Thứ tư, ngày 03 tháng hai năm 2010

Bộ trưởng ơi, mần đi chứ!


"Ngày 1.1, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc xác nhận một câu chuyện làm dư luận bất ngờ. Đó là chuyện một buổi sáng gần đây, trên đường đi làm, xe của ông (biển số xanh) đã bị một chiếc xe có biển số tư nhân chạy phía sau đâm vào, làm hư hỏng nhẹ. Lỗi thuộc về người lái chiếc xe phía sau rất rõ ràng. Nhưng bất ngờ chủ nhân chiếc xe vi phạm (là một sĩ quan công an Hà Nội) đã gây gổ và bạt tai người lái xe của bộ trưởng. Bộ trưởng Nguyễn Xuân Phúc không có ý tố giác người sĩ quan công an kia vì ông nói rằng “đối với tôi không nặng nề lắm nhưng cảnh sát, công an mà cư xử với người dân như vậy thì không thể chấp nhận được". Từ đó bộ trưởng liên hệ để ủng hộ việc tiếp tục nghiên cứu tăng nặng mức phạt vi phạm luật giao thông ở hai thành phố lớn là Hà Nội và TP HCM."

Ông Phúc "Quảng Nôm" tỏ ra rất vô tư lự về chuyện này. Có vẻ như ông muốn nhấn mạnh chất quân tử, cao thượng, không màng "ba cái chuyện nhỏ nhặt".
Một quan chức cấp cao là một trang quân tử. Đó là điều rất tốt.
Nhưng sẽ tốt hơn nếu ông Phúc viết đơn kiện cái viên cảnh sát quen thói lộng quyền kia, kiện theo đúng các thủ tục của một công dân kiện một công dân (hoặc một quan chức).
Ông Phúc là người bị hại; việc tài xế ông bị đánh, xe ông (tài sản nhà nước giao ông quản lý) bị ủi móp đít có nghĩa là ông bị tổn thất về kinh tế, về danh dự, sức khỏe...
Một công dân khi (hoặc cho rằng mình) bị ai đó hại thì viết đơn kiện lên các cấp có thẩm quyền đề nghị giải quyết vụ việc theo đúng pháp luật là hành vi văn minh trong một xã hội văn minh, pháp trị.
Tôi nghĩ, trong vụ này, nếu ông Phúc làm đơn thưa kiện và mần tới sẽ hay hơn là nói "đối với tôi không nặng nề lắm" và không tố giác; sẽ hay hơn việc ông sai thuộc cấp làm vài cuộc điện thoại trách anh A, anh B là "răng để lính nó hỗn rứa?", hoặc tận dụng một cuộc họp nào đó, tận dụng báo chí để chỉ đạo xử lý này nọ.
Một xã hội lành mạnh phải là một xã hội mà quan chức biết coi mình như công dân bình thường, trong đó có chuyện biết thưa kiện theo đúng pháp luật khi thấy mình bị hại.
Vụ hành hung trên là một cơ hội để ông Phúc nêu gương "sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật".
Tiếc là ông chưa muốn (hay chưa quen) tận dụng!

Thứ hai, ngày 01 tháng hai năm 2010

Bản án chế độ...


Thấy trên Talawas có trích lời của cố Chủ tịch Hồ Chí Minh:
  • Hãy đọc tờ La Dépêche Coloniale, tờ báo giữ giải vô địch về chủ nghĩa bài An Nam: "Tòa án Pháp vừa tuyên án xong. Một nửa can phạm được tha bổng, còn một nửa được kết án nhẹ. Những người bị án là những nhà nho can tội làm thơ cảm hứng lăng nhăng để ca tụng ân huệ của tự do."

    Các bạn thấy không, đối với người An Nam, ca tụng tự do là một tội nặng, chỉ vì thế thôi, người ta cũng phết cho họ 5 năm tù!

Nguyễn Ái Quốc, "Bản án chế độ thực dân Pháp", chương VIII

Đấy là Bác đang lên án chế độ thực dân.

