuống, ba tôi cũng chỉ ăn cơm độn sắn, loại thức ăn đã theo tôi và lớp trẻ cùng trang lứa suốt một thời trẻ dại. Tôi nói cơm độn sắn mặc dầu dân quê tôi thường gọi là sắn độn cơm, vì thường thì nồi cơm có năm phần thì sắn chiếm hết bốn phần rồi. Ba tôi thường bảo, có sắn ăn là may lắm rồi, đừng chê phải tội với cha ông. "Hồi chiến tranh, dân ở đây chỉ biết đến cơm bữa diếp thôi", ba tôi nói, có ý nhấn mạnh những gì mà chúng tôi có được là quá vĩ đại rồi. "Cơm bữa diếp", khái niệm này từng trở thành một câu cửa miệng của thời chiến tranh ở quê tôi. "Bữa diếp" tức là ngày trước ngày hôm qua (the day b4 yesterday), "cơm bữa diếp" có nghĩa là bữa cơm gần nhất mà người ta được ăn đã cách đây 2 ngày rồi. Mà có được cơm bữa diếp đã là may. Sau này tôi được biết, ngay cả cơm bữa diếp cũng từng là một khái niệm xa xỉ vào thời đại mà ba tôi còn nhỏ.
Trên giường bệnh buổi sáng hôm đó, trong khi ngồi ăn cháo mẹ nấu, tôi đưa mắt nhìn qua cửa sổ và bắt gặp một chiếc xe chạy loáng qua. Đó là ký ức đầu tiên mà tôi còn lưu giữ được cho đến ngày hôm nay. Từ đó trở về trước, tôi chẳng còn nhớ được gì. Ba tôi nói ngày đó tôi mới hai tuổi. Vậy là kỷ niệm sớm nhất mà tôi tự mình ghi lại được đó là lúc tôi lên hai. Vào một buổi sáng, sau một đêm kinh hoàng, sau những thìa cháo nóng hổi, tôi đã thấy qua ô cửa sổ, một chiếc xe, một con đường, những hàng cây và một con người. Mọi thứ giờ chỉ còn lại lờ mờ trong ký ức. Lờ mờ như làn sương sớm ban mai ở quê tôi vậy.
Rảnh rỗi nên tau ngồi viết lại quá khứ cho nó trẻ người ra đó mà. Móa ơi, chừ cũng 30 tuổi đầu rồi chứ ít chi.
ReplyDeleteAnh Hung oi, anh Hung co baby roi ha?
ReplyDeleteHình như có baby rồi mình mới thấu hiểu nỗi đau của mẹ, nỗi lòng của cha phải không Hùng?
ReplyDeleteỪ đó em. Có rồi. Em dạo này thế nào? Khỏe chứ? Sắp phát thiệp hồng chưa?
ReplyDeleteChua co co hoi phat thiep hong anh oi! Tinh gian anh roi, vi cuoi ma kg cho em di an cuoi. Bua nay post blog gi ma toan dau cham vay anh? Viet gi doc di, dai loai nhu viet ve nang ay, doc nghe diu dang lam.
ReplyDeleteỪ, vụ đó anh có thiếu sót thật. Hôm nay anh bận rộn quá nên chỉ post dấu chấm để "xí chỗ" chứ kô viết được gì. Hehehehe.
ReplyDelete