Thứ bảy, ngày 30 tháng một năm 2010

Tướng Fonseka

Là người anh hùng trong cuộc nội chiến kéo dài gần 30 năm ở Sri Lanka, đại tướng Sarath Fonseka lại không được người dân lựa chọn làm tổng thống.

Vào ngày 27.1.2009, người dân ở thủ đô Colombo chợt thấy những toán binh lính kéo tới bao vây khách sạn Cinnamon Lake. Bên trong là đại tướng Sarath Fonseka và một nhóm người trung thành với ông, gồm các quân nhân đào ngũ.

Cuộc vây ráp, dù theo chính phủ Sri Lanka là nhằm phòng ngừa chứ không phải để bắt bớ, đánh dấu một kết cục buồn cho vị tướng được coi là người anh hùng trong cuộc chiến tiễu trừ lực lượng li khai Hổ Tamil kéo dài gần ba thập niên.

Fonseka từng là một tướng tài, bách chiến bách thắng. Nhưng trong “cuộc chiến” sau ngày tiêu diệt hoàn toàn Hổ Tamil, ông đã thất bại.

Chính trường khốc liệt và rất khác biệt so với chiến trường.

Vinh quanh trên chiến trường

Một buổi tối năm 1993, thành phố Jaffna ở cực bắc đảo quốc Sri Lanka đì đùng tiếng súng. Đô thị một thời thuộc vào hàng sầm uất nhất đất nước đang trải qua những ngày bão tố, với cuộc chiến giữa Hổ Tamil và quân chính phủ. Nhiều vụ thảm sát, nhiều chiến dịch thanh trừng sắc tộc đã xảy ra. Jaffna trở nên điêu tàn. Súng nổ mọi lúc. Đôi khi cũng có những buổi tối thanh bình giả tạo, bởi bên dưới lớp vỏ bình yên đó là những lò lửa đang chực chờ bùng lên.

Buổi tối hôm đó, đại tá Fonseka thuộc Lục quân Sri Lanka dẫn một toán quân tinh nhuệ thọc sâu vào Jaffna, vốn là căn cứ địa của Hổ Tamil. Mục tiêu của ông là Pháo đài Jaffna, nơi nhiều binh sĩ chính phủ đang bị bao vây. Cuộc giải cứu mang tên Midnight Express - Chuyến tàu tốc hành lúc nửa đêm. Cái tên này cho thấy quyết tâm hành động của viên chỉ huy Fonseka, đó là bí mật, đánh nhanh, rút gọn.

Cuộc hành quân bí mật đã giúp quân chính phủ lọt qua được những hàng rào an ninh của Hổ Tamil. Vào quá nửa đêm, khu vực Pháo đài Jaffna rộ lên những loạt súng. Lửa cháy ngút ngàn. Một cuộc chiến khốc liệt nổ ra. Quân chính phủ chịu một vài tổn thất, nhưng chiến dịch vẫn được coi là thành công khi hàng trăm quân nhân bị bao vây được giải cứu.

Uy danh của đại tá Fonseka trong quân đội Sri Lanka tiếp tục được khẳng định. Phía kẻ thù thì coi ông là mục tiêu hàng đầu phải triệt hạ.

Chuyến tàu tốc hành lúc nửa đêm chỉ là một trong nhiều chiến công mà Fonseka lập được trong cuộc đời binh nghiệp.

Sinh năm 1950, ông nhập ngũ vào cuối thập niên 1960 và sau đó không ngừng thăng tiến. Cuộc chiến giữa Hổ Tamil và quân chính phủ nổ ra vào năm 1983 đã cuốn người quân nhân này vào những trận đánh khốc liệt nhất.

Hai năm sau vụ đánh úp Pháo đài Jaffna, Fonseka chỉ huy quân đội giải phóng cả thành phố này khỏi sự kiểm soát của Hổ Tamil.

Sau khi trải qua cả trăm trận đánh trên cương vị chỉ huy, từ cấp trung đội, đại đội cho tới cấp chỉ huy toàn quân, Fonseka, người đầu tiên trong lịch sử quân đội Sri Lanka được phong tướng 4 sao, đã bước vào một cuộc tổng tiến công quyết định vào cuối năm 2008. Quân đội Sri Lanka, dưới quyền của tổng chỉ huy Fonseka, đã ồ ạt tấn công lên miền đông bắc, lần lượt đánh bật Hổ Tamil ra khỏi các căn cứ trọng yếu.

Đến ngày 18.5.2009, lực lượng Lục quân, Hải quân, Không quân và Cảnh sát Sri Lanka dưới sự chỉ huy của “tổng đạo diễn” Fonseka đã hoàn toàn đánh bại quân li khai. Thủ lĩnh cao nhất của Hổ Tamil là Velupillai Prabhakaran bị tiêu diệt. Cuộc nội chiến kéo dài 26 năm, với khoảng 100.000 người thiệt mạng, kết thúc.

Đại tướng Fonseka trở hành người anh hùng của cộng đồng đa số tại Sri Lanka.

Trong chiến dịch “đả hổ” trường kỳ, ông là một trong những ngôi sao sáng chói nhất, nếu không muốn nói là sáng nhất.

Gục ngã trong chính trường

Trở về từ chiến trường, tướng Fonseka chật vật làm quen với một chính trường phức tạp. Ông như một người đã quen với sự mấp mô của núi đồi, cảm thấy chênh vênh khi đi giữa đồng bằng.

Tháng 11.2009, vị tướng lừng lẫy của Sri Lanka từ chức khỏi cương vị Tổng tham mưu trưởng quân đội và công khai bày tỏ ý định tranh cử. Ở một cơ chế chính trị khác, một người như ông có thể dễ dàng bước thẳng từ chiến trường lên chiếc ghế cao nhất của đất nước, như nhiều người đã từng. Nhưng với nền dân chủ đã được thiết lập ở Sri Lanka, ông phải chấp nhận một cuộc tranh cử, bất chấp công trạng ông từng có.
Đối thủ trong cuộc chạy đua là đương kim Tổng thống Mahinda Rajapaksa, vốn trước đây là một đồng minh thân thiết của Fonseka. Ông Rajapaksa cũng được đông đảo nhân dân Sri Lanka, chủ yếu là sắc dân đa số Sinhalese, coi là người hùng trong việc dập tắt chiến tranh.

Hai người hùng đối mặt với nhau, lần này là trên chính trường. Người dân Sri Lanka buộc phải lựa chọn một. Và họ đã có sự lựa chọn của mình.

Theo kết quả bầu cử chính thức, đương kim tổng thống được 6.015.934 phiếu, tương đương 57,88%, vị cựu tư lệnh chiến trường được 4.173.185, tương đương 40,15%. Tỷ lệ chênh lệch là khá cao, cho thấy người dân Sri Lanka đã có một sự rạch ròi trong chọn lựa. Họ từng cần Fonseka để đánh tan quân ly khai, chấm dứt cuộc chiến tranh tàn khốc. Còn giờ đây, trong thời bình, họ cần một Rajapaksa, vốn đã chứng minh được năng lực trong nhiệm kỳ 6 năm vừa qua, để tái thiết đất nước, hàn gắn vết thương chiến tranh, từ đó đưa người dân trên hòn đảo có hình hài giọt nước mắt này thoát khỏi nghèo đói, xây dựng cuộc sống thịnh vượng.

Bầu cử dân chủ đã cho phép người dân Sri Lanka nói được tiếng nói của chính họ, giúp tránh khỏi bi kịch của nhiều dân tộc khác, nơi mà các vị tư lệnh chiến trường bước ra và trở thành lãnh tụ thời bình như một lẽ đương nhiên. Lịch sử cho thấy nhiều người hùng thời chiến đã không thích hợp với việc điều hành đất nước thời bình.

Robert Mugabe từng là người anh hùng giải phóng cho dân da đen ở châu Phi thoát khỏi ách thực dân da trắng. Nhưng khi điều hành đất nước Zimbabwe thời bình, lại ngồi quá lâu trên chiếc ghế quyền lực, người anh hùng thuở xưa đã thất bại. Ông đã chứng kiến sự sụp đổ của nền kinh tế Zimbabwe, với tỉ lệ lạm phát năm 2008 là 231.000.000%. Thành ra, sai lầm của ông trong thời bình cũng nhiều như, nếu không muốn nói là vượt trội, công trạng của ông dưới thời nhiễu nhương.

Sri Lanka, với một nền dân chủ được thiết lập khá lâu năm, đã tránh được vết xe đổ đó.

Nhưng, trong vòng quay của guồng máy dân chủ, những người có công trạng thuở xưa lại cảm thấy bị bỏ rơi.

Sau khi kết quả ban đầu của cuộc bầu cử được công bố, với phần thắng nghiêng về đương kim Tổng thống Rajapaksa, nhiều quân nhân đào ngũ đã kéo đến khách sạn Cinnamon Lake ở thủ đô Colombo để bày tỏ sự ủng hộ đối với ông Fonseka. Sự tụ tập này khiến chính quyền lo ngại sẽ có bạo động, thậm chí đảo chính quân sự. Chính vì thế mà quân đội đã bao vây nơi vị đại tướng đang trú. Viên tư lệnh chiến trường thuở xưa, trớ trêu thay, đang bị chính quân sĩ của mình bao vây.

Đoạn sau của tấn bi kịch thật là khủng khiếp. Lực lượng đặc nhiệm chính phủ kéo đến lục soát văn phòng của Fonseka và vây bắt những người ủng hộ ông. Một số nguồn tin từ chính phủ còn cáo buộc vị tư lệnh thuở xưa âm mưu đảo chính. Không biết thực hư thế nào xung quanh cáo buộc này, có thể Tổng thống Rajapaksa đổ vấy cho Fonseka để triệt hạ uy tín, phá bỏ thần tượng và cô lập, bởi lực lượng trung thành của vị cựu tư lệnh vẫn còn nhiều, và không chỉ có ở trong quân đội. Cũng có thể Fonseka thực sự muốn binh biến.

Dù thế nào thì sự việc xảy ra cũng cho thấy sự phức tạp của chính trường, mà một vị tư lệnh chiến trường, dù là tư lệnh giỏi nhất, không thể lường trước được.

Không khí căng thẳng hậu bầu cử khiến Fonseka cảm thấy hết sức bất an trên quê hương, dù cuộc nội chiến 26 năm đã kết thúc, với công trạng to lớn của ông. Báo chí quốc tế đưa tin tướng Fonseka đang tìm cách lánh nạn ra nước ngoài.

Đoạn kết thật bi đát cho một người anh hùng, nhưng lại là lối thoát cho nền dân chủ.

Một Fonseka không quyền lực sẽ tốt hơn một Fonseka nắm quyền bằng con đường bạo lực, nếu quả thực ông có ý định đó.

Nếu dùng bạo lực để thâu tóm quyền lực, có khi công trạng của ông sẽ sớm bị vùi lấp bởi những sai lầm, như Mugabe đã từng.

Vậy nên, hãy để cho người ta nhớ tới ông như một vị tướng tài, không phải một vị tướng độc tài.

Hãy để người dân lựa chọn, ông hoặc người khác. Đừng lấy tính mệnh của cả dân tộc để tự thưởng cho công trạng của mình.

Bành Tử Cung


Tin cho hay hàng trăm người tại thành phố Almaty của Kazakhstan đã biểu tình để phản đối cái gọi là "sự bành trướng của Trung Quốc" vào hôm 30.1.
Cuộc biểu tình diễn ra sau khi giới lãnh đạo Kazakhstan công bố đề nghị cho Trung Quốc thuê đất nông nghiệp.
Kazakhstan có chung đường biên giới ở phía đông với Trung Quốc.
Và dù là một trong những đất nước có diện tích rộng nhất thế giới, Kazakhstan chỉ có 16 triệu dân. Trung Quốc là một trong những nhà đầu tư lớn nhất vào nước này.
Chừng 500 đến 1.000 người đã tập trung tại một quảng trường ở Almaty với biểu ngữ "Đất của Kazakhstan không phải để bán".
Phát biểu trước đám đông đứng dưới bức tượng Lenin đồ sộ, một nhóm lãnh đạo đối lập kêu gọi chính phủ hãy xem xét lại.
Cuộc biểu tình nổ ra sau khi Tổng thống Nursultan Nazarbayev vào tháng 12.2009 tiết lộ rằng Trung Quốc muốn thuê hàng triệu héc ta đất nông nghiệp của Kazakhstan.
Thông tin của ông Nazarbayev đã gây tranh cãi dữ dội. Những người phản đối nói rằng họ cảm thấy mối đe dọa to lớn từ gã láng giềng phương đông.
"Nhân dân cần biết rõ đất đai của chúng ta đang bị đe dọa", một người nói.
....
Năm ngoái, Trung Quốc đã cấp khoản tín dụng 10 tỉ USD để đổi lấy cổ phần trong một tập đoàn dầu lửa hàng đầu Kazakhstan.

---------------------
Chiêu "mượn đất", "mượn đường" đã được người Trung Quốc áp dụng từ hàng ngàn năm trước, giờ họ đem ra sử dụng lại.

Thứ sáu, ngày 29 tháng một năm 2010

Ai mua râm, tôi bán râm cho


Ông T là ông nào? Ông T là ông nào? Ông T là ông nào? Ông T là ông nào? Ông T là ông nào?

Cái câu hỏi này nó cứ ong ong trong đầu tôi mấy ngày hôm nay, sau khi vụ thầy hiệu trưởng mua dâm bị đem ra xét xử.
Theo lời khai tại tòa của bị cáo, vốn đã bị chặn họng ngay đúng phút m, thì có một ông bự tên T nào đó nằm trong danh sách khách hàng mua dâm, hay còn gọi danh sách đen.
Tôi gọi bự vì theo Báo Thanh Niên thì đây là "một lãnh đạo tỉnh Hà Giang" , người đã nhiều lần chiến đấu với bị cáo.
Dâm thì chắc bất cứ gã đàn ông bình thường nào cũng dâm. Và khi thiếu thốn thì đi mua, đó cũng là một quy luật thường tình.
Dù luật pháp cấm, nhưng chuyện mua dâm ở Việt Nam cũng phổ biến như tại bất cứ quốc gia nào cho phép mại dâm. Tôi chưa thực hiện một quả thống kê nghiêm túc nào, nhưng tôi tự tin rằng "phán quyết" của tôi là đúng.
Mà cán bộ (bất kể cấp cao hay thấp), cũng là người, nên cán bộ dâm cũng bình thường. Hồi trước, nguyên thủ quốc gia Việt Nam là Minh Mạng một đêm mần tới năm phát đấy thôi! Dâm thì có gì là xấu!
Nhưng mà mua dâm thời nay là phạm pháp (còn xấu hay tốt thì hạ hồi phân giải)!
Hồi trước cụ Mạng được đặc quyền, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, nên cái sự tình của cụ nó cứ là thượng lộ bằng an. Cụ chả cần đi mua làm gì cho mệt.
Còn bây giờ, do luật pháp cấm - đại khái là vì thuần phong mỹ tục gì đấy (đố ai biết cái đó có hình hài thế nào?) - nên không ai dám công khai cái chuyện mua dâm. Cứ lén lén lút lút.
Năm ngoái năm kia ở Việt Nam, có ông làm tới cấp bộ tên là Lương Quốc Dũng đã đi tù vì mua dâm. Ông này (tội lẽ ra phải rất nặng vì) mua dâm trẻ em. Ở nhiều nước khác, mấy ông nội ấu dâm, sau khi ra tù, có thể phải đăng ký tên mình trong một danh sách ô nhục và chịu một số biện pháp đặc biệt, chẳng hạn như không được mon men tới mấy trường mầm non, tiểu học. Còn ông Dũng nhà ta thì tôi không biết giờ đang ở đâu sau khi được ân xá.
Sau ông Dũng, dường như một quan chức cấp cao khác - ông T nào đó - cũng sắp đáo Hỏa Lò chỉ vì giải quyết việc làm cho cậu nhỏ. Ấy là giả sử cái tên ông T ấy được điều tra đến ngọn đến ngành. Còn không làm ra môn ra khoai thì ông T vẫn cứ sống khỏe. Cái danh sách đen ấy cứ là đi về nơi xa nhé.
Vụ danh sách đen này làm tôi nhớ tới vụ má mì Deborah Jeane Palfrey bên Mỹ. Bà này, tự tử chết rồi, đã khiến nhiều quan to và người có danh phận xứ sở cờ hoa phải ôm hận khi công bố danh sách các vị khách đã mua sung sướng. Cộm cán nhất là cái ông tên Randall L. Tobias ở Bộ Ngoại giao.
Trong một vụ khác, ông Eliot Spitzer - thống đốc bang New York - cũng mất chức và thanh bại danh liệt vì cái hố bom nằm cách rốn chị em chưa đầy một gang.
Ấy là mua dâm người lớn, và ấy là ở Mỹ, nơi mà mua dâm không bị cấm, nên quan to chỉ mất chức vì "hủ hóa".
Còn ở Việt Nam, mua dâm là phạm luật. Nếu ông quan to tên T kia mà bị lật mặt, thì hẳn sẽ không chỉ từ chức như đồng chí Spitzer. Ấy là tôi hy vọng thế.
Còn chuyện thầy hiệu trưởng đòi vạch quần cho quan tòa xem ku (hay hơn phim nước mình!) thì quả là vui.
Tôi nghĩ, cơ quan điều tra nên làm rõ chuyện này. Nếu quả thực con ku của ông ta chỉ bằng trái ớt, "như của trẻ con", thì rất có thể ông thầy vui tính này không mua dâm cho mình mà có thể mua để làm quà biếu.
Cũng có ý kiến (rất hay) rằng ku nhỏ, cu yếu, bất lực không phải là bằng chứng chứng minh vô tội. Vì, dâm có nhiều cách sử dụng, đâu nhất thiết phải cứ ku mới được. Chẳng hạn như hình thức này.
Còn cái khoản ku nhỏ vì tiểu đường thì mời các chuyên gia y tế lên tiếng, tôi không rành.

Thứ năm, ngày 28 tháng một năm 2010

Vedan

Trong ảnh: Bộ trưởng Bộ TN-MT Phạm Khôi Nguyên (trái) đang "thử" chất lượng nước thải sau xử lý của Công ty Vedan.

Vedan, thủ phạm giết chết sông Thị Vải, lại có một cú đột phá ngoạn mục. Hình ảnh này đã nói lên tất cả.

When the aurei speak, even Nero would lower his head!

Chủ nhật, ngày 24 tháng một năm 2010

Daw Aung San Suu Kyi

"O" Aung San Suu Kyi

Tôi thích người phụ nữ này ở góc độ: chấp nhận mọi thử thách để theo đuổi đến cùng lý tưởng.

tin là bà sẽ được trả tự do, thứ đã bị tước đoạt suốt mấy thập niên, vào tháng 11 tới đây.

Nhưng một con người như bà chắc chắn sẽ không hài lòng với tự do của bản thân, khi mà cả triệu người đồng hương vẫn còn bị kẹp giữa những bức tường sắt.

Con đường vẫn còn dài trước mặt "O" Aung San Suu Kyi!